Dương Phong kiểm tra xem mình đã khôi phục cảnh giới chưa, thần thức bao trùm toàn bộ Vô Địch Lĩnh Vực.
"A... Chuyện gì xảy ra?"
Khi thần thức Dương Phong bao trùm toàn bộ Vô Địch Lĩnh Vực, hắn ngẩn người.
Đen thui.
Nhiều nơi tối đen như mực. Chỉ có bên Thiên Ba Hồ nhờ ánh sáng từ Huyền Không Đảo mới miễn cưỡng chiếu sáng.
"Sao lại tối om thế này?"
Dương Phong có chút khó tin, tưởng mình nhìn nhầm giờ. Vào hệ thống xem lại, giờ là tám giờ sáng Thiên Thần đại lục. Mình không nhìn nhầm.
"Không đúng rồi, hiện tại là tám giờ sáng, mặt trời phải lên từ lâu rồi chứ!"
Dương Phong cau mày, rất là nghi hoặc. Có điều hắn cũng không suy nghĩ nhiều, trực tiếp xuất hiện trong Cửa Hàng.
Trong Cửa Hàng, toàn thể nhân viên và người thân đều có mặt. Mọi người thấy Dương Phong xuất quan, trên mặt đều tràn đầy hưng phấn. Rốt cục cũng xuất quan.
"Chúc mừng chủ nhân xuất quan!"
Tiểu Bạch, Huyền Phi, Hồng Vân, Thanh Nhã chúc mừng!
"Chúc mừng chưởng quỹ xuất quan!"
Hổ Thiên Thiên, Trần Lâm cùng các nhân viên lập tức hùa theo.
"Chúc mừng Dương chưởng quỹ xuất quan!"
Sở Mộng Vân cùng người thân cũng nhao nhao chúc mừng.
Dương Phong cười gật đầu với mọi người, sau đó hỏi về việc tại sao trời tối đen.
"Bên ngoài là chuyện gì xảy ra? Sao vẫn tối thế?"
Mọi người cũng không nghĩ nhiều, Dương Phong vừa xuất quan không biết cũng là chuyện đương nhiên.
"Chủ nhân, thọ mệnh của Xích Viêm tinh đã hết, nó đã mất đi ánh sáng!"
Tiểu Bạch đi ra giải thích.
"Vãi chưởng, hóa ra là thế!"
Nghe giải thích xong hắn mới hiểu. Bất quá... Sau đó hắn lập tức nhớ tới món đồ mình rút được trong mười liên rút mười ngày trước. Lúc ấy hắn còn lạ sao lại ra món đó, hóa ra là chờ ở đây.
"Haizz... Không phải chỉ là Xích Viêm tinh hết thọ mệnh thôi sao, bản chưởng quỹ tạo lại cái khác là được." Dương Phong phất tay, giọng điệu nhẹ tênh. Tựa hồ chuyện Xích Viêm tinh tắt ngúm chẳng đáng nhắc tới.
Nói xong, hắn chắp hai tay sau lưng, từ từ đi ra ngoài Cửa Hàng.
Tiểu Bạch bọn họ nghe vậy cũng không quá kinh ngạc. Theo họ thấy, Dương Phong nói thế là quá bình thường. Trăng sáng còn tạo được, thiếu gì cái Xích Viêm tinh? Hơn nữa bọn họ tin tưởng tuyệt đối Xích Viêm tinh Dương Phong tạo ra sẽ khác biệt. Giống như trăng sáng tràn đầy Nguyệt Chi Tinh Hoa vậy.
Khi Dương Phong bước ra ngoài Cửa Hàng, xuất hiện trước mặt mọi người.
"Dương chưởng quỹ xuất quan! Dương chưởng quỹ xuất quan!"
Mọi người thấy Dương Phong đều kích động. Họ kích động vì sắp được thấy Dương đại chưởng quỹ tạo ra một Xích Viêm tinh mới.
"Dương chưởng quỹ, ngài có thể tạo ra một Xích Viêm tinh mới không?"
"Đúng vậy a Dương chưởng quỹ, Xích Viêm tinh đã cạn kiệt năng lượng, không thể phát sáng tỏa nhiệt cho chúng ta nữa!"
Dương Phong nhìn cảnh mọi người nhao nhao, giơ tay đè xuống. Hiện trường lập tức yên tĩnh, lặng ngắt như tờ.
Nhìn ánh mắt mong chờ của mọi người, Dương Phong biết cơ hội làm màu lại tới.
"Ha ha... Mọi người cứ bình tĩnh, không phải chỉ là một cái Xích Viêm tinh nhỏ bé thôi sao. Bản chưởng quỹ vẫy tay một cái liền có thể tạo ra một cái tốt hơn, năng lượng vĩnh viễn không cạn kiệt!"
Dương Phong vừa dứt lời, toàn bộ lãnh địa Cửa Hàng sôi trào.
