Virtus's Reader
Hệ Thống Cửa Hàng Ở Dị Giới

Chương 1389: CHƯƠNG 1359: XÚC XẮC VẬN MỆNH

"Hệ thống, lời này của ngươi là có ý gì? Tại sao nói có thể cho sinh linh không gian bên ngoài vào, lại nói bị không gian tinh thần đào thải? Cái bị không gian tinh thần đào thải này lại là chuyện gì xảy ra?"

Mặc dù lòng Dương Phong lạnh lẽo thấu xương, nhưng hắn phải biết rõ ràng tại sao lại bị không gian tinh thần đào thải.

Hệ thống đối mặt với nhiều câu hỏi của Dương Phong, phong khinh vân đạm nói:

"Thì là có thể vào nha, nhưng có sống được hay không lại là vấn đề khác a?"

Lời này của hệ thống làm Dương Phong nghẹn họng không nói nên lời!

Dương Phong: "Ta..."

"Về phần tại sao sẽ bị không gian tinh thần đào thải, cái này vô cùng đơn giản. Quy tắc hai không gian không giống nhau, đương nhiên sẽ bị đào thải. Ngay cả cơ thể tiếp nhận bộ phận ngoại lai cũng sẽ đào thải, huống chi là một không gian lớn như vậy. Trừ phi quy tắc không gian giống nhau, nếu không thì không thể tương thích."

Hệ thống khiến trái tim lạnh lẽo của Dương Phong càng thêm lạnh triệt để.

"Trừ phi..."

Thế nhưng hai chữ này của hệ thống lại khiến Dương Phong nhìn thấy hy vọng.

"Trừ phi cái gì?" Dương Phong lần nữa mong đợi.

"Trừ phi ký chủ ngươi độ kiếp thành công, trở thành Tiên nhân. Như vậy, ký chủ ngươi liền có thể thay đổi quy tắc không gian này. Để không gian tinh thần có thể tương thích với tất cả vật phẩm và sinh linh của không gian ngoại lai."

Dương Phong: "..."

Dương Phong khó chịu như vừa nuốt phải ruồi. Cái này đặc biệt không phải vẫn là muốn mình đi làm nhiều nhiệm vụ, làm một công cụ người làm nhiệm vụ sao.

Hừ... Bản chưởng quỹ thì không! Thời gian này nên sống thế nào thì sống thế ấy, nên nghỉ ngơi thì phải nghỉ ngơi. Một ngày kiếm chẳng được mấy viên Nguyên Linh Đan, liều mạng như thế làm gì!

Dương Phong lại trở về tiểu viện của mình, vốn định tiếp tục nằm thi. Đột nhiên nhớ ra mình còn một việc chưa làm.

"Đúng rồi, hôm qua nói muốn cho người trong Vô Địch Lĩnh Vực một trận Mưa Móc Thiên Ân."

Dương Phong nhớ tới hôm qua lúc cao hứng muốn cho Vô Địch Lĩnh Vực một trận Mưa Móc Thiên Ân. Suýt chút nữa thì quên mất chuyện này.

Dương Phong thuấn di đến trên không cửa hàng. Bên ngoài cửa hàng, đám Tiểu Bạch, Huyền Phi đều đang ở bên hồ Thiên Ba phơi nắng trò chuyện, thật là thoải mái.

Dương Phong quyết định lát nữa thi triển xong Mưa Móc Thiên Ân cũng sẽ nằm bên hồ Thiên Ba, chém gió với đám linh sủng và nhân viên cửa hàng.

"Mưa Móc Thiên Ân!!"

Dương Phong thi triển Mưa Móc Thiên Ân đối với toàn bộ Vô Địch Lĩnh Vực. Một đám mây ngũ sắc bao phủ vạn dặm xuất hiện giữa hư không. Đám mây vạn dặm này vừa vặn bao trùm Vô Địch Lĩnh Vực của Dương Phong.

Sau khi đám mây ngũ sắc vạn dặm xuất hiện, liền bắt đầu lất phất rơi xuống linh vũ (mưa linh khí).

Khi đám mây ngũ sắc vạn dặm xuất hiện, người có kiến thức đã biết đây là chuyện gì. Dương Phong từng thi triển Mưa Móc Thiên Ân hai lần rồi. Bọn họ biết chỉ cần xuất hiện loại mây màu sắc rực rỡ này, hơn nữa rơi xuống cơn mưa rất có linh khí, đó chính là Dương chưởng quỹ thi triển Mưa Móc Thiên Ân.

Trong khoảnh khắc linh vũ rơi xuống, những người biết về Mưa Móc Thiên Ân liền bắt đầu hô to.

"Đây là Mưa Móc Thiên Ân, đây là Mưa Móc Thiên Ân của Dương chưởng quỹ a!"

"Mọi người mau ra đây, mau tắm mình dưới Mưa Móc Thiên Ân này!"

Thần thức Dương Phong bao trùm toàn bộ không gian Vô Địch Lĩnh Vực. Thấy mọi người đều nhao nhao ra khỏi phòng, tắm mình dưới linh vũ của Mưa Móc Thiên Ân, nhận lấy chúc phúc, hắn nở nụ cười vui mừng.

Hắc hắc... Người biết hàng vẫn là rất nhiều mà!

"Hôm nay là mùng một Tết, ban cho mọi người một trận chúc phúc đi!"

Giọng nói của Dương Phong vang lên trên bầu trời Vô Địch Lĩnh Vực.

