Tiếp theo hai giờ, Dương Phong tiến hành tàn phá cái ghế một cách cực kỳ tàn ác.
Vô luận là đập, là đánh, là ném, cũng không thể gây ra chút hư hại nào cho cái ghế này. Bởi vậy Dương Phong cũng tin tưởng hệ thống vài phần. Dù sao trạng thái hiện tại của hắn cũng chỉ là một phế vật.
Nhìn cái ghế xích đu cổ kính hoàn hảo như lúc ban đầu, Dương Phong càng nhìn càng thích.
"Không tệ không tệ, cái này xem ra đẳng cấp hơn cái ghế xếp của bản chưởng quỹ nhiều!"
Dương Phong kéo ghế ra hậu viện, đặt dưới Thiên Bảo Thần Thụ. Ngay khi định ngồi xuống, đột nhiên Dương Phong cảm thấy cúc hoa thắt lại. Liền nhớ tới nỗi đau xé rách tim gan kia...
"Ngươi xác định cái ghế này sẽ không hỏng?"
Dương Phong hỏi lại lần nữa. Một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng, Dương Phong vẫn còn ám ảnh tâm lý.
Hệ thống lại vô cùng dửng dưng, là ngươi bị ám ảnh chứ đâu phải ta. Bất quá có một số việc hệ thống vẫn phải nói trước cho thỏa đáng, kẻo đến lúc xảy ra vấn đề gì lại đổ lên đầu mình.
"Làm gì có đồ vật nào không hỏng, chỉ cần vượt quá lực chịu đựng thì sẽ hỏng thôi."
Dương Phong nghe xong, sắc mặt khó coi.
"Có điều ký chủ yên tâm, ở trong không gian này, không ai có thể phá hỏng nó!"
Dương Phong nghe vậy thở phào, nhưng sau đó lại nghĩ tới điều gì.
"Thế còn hệ thống ngươi thì sao?"
Người khác không phá hỏng được, không có nghĩa là hệ thống không phá được. Nếu nói ai có khả năng làm chuyện này nhất, thì chính là hệ thống chứ không ai khác.
"Bản hệ thống đi phá cái ghế làm gì? Ăn no rửng mỡ à?" Hệ thống vội vàng giải thích. Bản hệ thống mới không rảnh hơi đi làm chuyện đó. Bản hệ thống hiện tại nhiều việc lắm, không rảnh đấu trí với ký chủ đâu.
"Hệ thống ngươi cứ nói là có hay không!" Dương Phong mới không tin lời quỷ của hệ thống. Bản chưởng quỹ đã ăn quả đắng một lần rồi, mới không để lại tai họa ngầm này.
"Sẽ không!" Hệ thống kiên định nói.
"Ngươi thề đi!"
Dương Phong không buông tha.
Hệ thống rất bất đắc dĩ, chỉ có thể thề: "Bản hệ thống thề, tuyệt đối sẽ không phá hỏng ghế xích đu của ký chủ!"
Nghe được hệ thống thề, Dương Phong mới an tâm, mỹ mãn nằm lên ghế.
"Haizz... Quả nhiên thoải mái a!"
Duỗi cái lưng mệt mỏi, cảm giác này thật sự là sảng khoái. Đây chính là Tiên Mộc, khác hẳn gỗ thường. Chỉ cần nằm lên, không chỉ kéo dài tuổi thọ mà còn gia tăng tu vi. Bất quá kéo dài tuổi thọ có lẽ Dương Phong có, nhưng gia tăng tu vi thì quên đi. Tu vi của hắn là hệ thống ban cho, tự mình không thể gia tăng.
"Xong!"
Hệ thống thấy Dương Phong sướng rên nằm trên ghế, búng tay một cái. Rốt cục cũng dỗ được tên ký chủ không đáng tin cậy này.
Dương Phong nằm trên ghế xích đu ngủ ngon lành hai tiếng đồng hồ. Đột nhiên nhớ tới một chuyện cực kỳ quan trọng.
Nửa đêm qua mở mười liên rút, có một món đồ là vật phẩm riêng tư của hắn. Chính món đồ này mới khiến hắn đắc ý đến thế.
"Đúng rồi hệ thống, cái Hồng Mông Chi Khí kia dùng thế nào?"
