Virtus's Reader
Hệ Thống Cửa Hàng Ở Dị Giới

Chương 1434: CHƯƠNG 1404: HUYẾT CHÚ

Thiên Nô nghe Dương Phong hỏi xong, thở phào nhẹ nhõm, hóa ra đại nhân muốn hỏi chuyện này.

"Hồi bẩm đại nhân, tại Tách Ra Thâm Uyên." Thiên Nô không dám chậm trễ, lập tức đáp lời.

Dương Phong đâu biết Tách Ra Thâm Uyên ở chỗ nào, vươn tay đặt trực tiếp lên đầu Thiên Nô.

Thiên Nô sợ vãi cả linh hồn, thế nào, hôm nay mình phải bỏ mạng tại đây sao?

Dương Phong chỉ thi triển Thu Hồn Thuật lên Thiên Nô, cũng không có ý định giết hắn.

Sau khi lấy xong ký ức của Thiên Nô, Dương Phong biến mất tại chỗ, hướng về Tách Ra Thâm Uyên mà đi.

Nơi này cách Tách Ra Thâm Uyên không quá xa, chỉ cần thuấn di ba bốn tiếng là tới.

Thiên Nô ngây ngốc nhìn Dương Phong biến mất trước mặt, chuyện gì thế này.

Không phải muốn giết mình sao, sao lại biến mất?

Sau khi Thiên Nô phản ứng lại, lập tức đưa ra một quyết định.

Chuyển nhà, nhất định phải chuyển nhà.

Lần này phải đi đến một nơi ẩn nấp, không thể để người này tìm thấy mình nữa.

Hơn bốn giờ sau, Dương Phong tới Tách Ra Thâm Uyên.

"Hệ thống, đánh dấu Tách Ra Thâm Uyên."

Dương Phong nhìn vực sâu không thấy đáy, ra lệnh đánh dấu cho hệ thống.

Với nhãn giới hiện tại của Dương Phong, vực sâu này không phải hình thành tự nhiên.

Mà là do có người bổ ra.

Vô luận là tự nhiên hay nhân tạo, khẳng định nó cực kỳ nổi tiếng tại Thánh Giới.

Nhiệm vụ đánh dấu này tuyệt đối không thành vấn đề.

[Đánh dấu thành công.]

Không ngoài dự đoán của Dương Phong, đánh dấu thành công.

Đây là lần thứ ba Dương Phong đánh dấu thành công khi vào Thánh Giới lần này.

"Quả nhiên có biến hóa a, thế mà có thêm một ký hiệu màu đỏ."

Dương Phong lấy Giới Bàn ra xem xét.

Lúc này trên Giới Bàn ngoài các điểm sáng màu trắng và xanh lam, còn có một điểm sáng màu đỏ nhạt.

Dương Phong cũng không dám chắc điểm sáng màu đỏ này có phải Lưu Đày Chi Địa hay không.

"Hệ thống, cái ký hiệu màu đỏ này có phải Lưu Đày Chi Địa không?"

[Cái này cần ký chủ tự mình vào tìm hiểu hư thực.] Hệ thống không nói thẳng đáp án cho Dương Phong mà bảo hắn tự vào xem.

Dương Phong bĩu môi, không nói thì thôi, bản chưởng quỹ tự mình vào.

"Vào thì vào, ai sợ ai nha, ta nhưng là có ký ức của Huyết Vân Tôn Giả và Thiên Nô!"

Dương Phong nói xong, kích hoạt điểm nhỏ tỏa sáng màu đỏ kia.

Khi thần thức Dương Phong chạm vào điểm sáng màu đỏ, thân thể hắn biến mất tại chỗ.

Dương Phong xuất hiện giữa không trung của một không gian mới, bên dưới hắn là sóng biển đỏ như máu dâng cao trăm trượng.

Một mùi máu tanh nồng nặc đập vào mặt.

Điều này khiến Dương Phong không khỏi cau mày.

Nước biển vùng này không phải nước bình thường.

Mà là máu.

Dưới sự quét của thần thức Dương Phong, bên dưới sóng máu gió tanh kia là lít nha lít nhít thi thể.

Phải có bao nhiêu thi thể, chết bao nhiêu người mới tạo nên biển máu vô biên vô tận này?

Dương Phong lập tức tìm kiếm trong ký ức của Huyết Vân Tôn Giả, tìm được lai lịch của biển máu này.

Biển máu này tên gọi là Huyết Hải, nơi này chính là Lưu Đày Chi Địa.

Tạo nên biển máu này không phải người của Lưu Đày Chi Địa, mà là Thần Linh của Thần Vực.

Mỗi 500 vạn năm, cánh cửa Thần Vực sẽ mở ra, lúc này sẽ xuất hiện một số Thần Linh nắm giữ thần cách.

Bọn họ sẽ tấn công người trong Lưu Đày Chi Địa.

Tránh được thì sống, không tránh được thì chết.

Mỗi lần tấn công, sinh linh Lưu Đày Chi Địa đều biến mất chín thành.

Mà thi thể và máu tươi của những sinh linh đã chết sẽ tự động hội tụ lại một chỗ.

Trải qua nhiều lần tích lũy mới tạo ra biển máu này.