Mọi người nghe thấy, vội vàng hướng về phía cửa hàng bắt đầu cúi người chào. Có người bịch một tiếng quỳ xuống đất, dập đầu về hướng cửa hàng.

"Đa tạ Dương chưởng quỹ!!"

"Đa tạ Dương chưởng quỹ!!"

Lúc này có người nghĩ tới điều gì, phản ứng lại.

"Ở đây tạ có cái rắm dùng a, chờ Mưa Móc Thiên Ân kết thúc, chúng ta đến hồ Thiên Ba, khấu tạ kim thân của Dương chưởng quỹ!"

Vừa nói ra câu này, mọi người rối rít vỗ tay tán thưởng.

"Đúng, chúng ta cần phải đi khấu tạ kim thân Dương chưởng quỹ!"

"Tốt, chờ Mưa Móc Thiên Ân kết thúc, chúng ta đi hồ Thiên Ba!"

Sau khi Mưa Móc Thiên Ân kết thúc, vô số người chen chúc kéo về phía lãnh địa cửa hàng.

Dương Phong thực hiện xong Mưa Móc Thiên Ân liền đi tới bên đám Tiểu Bạch, bắt đầu chém gió bốc phét. Đã quên mất việc mình định không ra khỏi cửa hàng trong hai ngày nghỉ lễ này.

Mười mấy phút sau, Dương Hồi, Cô Thiên Lang, Vu Thiên Khí từ trong cổng truyền tống trên không hồ Thiên Ba đi ra. Bọn họ nhìn thấy Dương Phong ở hồ Thiên Ba, lập tức đi tới bên cạnh Dương Phong.

"Chủ nhân, chúc mừng năm mới!"

"Lão đại, chúc mừng năm mới!"

Dương Phong gật đầu, nhìn Vu Thiên Khí và Cô Thiên Lang cười.

"Ha ha... Hai người các ngươi đi dạo khắp nơi là đúng đấy, năm mới mà, đừng cứ ru rú ở vườn cây mãi!"

Vu Thiên Khí và Cô Thiên Lang vội vàng gật đầu vâng dạ. Cứ như vậy, ba người bọn họ cũng gia nhập vào hoạt động chém gió bốc phét.

"Đúng rồi lão đại, vừa nãy ở Cuồng Kiêu Hoang Giới, chúng ta đã diệt hai tên phách lối từ Thần Giới xuống."

Vu Thiên Khí kể lại chuyện vừa xảy ra ở Cuồng Kiêu Hoang Giới.

"Thánh Giới xuống?"

Dương Phong khẽ híp mắt, khá lắm, mới qua bao lâu lại có kẻ giở thói uy phong.

"Hừ... Thế mà coi cảnh cáo của bản chưởng quỹ như không, rất tốt a!"

Lúc đó mình đã cảnh cáo không được phép đến Cuồng Kiêu Hoang Giới quấy rối. Không ngờ mới qua bao lâu lại có thế lực không sợ chết xuất hiện.

"Hừ... Cái Thánh Giới kia lại dám lần nữa phái người xuống quấy rối, xem ra đã có kẻ quên mất nỗi đau rồi a!"

Thế nhưng, ngay khi tiếng nói của Dương Phong vừa dứt. Âm thanh nhắc nhở của hệ thống vang lên.

[Hệ thống: Tuyên bố nhiệm vụ nhánh: Chấn nhiếp kẻ xấu, không để Cuồng Kiêu Hoang Giới bị Thánh Giới quấy rầy nữa.

Phần thưởng: Xúc Xắc Vận Mệnh.

Thời gian hiệu lực nhiệm vụ: Một ngày!

Hình phạt thất bại nhiệm vụ: Tử vong!]

Dương Phong thầm chửi thề trong lòng. Mẹ kiếp, biết ngay hệ thống sẽ không để bản chưởng quỹ yên tâm ăn cái Tết ngon lành mà.

Dương Phong vô cùng khó chịu, hệ thống thật sự là biết kiếm chuyện. Thế mà gần sang năm mới cũng không buông tha cơ hội như vậy. Quả thực còn Chu lột da hơn cả Chu lột da.

Mặt Dương Phong lập tức trở nên khó coi. Sự khó coi này một phần là vì biết chuyện ở Cuồng Kiêu Hoang Giới, một phần là vì hệ thống ban bố nhiệm vụ.

Đám Tiểu Bạch nhìn thấy sắc mặt khó coi của Dương Phong, trong mắt tràn ngập sát khí. Cái thế lực Thánh Giới chết tiệt này, thế mà mùng một Tết còn làm chủ nhân không vui. Vậy thì giữ lại các ngươi làm gì nữa.

"Chủ nhân, có muốn lại đi Thánh Giới diệt cái thế lực phái người xuống quấy rối kia không?"

Tiểu Bạch vừa nói câu này, mắt một số người đang ngồi lập tức sáng lên.

Dương Phong lắc đầu. Hệ thống ban bố nhiệm vụ chỉ là cảnh cáo bọn họ một phen, cũng không phải là đi tru diệt. Hệ thống đã ban bố nhiệm vụ như vậy, tuyệt đối là không muốn mình phá hỏng cục diện hiện tại của Thánh Giới. Nếu mình lên đó diệt vài thế lực, hệ thống tuyệt đối sẽ có nhiệm vụ tiếp theo.

"Mùng một Tết không nên thấy máu, chủ nhân ta lại đi cảnh cáo một phen. Nếu bọn họ còn chết cũng không hối cải, như vậy..."...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!