Virtus's Reader
Hệ Thống Cửa Hàng Ở Dị Giới

Chương 1881: CHƯƠNG 1854: BIẾN HÓA QUÁ LỚN

Đêm đó, bên trong cổng truyền tống thông tới Thánh Giới xuất hiện mười mấy người.

Mười mấy người này chính là Triệu Trường Thanh, Ngụy Thư Tuấn, Tần Càn, Chương Hiền bọn người.

Bọn hắn rốt cục đã giao phó sự vụ tại Thánh Giới cho người khác, trở về gầy dựng sự nghiệp của riêng mình.

Ngụy Thư Tuấn mấy cái lắc mình, liền ra khỏi lãnh địa cửa hàng, đi tới trước cửa tiểu viện Triệu gia.

"Cha mẹ, gia gia, nãi nãi, thái gia gia, Thư Tuấn về rồi!"

Ngụy Thư Tuấn vẻ mặt hưng phấn đẩy cửa lớn tiểu viện, vừa đi vừa hô to.

Trong thính đường, Ngụy Bá Thiên, vợ chồng Ngụy Vô Nhai cùng cậu con trai út Ngụy Khiếu Kỳ, còn có vợ chồng Ngụy Khiếu Đình cùng mấy tên hộ vệ thị nữ đều có mặt.

Ngụy Khiếu Đình trên mặt tràn đầy vui mừng, cẩn thận đánh giá Ngụy Thư Tuấn từ trên xuống dưới một lượt, phát hiện không thiếu linh kiện gì mới mở miệng hỏi: "Lần này về không đi nữa chứ?"

"Đúng vậy cha, lần này về hài nhi sẽ không rời đi nữa." Ngụy Thư Tuấn gật đầu trả lời. Có điều hắn cũng không nói chắc chắn quá, nếu Thánh Giới có chuyện phiền toái gì, bọn hắn cũng sẽ lên hỗ trợ một chút.

Dù sao cuộc sống yên ổn ở Thánh Giới cũng là do hắn bỏ ra rất nhiều tâm huyết. Nếu có kẻ muốn chà đạp phá hoại, Ngụy Thư Tuấn hắn tuyệt đối sẽ không đồng ý.

Đồng thời Ngụy Thư Tuấn cũng cho biết ngoại trừ Diệp Vô Đạo ra, những người khác đều đã trở về. Diệp Vô Đạo mấy ngày nữa cũng sẽ về bên này ở một thời gian.

Tiếp theo là màn hỏi han ân cần giữa người nhà, Ngụy Thư Tuấn cũng giới thiệu tình hình của mình và Thánh Giới trong khoảng thời gian qua cho mọi người.

"Tuấn nhi, Thái Huyền Môn đã xây xong theo ý con, con có thể khai tông lập phái bất cứ lúc nào." Ngụy Bá Thiên nói chuyện Thái Huyền Môn đã chuẩn bị xong, chỉ cần chọn ngày lành tháng tốt là có thể chính thức khai tông.

Ngụy Thư Tuấn nghe Thái Huyền Môn đã hoàn tất xây dựng, chỉ chờ khai tông, vẻ mặt vui sướng không sao che giấu được.

Có điều rất nhanh, Ngụy Thư Tuấn bình tĩnh lại. Hắn nhớ tới một chuyện, nói: "Chuyện này phải được Dương chưởng quỹ đồng ý đã, dù sao Thái Huyền Môn cũng là xuất phát từ bí cảnh."

Tuy Dương Phong không nói muốn mở lại Thái Huyền Môn cần hắn đồng ý. Nhưng trong suy nghĩ của Ngụy Thư Tuấn, muốn mở lại Thái Huyền Môn nhất định phải qua sự đồng ý của Dương Phong, dù sao truyền thừa Thái Huyền Môn đến từ Huyền Không Bí Cảnh.

Ngụy Thư Tuấn đi tới bên cạnh Tiếu Hương Linh, vươn tay trêu chọc Ngụy Khiếu Kỳ trong lòng bà.

Hỏi Tiếu Hương Linh: "Nãi nãi... Cái tiểu bất điểm này giờ biết nói chưa?"

Còn chưa đợi Tiếu Hương Linh trả lời, Ngụy Khiếu Kỳ trong lòng bà đã nheo mắt lại, nãi thanh nãi khí nói: "Tiểu tử, gọi chú!"

Ngụy Thư Tuấn: "..."

Sau đó, cả nhà chính ồ lên cười phá lên.

Ngày hôm sau.

Ngụy Thư Tuấn, Triệu Trường Thanh hai người hẹn nhau cùng đi tới lãnh địa cửa hàng.

Trên đường đi, gặp rất nhiều người quen. Bọn hắn nhao nhao chào hỏi, tán gẫu vài câu.

Lúc này bọn hắn gặp Vương Cường Vương Bàn Tử đang bước đi dáng chữ Bát, bộ dạng vô cùng ra vẻ.

"Ái chà, đây không phải Ngụy thiếu gia, Thiếu thành chủ sao, đã lâu không gặp a!" Vương Bàn Tử nhìn thấy hai người, trên mặt chất đầy vẻ cười cợt, đôi mắt hí híp lại thành một đường chỉ.

Ngụy Thư Tuấn nhìn Vương Bàn Tử vẫn không thay đổi chút nào, cười nói: "Ta nói Béo thúc, thúc vẫn chẳng thay đổi chút nào nhỉ!"

Ba người vừa đi vừa nói chuyện, tiến vào bên trong lãnh địa cửa hàng.

Ngụy Thư Tuấn và Triệu Trường Thanh đã mấy tháng không xuống đây, một số thay đổi của lãnh địa cửa hàng bọn hắn chưa được trải nghiệm.

