"Không sai, chính hành động này đã khiến Ma Nhân Tộc nảy sinh lòng phản kháng, bộc lộ bản chất hung tàn.
Dưới sự chỉ huy của một số nữ Ma Nhân Tộc có mị công cường đại, nhiều đại thế lực đã quỳ rạp dưới gấu váy các nàng.
Nắm trong tay những thế lực này, Ma Nhân Tộc bắt đầu tấn công những kẻ từng làm hại họ, sau đó biến thành cuộc chiến toàn đại lục."
"Haizz, chiến tranh của nhân loại các ngươi đều bắt nguồn từ lòng tham!" Tiểu Bạch lắc đầu cảm thán.
Trần Lâm cũng bất đắc dĩ: "Haizz... nhân tính là thế!"
Tiểu Bạch: "Vậy sau đó thế nào?"
"Trải qua mấy chục năm chiến tranh, mọi người dần nhận ra vấn đề, chĩa mũi dùi vào Ma Nhân Tộc, cho rằng chừng nào Ma Nhân Tộc còn tồn tại thì đại lục không thể yên ổn.
Lúc này thủ lĩnh các đại thế lực phát động cuộc chiến diệt chủng Ma Nhân Tộc.
Qua nhiều năm chiến đấu tử thương vô số, rốt cuộc cũng tiêu diệt triệt để Ma Nhân Tộc, không chừa một ai."
Trần Lâm kể một hơi hết câu chuyện!
Tiểu Bạch: "Trần lão, không phải nói Ma Nhân Tộc bị diệt tộc rồi sao? Sao giờ lại xuất hiện?"
Trần Lâm: "Có lẽ là cá lọt lưới. Bề ngoài bọn họ không khác gì nhân loại, nếu không thi triển mị thuật thì không ai biết.
Đã nhiều năm như vậy bọn họ chưa từng xuất hiện, giờ lại lộ diện trong cửa hàng, còn thi triển mị thuật. Không biết mục đích là gì..."
"Chưởng quỹ nói mặc kệ bọn hắn có mục đích gì, chỉ cần không quấy rối thì cứ kệ, nếu dám quấy rối thì trực tiếp diệt."
Hổ Thiên Thiên bước tới nói.
"Cũng đúng!"
Tiểu Bạch và Trần Lâm đồng thời gật đầu.
Vận khí của Sở Mộng Vân có vẻ cũng được, rút trúng một cái may mắn phần thưởng. Nếu Dương Phong biết chắc chắn sẽ mắng hệ thống, vì sao mấy tiểu tỷ tỷ xinh đẹp vận khí lại tốt hơn đám đàn ông bọn hắn? Trừ cái tên gia súc Ngụy Khiếu Đình ra!
Sở Mộng Vân đắc ý cài Tụ Linh Huy Chương lên ngực, nở nụ cười mê chết người khiến mấy gã Trư ca chảy nước miếng!
"Đẹp quá, nếu là vợ ta thì tốt biết mấy!" Một gã Trư ca lau nước miếng nói.
"Ta nói lão Chu, cái này ngươi đừng mơ nữa, ngươi không xứng. Đừng hiểu lầm a, ý ta là ngay cả cái ý nghĩ này ngươi cũng không xứng có!"
Người quen bên cạnh lão Chu nghiêm túc nói!
"Ngươi có ý gì? Còn là huynh đệ không? Thế mà nói lời như vậy? Chẳng lẽ ta kém cỏi thế sao? Ngay cả ý nghĩ cũng không xứng?" Lão Chu không vui!
"Thì cái mặt như bị heo gặm của ngươi, xứng có ý nghĩ này sao?" Người kia thẳng thắn.
Lão Chu: Ta không cần sĩ diện sao?
Thời gian trôi nhanh, lát sau Ngụy Lang đi vào cửa hàng, quan sát xung quanh, trong mắt thoáng thất vọng nhưng cũng biến mất ngay.
Đi đến bên cạnh Trần Lâm nói: "Chào ông, làm cho ta tấm thẻ hội viên!"
"Được rồi, xin chờ một chút."
Khi Trần Lâm nhìn thấy Ngụy Lang, trong mắt lóe lên kim quang, nhưng không biểu lộ gì nhiều, làm thẻ hội viên cho nàng.
Tiểu Bạch nhếch khóe miệng, dùng thanh âm thấp không thể nghe thấy nói: "Có ý tứ."
Làm xong thẻ hội viên, Ngụy Lang cầm thẻ đi tới tủ bán hàng tự động mua sắm!