Người vào Lưu Đày Chi Địa, một phần nhỏ là vô tình lọt vào không gian phong bạo.

Vận khí không tốt thì mất mạng trong không gian phong bạo, vận khí nghịch thiên thì bị dẫn tới Lưu Đày Chi Địa.

Còn một bộ phận đến từ Thần Vực, có người bị thế lực trong Thần Vực vứt bỏ, có người phạm trọng tội bị đày tới đây.

Có người thì không sống nổi ở Thần Vực hoặc bị kẻ thù truy sát, bất đắc dĩ mới tới đây lánh nạn.

Mà tuyệt đại đa số chỉ là hậu duệ của những người này.

Dương Phong sau khi hiểu rõ cũng không đi suy nghĩ vì sao người Thần Vực lại muốn mỗi 500 vạn năm tới tấn công một lần.

Nghĩ càng nhiều phiền não càng nhiều, bị hệ thống lợi dụng cũng càng nhiều.

Đúng lúc này, trên người Dương Phong đột nhiên xuất hiện một cỗ huyết khí phóng lên tận trời.

Biến hóa đột ngột này dọa Dương Phong kêu to một tiếng.

"Ngọa tào, chuyện gì thế này?"

Dương Phong ngẩng đầu nhìn đạo huyết khí hóa thành một đám khói bụi, thật lâu không tan.

Dương Phong cúi đầu vội vàng kiểm tra thân thể, không thấy cảm giác gì khác lạ.

Lại kiểm tra trang phục, cũng không phát hiện vấn đề gì.

Dùng thần thức quét một vòng xung quanh, cũng không thấy gì bất thường.

Thế nhưng cái không có vấn đề mới là vấn đề lớn nhất.

Nếu không sao trên người mình lại vô duyên vô cớ phát ra một đạo huyết khí như vậy.

"Hệ thống, hệ thống, là chuyện gì xảy ra? Vì sao trên người bản chưởng quỹ lại đột nhiên tỏa ra khí tức máu tanh như thế?"

Dương Phong kiểm tra không ra cái gì, lập tức hỏi hệ thống.

Hệ thống khẳng định biết chút gì đó.

[Ha ha, đó là do ký chủ khi mạt sát Huyết Vân Tôn Giả đã vô tình nhiễm phải Huyết Chú của hắn.]

Hệ thống không giấu diếm Dương Phong, nói thẳng chuyện hắn bị Huyết Vân Tôn Giả hạ Huyết Chú khi giết hắn.

"A?"

Dương Phong nghe xong giật nảy mình.

Chính mình bị Huyết Vân Tôn Giả hạ Huyết Chú từ khi nào, sao mình không biết?

Còn nữa, Huyết Chú này có nguy hại gì với mình?

"Hệ thống, Huyết Chú này là cái gì? Có nguy hại gì với bản chưởng quỹ?"

Dương Phong vẫn vô cùng tiếc mạng, nhanh chóng hỏi hệ thống.

[Huyết Chú này chỉ người trong Huyết tộc mới biết, chỉ khi người Huyết tộc trước khi chết lòng sinh oán hận, chết không nhắm mắt thì sẽ tự động bám vào người giết chết hắn. Chỉ cần đi tới địa điểm đặc biệt, Huyết Chú sẽ tự động được giải phóng.]

Qua lời giải thích của hệ thống, Dương Phong cũng coi như hiểu Huyết Chú là gì.

Cũng may, đây chỉ là dùng để báo cho đồng bọn biết chính người này đã giết ta.

Mọi người mau tới chém hắn.

Đã là như vậy, mình tới Lưu Đày Chi Địa, Huyết Chú bị kích phát.

Vậy rất có khả năng Huyết tộc tại Lưu Đày Chi Địa sẽ cảm nhận được Huyết Chú này.

Sau đó kéo tới vây công mình.

"Hệ thống, có phải Huyết tộc tại Lưu Đày Chi Địa sẽ cảm nhận được Huyết Chú này, sau đó tới chém bản chưởng quỹ không?"

Dương Phong hỏi suy đoán của mình.

[Không sai, hoàn toàn chính xác là như vậy, chỉ cần Huyết tộc trong phạm vi nhất định đều có thể cảm nhận được Huyết Chú trên người ký chủ!]

Dương Phong đầy đầu hắc tuyến, không ngờ bản chưởng quỹ tại Lưu Đày Chi Địa lại biến thành cái máy hút thù hận của Huyết tộc.

Đã hệ thống biết Huyết Chú này, thế mà không nhắc nhở bản chưởng quỹ, cái hệ thống đáng đâm ngàn đao này.

Hệ thống cảm nhận được tâm trạng của Dương Phong lúc này, lập tức ra giải thích.

[Ngạch... Ký chủ ngươi không phải có ký ức của Huyết Vân Tôn Giả sao, bản hệ thống làm sao biết ký chủ ngươi không biết?]

Nghe lời này của hệ thống, Dương Phong ngây ngẩn cả người.

"Cái này... cái này..."

Ở đó nửa ngày cũng không nói nên lời.

Ký ức của Huyết Vân Tôn Giả nhiều như vậy, mình không thể nào tiêu hóa toàn bộ.

Muốn biết cái gì mới đi tìm tòi cái đó.

Mình làm sao biết chuyện Huyết Chú...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!