Trong tin nhắn này, đầu tiên Dương Phong gửi lời chúc phúc đến mọi người. Ngay sau đó, Dương Phong nói về việc sẽ nâng cấp Bí Cảnh Thí Luyện Sơn Lâm và Bí Cảnh Thí Luyện Ma Thú. Bao gồm cả những thay đổi của hai bí cảnh này sau khi nâng cấp cũng được nói rõ ràng.
"Ha ha... Đây là tin tốt a, thế mà hai bí cảnh lại tăng thêm nhiều suất vào như vậy, hơn nữa tỷ lệ thời gian cũng được điều chỉnh. Lần này số người trong chúng ta có thể vào bí cảnh sẽ nhiều hơn!"
Số lượng người vào bí cảnh thí luyện tăng lên, bất kể đối với Nhân tộc hay Ma thú đều là một chuyện đại hỷ. Điều này có nghĩa là số người trong thế lực của bọn họ có thể vào cửa hàng cũng tăng lên tương ứng. Đối với các đại thế lực, đây là một niềm vui vô cùng lớn.
Cửa hàng tầng hai.
"Bản chưởng quỹ phải ngủ thật ngon hai ngày này mới được!"
Sau khi qua 0 giờ, Dương Phong luôn cảm thấy tâm thần mình có chút không yên. Hắn cũng không hiểu tại sao. Chính vì vậy, Dương Phong mới có ý định nằm trên giường vượt qua hai ngày này.
Chỉ cần mình không ra ngoài, chỉ cần mình không nghe không nhìn. Như vậy có thể giảm bớt rất nhiều khả năng giẫm phải mìn do hệ thống gài.
Dương Phong có thể toại nguyện sao? Có thể sao? Đương nhiên là không thể!
Hệ thống đã giăng thiên la địa võng, sẽ không để Dương Phong có nhiều cơ hội thở dốc.
Dương Hồi từ trong cửa hàng đi ra, nàng muốn trở về làm một số đồ vật thú vị để tặng cho Ngụy Đình Đình các nàng. Hôm nay nàng đã nhận được quà năm mới do Ngụy Đình Đình và mọi người chuẩn bị cho nàng. Có qua có lại, nàng cũng muốn chuẩn bị một số quà tặng lại cho các nàng.
Hai tên trưởng lão của Cuồng Kiêu Hoang giới vẫn luôn đợi Dương Hồi ở lối vào cửa hàng. Trách nhiệm của hai người bọn họ là bảo vệ Dương Hồi. Lúc này thực lực của Dương Hồi không mạnh lắm, chưa có khả năng tự vệ. Hai đại trưởng lão này liền đảm nhận vai trò vệ sĩ cho Dương Hồi.
Ngay khi Dương Hồi bọn họ định đi vào cổng truyền tống, hai bóng người xuất hiện bên cạnh nàng. Người đến là Mộc Du và Thương Dương.
Hai tên trưởng lão kia biết bọn hắn, từng gặp mặt ở Cuồng Kiêu Hoang giới. Vừa nhìn thấy là hai người bọn họ, hai vị trưởng lão cũng buông lỏng đề phòng trong lòng.
"Dương bẩm đại nhân, có thể đưa bọn ta vào Cuồng Kiêu Hoang giới được không?" Thương Dương hành lễ thỉnh cầu với Dương Hồi.
Mộc Du và Thương Dương biết, cổng truyền tống này không có sự chỉ huy của Dương Hồi thì hai người bọn họ căn bản không qua được. Hôm nay sau khi Dương Hồi tới, hai người vẫn luôn đợi bên hồ Thiên Ba.
"Thánh mẫu đại nhân, hai người bọn họ đến từ dưới trướng Thiên Tiêu Thánh Tôn của Thánh Giới, quan hệ với Nộ Hống Thánh Tôn của chúng ta rất tốt!"
Hai tên trưởng lão bảo vệ Dương Hồi giới thiệu thân phận của Mộc Du và Thương Dương cho Dương Hồi.
"Thì ra là thế!" Dương Hồi nghe xong gật đầu.
"Các ngươi đi Cuồng Kiêu Hoang giới là muốn thông qua lối đi ở Cuồng Kiêu Hoang giới để đến Thánh Giới phải không?"
Dương Hồi nhìn Mộc Du và Thương Dương, sau khi biết thân phận của bọn họ, nàng lập tức hiểu hai người này muốn thông qua Cuồng Kiêu Hoang giới để trở lại Thánh Giới!
"Đúng vậy Dương bẩm đại nhân!" Thương Dương gật đầu.
Điểm này bọn họ không cần giấu giếm gì, đúng là muốn thông qua lối đi ở Cuồng Kiêu Hoang giới để tiến vào Thánh Giới.
"Ừm... Vậy hai người các ngươi cùng đi đi!" Dương Hồi thấy đối phương thẳng thắn thừa nhận, cũng không từ chối, đồng ý thỉnh cầu của bọn họ.
Hai người tranh thủ thời gian bày tỏ lòng biết ơn với Dương Hồi. Sau khi vào Cuồng Kiêu Hoang giới, bọn họ dùng tốc độ nhanh nhất đi tới trước lối đi thông hướng Thánh Giới. Không kịp chờ đợi hướng về Thánh Giới mà đi.
Thánh Giới.