"Tộc trưởng, nam nhân này có vấn đề gì không?" Hổ Thiên Thiên thấy biểu cảm của Tiểu Bạch liền hỏi.
"Thiên Thiên a, ngươi còn nhỏ, cảnh giới chưa đủ, có một số việc ngươi chưa nhìn ra... Chờ cảnh giới và lịch duyệt của ngươi tăng lên, ngươi sẽ phát hiện mắt thấy tai nghe chưa chắc đã là thật!"
"Tộc trưởng, ta không hiểu lắm!" Hổ Thiên Thiên ngơ ngác.
"Ngươi nhìn hắn là nam, giọng nói cũng là nam, nhưng đôi khi mắt và tai sẽ lừa gạt ngươi, hiểu chưa?"
Tiểu Bạch giải thích lại lần nữa.
Hổ Thiên Thiên mắt sáng lên: "A??? Ý tộc trưởng là hắn không phải nam nhân?"
"Đúng rồi...!!!"
Tiểu Bạch lộ vẻ "trẻ nhỏ dễ dạy"!
"Không phải nam nhân sao lại có râu? Không phải nói thái giám không mọc râu sao?"
Hổ Thiên Thiên lại ngơ ngác.
"Cái đó, Thiên Thiên, sao ngươi biết thái giám?"
Lúc này Dương Phong từ bên ngoài đi vào, nghe Hổ Thiên Thiên nói đến thái giám cũng giật mình. Hổ Thiên Thiên chưa từng vào xã hội loài người, sao biết thái giám?
"A, cái này Tần Càn từng nói, nhà bọn họ có mấy thái giám!"
Hổ Thiên Thiên thành thật trả lời.
"Ra thế, bất quá ngươi nói sai rồi, nàng không phải thái giám, mà là nữ nhân!"
Dương Phong gật đầu, nếu là Tần Càn nói thì không lạ, hắn là hoàng thân quốc thích, trong nhà có thái giám là bình thường.
"Cái gì???"
Hổ Thiên Thiên trợn to mắt hổ không thể tin nổi.
"Nữ nhân này chắc cùng một bọn với người Thiên Ma Tông hôm trước!" Tiểu Bạch nhìn Ngụy Lang đang nữ giả nam trang nói.
Trần Lâm gật đầu: "Không sai, bọn họ đều đeo mặt nạ giống nhau!"
"Mà lại quan hệ hai người bọn họ khẳng định không tầm thường!" Dương Phong mỉm cười, ánh mắt đầy vẻ bát quái!
Hổ Thiên Thiên lúc này mới hoàn hồn: "Chưởng quỹ, ngài biết nàng là ai?"
"Hắc hắc, không sai, trong đầu ta có một câu chuyện cẩu huyết, kể cho các ngươi nghe chút!"
Dương Phong chống hai tay lên quầy, người hơi nghiêng về phía trước, nhìn trái nhìn phải sợ người nghe lén.
"Tốt, tốt!!" Ba vị khán giả hóng hớt đã vào vị trí.
Khi nghe xong câu chuyện từ miệng Dương Phong, hai hổ một người mắt trợn tròn, vẻ mặt không thể tin nổi.
Trần Lâm: "Xác thực đủ cẩu huyết!"
Tiểu Bạch: "Bất quá cũng xác thực đủ đáng thương."
Hổ Thiên Thiên: "Bất quá cũng đủ đáng hận."
"Hắc hắc, đây chỉ là câu chuyện thôi, nghe cho vui, đừng truyền ra ngoài nha... Ha ha!" Dương Phong nhỏ giọng dặn dò.
Hổ Thiên Thiên cười hì hì: "Chưởng quỹ yên tâm, ta sẽ không nói lung tung!"
"Cái ta không yên tâm nhất chính là ngươi đấy." Dương Phong lo nhất là Hổ Thiên Thiên, tên này đôi khi rất nhiều chuyện, lại thích khoe khoang, lỡ mồm nói ra thì phiền.
"Chưởng quỹ ngài quá coi thường ta, yên tâm, ta sẽ không nói lung tung!" Hổ Thiên Thiên ủy khuất, chẳng lẽ mình trong lòng chưởng quỹ lại "hổ" như vậy sao?
Dương Phong tức giận: "Ta biết ngươi sẽ không nói lung tung, nhưng ngươi sẽ kể lại không sót một chữ!"
"A!!!"
Hổ Thiên Thiên trợn tròn mắt, mình quả thật có nghĩ như vậy, bất quá chưởng quỹ đã nói thế, hắn đành bất đắc dĩ: "Được rồi, vậy ta cũng không nói ra ngoài, cam đoan!!!"..