Dương Phong chỉ tay vào hư không, một vết nứt không gian xuất hiện.
Ở đầu bên kia vết nứt, Thiên Hãn Thánh Tôn bản thể đang ngơ ngác nhìn sang.
"Ngươi là ai?"
Thiên Hãn Thánh Tôn mắt tròn mắt dẹt. Mình đắc tội ai à? Đang yên đang lành tự nhiên có người đánh tới cửa?
Chưa kịp phản ứng vì vụ phân thân bị diệt thì lại gặp chuyện này.
Chưa đợi hắn hiểu chuyện gì, Dương Phong vươn tay xuyên qua không gian, tóm cổ Thiên Hãn Thánh Tôn lôi xềnh xệch về phủ Thiên Tiêu.
"Ha ha... Tìm chính là ngươi!"
Dương Phong nhìn Thiên Hãn Thánh Tôn đang hoảng sợ.
Dám trêu ghẹo linh sủng của ta, vậy thì chuẩn bị chết đi.
Chẳng những phân thân phải chết, bản thể ngươi cũng đừng hòng sống sót, cùng nhau lên đường cho vui!
"Ngươi... Ngươi là ai? Tại sao bắt ta?"
Thiên Hãn Thánh Tôn hoảng loạn tột độ. Hắn vẫn chưa hiểu mô tê gì.
"Không có gì, chỉ là phân thân của ngươi trêu ghẹo linh sủng của ta, cho nên..."
Dương Phong sợ hắn chết không nhắm mắt nên giải thích một chút.
"Hủy diệt đi!"
Dứt lời, Thiên Hãn Thánh Tôn biến mất trong sự ngơ ngác.
Hắn vẫn chưa hiểu Dương Phong nói gì. Phân thân đắc tội thì giết phân thân là được rồi, sao lại lôi cả bản thể ra giết? Còn đạo đức nghề nghiệp không vậy?
Mọi người há hốc mồm nhìn Thiên Hãn Thánh Tôn tan biến trong tay Dương Phong.
"Thiên Hãn... chết thật rồi!"
Nộ Hống Thánh Tôn ngẩn người.
Đó là bản thể đấy, chết là hết phim.
"Không ngờ Thiên Hãn lại kết thúc theo cách này!"
Thiên Tiêu Thánh Tôn thổn thức. Hắn và Thiên Hãn cùng thời, từng có quan hệ tốt nhưng sau đó đối địch.
Giờ thấy đối phương tan biến, lòng hắn cũng gợn sóng.
Nhưng gợn sóng đó qua nhanh, hắn biết hai người kia cũng sắp "bay màu".
"Tốt, kẻ đầu têu đã giải quyết, giờ đến lượt các ngươi!"
Dương Phong vỗ tay, nhìn sang Vô Quân và Tịch Diệt.
Hắn nhìn chằm chằm Vô Quân Thánh Tôn.
"Ha ha... Đang định tìm ngươi thì ngươi tự vác xác tới!"
Lúc này Vô Quân Thánh Tôn đã hiểu tình hình, cũng biết ai diệt phân thân mình.
"Hóa ra là ngươi giết hai phân thân của ta."
Vô Quân Thánh Tôn tuyệt vọng. Hắn biết người này mạnh hơn cả Chúa Tể.
Lần trước Chúa Tể phân thân ngã xuống chắc chắn cũng do người này.
Chúa Tể còn không lại, mình sống sao nổi?
Vô Quân Thánh Tôn biết mình toang hẳn rồi!
"Không sai, chính là Bản chưởng quỹ!"
Dương Phong cười híp mắt: "Hiện tại Bản chưởng quỹ đưa ngươi đi đoàn tụ!"
Dương Phong giơ tay định giết cả hai.
Đúng lúc này, tiếng gầm vang lên từ hư không.
"Dừng tay!!"
Một khuôn mặt khổng lồ xuất hiện.
Khuôn mặt này ai cũng biết: Nguyên Thánh Chúa Tể!
"Là Chúa Tể đại nhân!"
Tịch Diệt Thánh Tôn mừng rỡ. Chúa Tể đến cứu rồi! Ha ha, mình không phải chết!
Dương Phong ngẩng đầu nhìn khuôn mặt khổng lồ, sắc mặt sa sầm.
"Ngươi muốn chết sao?"
Dương Phong lạnh lùng nhìn Nguyên Thánh Chúa Tể. Nếu tên này không cút, hắn sẽ giết luôn.
Chúa Tể chết thì ảnh hưởng Thánh Giới, nhưng liên quan quái gì đến hắn.
"Nguyên Thánh, ngươi vượt biên giới rồi!"
Một giọng nói khác vang lên từ xa. Là Thái Thánh Chúa Tể.
Nguyên Thánh Chúa Tể hừ lạnh một tiếng.
"Hừ!!!"
Sau đó biến mất tăm.
Trong mắt người ngoài, Nguyên Thánh Chúa Tể rõ ràng là cụp đuôi chạy trốn.
"Ha ha..." Nộ Hống Thánh Tôn cười như điên, nhưng lập tức im bặt, hạ giọng nói với Thiên Tiêu: "Cạc cạc... Nguyên Thánh Chúa Tể chạy rồi!"
Mọi người cười đầy ẩn ý. Muốn cười to nhưng sợ bị tính sổ, mà không cười thì nhịn không nổi.
Ai cũng thấy nếu Thái Thánh Chúa Tể không lên tiếng, Nguyên Thánh sẽ rất khó xử.
Lời cảnh cáo của Thái Thánh thực ra là bậc thang cho Nguyên Thánh leo xuống, cứu hắn một mạng.
Dương Phong đã nổi sát tâm rồi. Nguyên Thánh mà nói thêm nửa chữ, Dương Phong giết chắc.
Thế chân vạc ba Chúa Tể sẽ thành hai người diễn hài ngay.
"Các ngươi hậu thuẫn không cứng lắm nhỉ!"
Dương Phong cười như không cười nhìn Vô Quân và Tịch Diệt.
Nguyên Thánh bỏ chạy trối chết rồi.
"Hai người các ngươi năm lần bảy lượt chọc Bản chưởng quỹ. Xem ra Bản chưởng quỹ phải để lại hung danh tại Thánh Giới thì các ngươi mới nhớ lâu."
Dương Phong sờ cằm, nghĩ cách làm sao để cả Thánh Giới nhớ đời.
"Ngươi... Ngươi muốn làm gì?"
Vô Quân Thánh Tôn hoảng loạn.
Dương Phong cười nụ cười ác ma.
"Ha ha... Hôm nay Bản chưởng quỹ sẽ cho các ngươi biết kết cục của việc trêu chọc ta!"
Dương Phong vung tay vào hư không.
Không gian nứt ra, hiện lên hình ảnh một vùng đất rộng lớn phồn vinh.
Dương Phong lấy tọa độ Vô Quân Châu từ ký ức Thiên Hãn. Mục tiêu lần này là Vô Quân Châu.
Mọi người nhận ra ngay đó là Vô Quân Châu.
Chẳng lẽ Dương chưởng quỹ muốn ra tay với cả châu?
"Ngươi... Ngươi muốn làm gì?" Vô Quân Thánh Tôn cuống cuồng.
Dương Phong chỉ tay vào vết nứt không gian, phun ra bốn chữ:
"Băng Phong Thiên Hạ!!"