Hôm qua mười liên rút, Dương Phong nhận được một luồng Hồng Mông Chi Khí. Đây là khí được sinh ra trong Hỗn Độn khi thiên địa sơ khai. Cũng có thể gọi là Tiên Thiên Chi Khí. Chỉ cần hấp thu luyện hóa luồng khí này, dù là phàm nhân cũng có thể thọ nguyên vô hạn, sở hữu thân thể bất hoại.
Chỉ tiếc, luồng Hồng Mông Chi Khí này là vật phẩm riêng tư của Dương Phong. Ngoại trừ hắn ra, người khác không thể dùng. Nhưng vì hệ thống, Dương Phong cũng không thể hấp thu luyện hóa. Đồ tốt như vậy mà không biết dùng thế nào, Dương Phong có chút vò đầu bứt tai.
Hiện tại hắn chỉ có thể cầu cứu hệ thống.
"Ký chủ có thể sử dụng luồng Hồng Mông Chi Khí này trong không gian tinh thần của mình."
Dương Phong nghe vậy hai mắt sáng lên. Nếu dùng trong không gian tinh thần cá nhân, tuyệt đối sẽ tạo ra biến hóa trọng đại.
"Có Tiên Thiên Hồng Mông Chi Khí này, không gian tinh thần của ký chủ có thể thai nghén ra sinh mệnh!"
Thai nghén ra sinh mệnh?
Dương Phong nghe xong thì không chịu nổi nữa.
"Hệ thống, nhanh... Nhanh sử dụng Hồng Mông Chi Khí!"
Nói xong, hắn liền tiến vào không gian tinh thần cá nhân.
"Hệ thống, ngươi nói xem phải bao lâu mới có sinh mệnh ra đời?"
Dương Phong nhìn luồng khí màu vàng óng từ từ lan tỏa trong không gian tinh thần, bao trùm lấy tinh hệ vừa hình thành không lâu.
"Cái này bản hệ thống cũng không biết!"
Vấn đề này hệ thống chịu chết. Dù sao nó cũng chưa từng trải qua chuyện như vậy.
"Thật hy vọng nửa năm, một năm sau, tinh hệ này có thể thai nghén ra sinh mệnh của riêng mình!"
Dương Phong nghĩ rất hay, nhưng hiện thực lại phũ phàng. Một năm mà đòi thai nghén sinh mệnh, đó là ảo tưởng sức mạnh. Trái Đất phải mất cả tỷ năm mới có sự sống nguyên thủy. Tinh hệ này mới hình thành, dù có Hồng Mông Chi Khí cũng không thể nhanh như vậy.
"Ký chủ, ngươi đang mơ giữa ban ngày à? Một đứa bé từ nòng nọc thành người còn mất mười tháng. Ngươi lại muốn nửa năm một năm để một tinh hệ vô tri sinh ra sự sống, đùa cái gì vậy!"
Hệ thống vô cùng cạn lời. Ký chủ này đầu óc nghĩ cái gì thế? Giờ bò còn chưa xong đã đòi chạy.
"Haizz... Ngươi vội cái gì, bản chưởng quỹ chỉ nói thế thôi mà."
Dương Phong biết mình hơi ảo tưởng, vừa mới thả Hồng Mông Chi Khí vào đã đòi có sự sống ngay.
Dương Phong rời khỏi không gian tinh thần, lại nằm lên ghế xích đu.
...
Bên ngoài Cửa Hàng.
Huyền Phương vội vã đi vào, không thấy Dương Phong đâu, lại đi ra. Tìm quanh Thiên Ba Hồ cũng không thấy, lại quay về Cửa Hàng.
Tiểu Bạch thấy Huyền Phương, liền hỏi: "Huyền Phương, sao ngươi lại tới đây?"
Huyền Phương đi tới trước mặt nhóm Tiểu Bạch: "Ta tới tìm Dương chưởng quỹ, ta có chuyện quan trọng muốn nói với ngài ấy!"
Chuyện Huyền Phương muốn nói, bảo quan trọng thì rất quan trọng, bảo không quan trọng thì cũng đúng. Chủ yếu là muốn xin ý kiến của Dương Phong.
"Ngươi tới không khéo, chủ nhân mấy ngày nay đang bế quan."
Huyền Phi tiếc nuối nói. Nếu Huyền Phương đến sớm một ngày thì còn gặp được.
Huyền Phương nghe tin Dương Phong bế quan, có chút ngơ ngác. Nàng thật không nghĩ tới Dương Phong còn cần bế quan.
"Vậy Dương chưởng quỹ khi nào mới ra?"...