"Quả nhiên như chúng ta nghĩ, Dương chưởng quỹ xuất quan tuyệt đối sẽ tự tay chế tạo một cái Xích Viêm tinh."
"Không tệ, cũng không biết Xích Viêm tinh lần này có công năng đặc thù gì."
Ở một bên, Vu Thiên Khí cùng Cô Thiên Lang vẻ mặt mong đợi nhìn Dương Phong.
"Ha ha... Ta biết ngay mà, lão đại chẳng những làm trăng sáng, giờ lại muốn tạo cả Xích Viêm tinh!"
Dương Phong nhìn hư không đen kịt, ra lệnh cho hệ thống.
"Hệ thống, đặt Thiên Dương Tinh vào vị trí thích hợp!"
Vị trí nào thích hợp nhất thì chỉ có hệ thống mới tính ra được.
"Đã rõ!"
Dương Phong đưa tay phải ra, chỉ vào hư không, quát lớn: "Hiện ra đi, ánh sáng rực rỡ!"
Lúc này, trong hư không đột nhiên xuất hiện một đoàn ánh sáng yếu ớt. Ánh sáng này càng lúc càng mạnh, bầu trời dần dần sáng lên.
"Mọi người mau nhìn lên trời!"
Người và Ma thú trên đại lục nhao nhao ngẩng đầu nhìn hư không đang dần khôi phục ánh sáng. Đốm sáng nhỏ bé kia càng lúc càng lớn, càng lúc càng sáng, dừng lại khi đạt kích thước bằng Xích Viêm tinh cũ.
Đại địa ngập tràn ánh sáng, ánh nắng ấm áp chiếu rọi mặt đất. Không khí đang dần lạnh đi cũng ấm áp trở lại. Hết thảy như lúc ban đầu.
Không đúng...
Không phải hoàn toàn như cũ. Trong ánh nắng mới xuất hiện này có thêm chút gì đó không nói rõ được. Giống như ánh trăng vậy.
"Quang minh, đại địa trở lại quang minh!"
"Có ánh sáng, có hơi ấm, thật hoài niệm a!"
Người trên toàn đại lục ùa ra khỏi nhà, ngẩng đầu nhìn hư không sáng rực và vầng thái dương kia.
Dương Phong thấy mọi chuyện đã giải quyết, phủi tay, chắp tay sau lưng, làm như vừa thực hiện một chuyện bé nhỏ không đáng kể.
"Cái này về sau gọi là Mặt Trời, trăng sáng thì gọi là Mặt Trăng đi!"
Dương Phong thống nhất cách gọi Thiên Dương Tinh và Thiên Âm Tinh. Từ nay về sau không cần quan tâm tên ngôi sao gì nữa, cứ gọi là Mặt Trời và Mặt Trăng. Danh xưng này cứ thế được quyết định.
"Ha ha... Có Nguyệt Chi Tinh Hoa cùng Nhật Chi Tinh Hoa, chắc hẳn vạn vật sinh linh không gian này sẽ tăng tốc độ tu luyện."
Dương Phong nhìn mặt trời trên cao, xoay người định vào Cửa Hàng. Sau đó hắn nhớ ra gì đó, quay lại nhìn đám đông, nói với Phong Diệu và Huyền Linh: "Phong Diệu, Huyền Linh, hai người các ngươi vào đây một chút."
Ngay khi Dương Phong sắp bước vào Cửa Hàng, âm thanh nhắc nhở nhiệm vụ của hệ thống vang lên.
"Hệ thống tuyên bố chi nhánh nhiệm vụ: Để Huy Hoàng tinh thể cùng các tinh thể khác thiết lập giao lưu.
Khen thưởng: Một tòa Bí Cảnh Chân Thực.
Thời hạn nhiệm vụ: Ba mươi ngày.
Trừng phạt thất bại: Phong ấn cảnh giới ký chủ ba mươi ngày."
Dương Phong nghe xong nội dung nhiệm vụ, đầu tiên là sững sờ, sau đó liền hiểu ra vấn đề.
Dương Phong xoay người lại, nhìn thấy một người quen, chỉ tay vào người đó: "Ngươi cũng vào cùng đi."
Người bị Dương Phong chỉ chính là Bách Luyện Tiên Tử.
Bách Luyện Tiên Tử có chút ngơ ngác, Dương chưởng quỹ gọi mình có việc gì? Mà những người xung quanh nàng đều lộ ánh mắt hâm mộ ghen tị.
"Ha ha... Đa tạ hệ thống nâng đỡ, về sau mời tiếp tục tuyên bố nhiệm vụ như vậy!"
Dương Phong vào Cửa Hàng xong liền cảm kích nói với hệ thống. Đối với nhiệm vụ chi nhánh này, Dương Phong thấy nó quá đơn giản...