Trong phủ Thiên Tiêu Thánh Tôn.
Lúc này Thiên Tiêu đang ôm đầu. Tình thế hiện tại của Thánh Giới phức tạp hơn hắn tưởng tượng lúc trước rất nhiều. Bạo động đến nhanh hơn dự kiến. Hơn nữa, tình thế bây giờ buộc hắn phải từ bỏ việc cố thủ, lựa chọn cơ hội thích hợp để chủ động xuất kích.
Sự xuất hiện của một người đã khiến toàn bộ kế hoạch ban đầu của hắn thất bại. Hiện tại hắn đang suy nghĩ xem mình nên tham gia vào cuộc hỗn chiến này vào lúc nào.
Đáng tiếc tình thế Thánh Giới hiện tại mỗi ngày đều thay đổi. Điều này khiến hắn đau đầu không thôi. Bản thân hắn là người không thích và cũng không giỏi loại hình thức chiến tranh tranh bá thiên hạ này.
Ngay lúc này, một người chạy vào bẩm báo: "Thánh Tôn đại nhân, Thương Dương và Mộc Du cầu kiến!"
Thiên Tiêu nghe xong, lại là hai người bọn họ. Chẳng lẽ Dương chưởng quỹ lại có động tĩnh gì?
Nghĩ tới đây Thiên Tiêu không do dự, nói thẳng: "Mau truyền vào đây!"
Khi Thương Dương và Mộc Du đi vào, kể lại chuyện mình làm sao đến được Thánh Giới, Thiên Tiêu rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm.
"Hóa ra là như vậy, cứ như thế chúng ta cũng an tâm hơn nhiều!"
Chỉ cần bây giờ có thể từ Thánh Giới đi đến Phàm Huyền Hoang Giới, bất kể ở giữa có bao nhiêu trắc trở cũng không thành vấn đề. Như vậy, chính mình và người nhà liền có một con đường lui.
Hiện tại Thánh Giới loạn thành thế này, hắn cũng không dám chắc mình có thể bảo toàn được. Vạn nhất có ngày mình thất bại, còn có một nơi để đi. Không cần cùng người nhà chết yểu trong tay kẻ địch.
"Thánh Tôn đại nhân, ta nghe nói phân tranh ở Thánh Giới lại bắt đầu rồi?"
Thương Dương cau mày hỏi thăm. Hắn vừa mới nói chuyện với đồng nghiệp cũ, biết được hiện tại Thánh Giới đã bắt đầu hỗn chiến. Mỗi châu đều muốn mở rộng thế lực của mình, đi công kích các thế lực xung quanh.
Thiên Tiêu gật đầu: "Không tệ, đều đánh thành hỗn loạn rồi!"
Trước mắt Thánh Giới có dã tâm và công khai khắp cả Thánh Giới tổng cộng chia làm 48 thế lực. Cũng bị người Thánh Giới gọi là "48 lộ yên trần".
48 thế lực này dã tâm bừng bừng, muốn mở rộng địa bàn của mình. Có kẻ càng muốn thống nhất cả Thánh Giới. Dù sao kêu gào hăng nhất cũng chỉ có 48 thế lực này. Các thế lực khác chỉ có thể liên hợp lại.
Hiện tại mỗi ngày đều có thế lực bị diệt, cũng có một số thế lực thừa dịp loạn mà trỗi dậy. Thiên Tiêu hiện tại cũng đang đợi một cơ hội. Đợi cơ hội tranh đoạt Thánh Giới! Mặc dù đây không phải bản ý của hắn, nhưng hắn không thể không làm như vậy.
Thiên Tiêu kể cho Thương Dương và Mộc Du nghe về hình thế hiện tại của Thánh Giới. Thương Dương và Mộc Du nghe mà trợn mắt hốc mồm.
"Ngoại trừ 48 lộ yên trần này, trong đó có một thế lực vô cùng thần bí. Bất kể chúng ta điều tra thế nào cũng không tìm ra lai lịch của bọn hắn!"
Thiên Tiêu nói đến thế lực thần bí này thì nhíu mày.
"Khí tức trên người bọn hắn tỏa ra, không khác gì đám tà ma từng tai họa Thánh Giới ta hồi trước."
Hắn lo lắng nhất chính là thế lực này có liên quan đến tà ma. Như vậy sẽ khiến cục diện vốn đã không tốt trở nên càng thêm hỗn loạn, càng thêm khó kiểm soát.
Thương Dương và Mộc Du nghe xong giật nảy mình.
"Chẳng lẽ tên tà ma kia chưa chết?"
Hai người có chút khó tin hỏi!
Thiên Tiêu chắp hai tay sau lưng, gật đầu.
"Theo suy đoán của Chúa Tể đại nhân, khả năng tên tà ma kia chưa chết là vô cùng lớn! Nếu có thể bắt được vài tên trong nhóm người này, thì có thể xác định rốt cuộc có phải là thế lực của tà ma kia hay không."
Thiên Tiêu vừa nói câu này, khiến Thương Dương và Mộc Du đều ngớ người!
"A!"
"Chúa Tể đại nhân?"
Hai người vô cùng chấn động nhìn Thiên Tiêu.
"Ha ha... Không tệ, Thông Thánh Chúa Tể lão nhân gia ngài chưa vẫn lạc."...