Tối qua khi biết lãnh địa cửa hàng có thêm thiết bị mới, bọn hắn đều khiếp sợ tặc lưỡi không thôi.

Nếu bọn hắn mà mấy năm không về, không biết lãnh địa cửa hàng sẽ biến thành cái dạng gì.

Tối qua khi biết trong lãnh địa cửa hàng có thêm thiết bị, bọn hắn đều kinh ngạc tặc lưỡi.

Nếu bọn hắn đi mấy năm không về, không biết lãnh địa cửa hàng sẽ biến thành cái dạng gì nữa.

Bọn hắn đi tới bên bờ Thiên Ba Hồ, nhìn mặt hồ sóng lớn mãnh liệt phía xa, mây đen lấp lóe lôi quang trên mặt hồ, cùng hòn đảo lúc ẩn lúc hiện phía xa xa, Ngụy Thư Tuấn và Triệu Trường Thanh cảm khái không thôi.

"Mới mấy tháng không đến, lãnh địa cửa hàng thế mà biến hóa lớn như vậy!"

"Đúng vậy a, biến hóa thật sự quá lớn."

Vương Bàn Tử gật đầu, trong đầu nhớ lại bộ dáng lúc hắn mới tới cửa hàng.

"Nhớ ngày đó ta tới, còn chưa có lãnh địa cửa hàng, Thiên Ba Hồ vẫn còn lớn như vậy. Mới qua vài năm ngắn ngủi, đã có biến hóa nghiêng trời lệch đất thế này.

Thật không biết thêm 10 năm, 100 năm nữa, lãnh địa cửa hàng sẽ biến hóa ra sao. Thiên Phong Thành sẽ biến hóa ra sao, Thiên Tần Thánh Đình ta sẽ biến hóa ra sao, toàn bộ Phàm Huyền Hoang Giới sẽ biến hóa ra sao.

Có lẽ, khi đó không cần gọi là Phàm Huyền Hoang Giới nữa, phải gọi là Nhân Giới."

Nghĩ lại trước kia còn chưa có lãnh địa cửa hàng, không gian cửa hàng cũng chỉ là mấy cái bối cảnh mười mét vuông.

Lại nghĩ đến lãnh địa cửa hàng và không gian cửa hàng hiện tại, cùng những thiết bị cửa hàng kia, ba người đều vô cùng cảm khái.

Bọn hắn thật sự không ngờ Cửa Hàng Duyên Đến Duyên Đi trong vài năm ngắn ngủi lại có biến hóa như thế.

Ba người bọn hắn dù tưởng tượng thế nào cũng không ra được 10 năm, 100 năm sau nơi này sẽ thành cái dạng gì.

Có lẽ, cũng chẳng kém gì Tiên Cảnh trong truyền thuyết đâu nhỉ!

"Ha ha... Biết ngay các ngươi ở chỗ này mà." Lúc này, từ đằng xa truyền đến tiếng của Hoàng Khánh, Từ Ba, Lưu Bằng, Chấn Tập, Chương Hiền, Tần Càn bọn người.

"Có muốn đi ba hòn đảo kia xem thử không?" Tần Càn chỉ về phía ba hòn đảo xa xa trên Thiên Ba Hồ nói.

Mọi người gật đầu, hiện tại người ở đây đông quá, muốn vào đâu xếp hàng cũng phải chờ rất lâu.

Chi bằng đi xem ba hòn đảo kia trước, dù sao người ở đó ít hơn nhiều.

Dù sao thì sóng to gió lớn thế này, tàu thuyền bình thường căn bản không lại gần được ba hòn đảo đó.

"Các ngươi đi trước đi, ta muốn đi tìm Dương chưởng quỹ một chút." Ngụy Thư Tuấn lắc đầu, mục đích chính hôm nay hắn tới là tìm Dương Phong, bàn về chuyện mở lại Thái Huyền Môn.

Vương Bàn Tử ở bên cạnh nghe Ngụy Thư Tuấn muốn tìm Dương Phong, liền lên tiếng nhắc nhở: "Hắc hắc... Vậy ngươi đừng đợi nữa, Dương chưởng quỹ gần đây toàn buổi chiều mới xuất hiện trong cửa hàng. Ngươi bây giờ đi cũng không tìm thấy hắn đâu."

Gần đây Dương Phong buổi sáng tuyệt đối không xuất hiện trong cửa hàng, về cơ bản đều là đến trưa mới từ chỗ ở đi xuống.

Tuy hiện tại hắn đã khôi phục cảnh giới, nhưng cũng sẽ không ngoại lệ.

Ngụy Thư Tuấn nghe vậy, cũng chỉ có thể cùng các bạn đi tới ba hòn đảo, chờ chiều lại đến tìm Dương Phong thương lượng. "Được rồi, vậy chúng ta đi ba hòn đảo xem trước."

Rất nhanh, mười mấy người ngồi phi thuyền xuất phát về phía ba hòn đảo. Mục tiêu đầu tiên của bọn hắn chính là Trường Sinh Đảo.

Mười mấy người cao hứng bừng bừng đi lên, rất nhanh liền vẻ mặt tức tối đi xuống.

"Ngọa tào... Biến thái, thật sự là biến thái a."

"Cái khảo nghiệm này thế mà còn biến thái hơn cả chúng ta, thật sự là không có thiên lý a!"

Chấn Tập lau mồ hôi lạnh trên trán, nuốt một ngụm nước bọt rồi nói: "Bản thiếu gia thường xuyên cảm thấy tự hào vì mình biến thái, nhưng tuyệt đối không ngờ a, khảo nghiệm trong gian nhà tranh này lại biến thái như thế.

Cái trình độ biến thái này khiến bản thiếu gia cảm thấy xấu hổ, cảm thấy vô cùng xấu hổ, cảm thấy tự ti."..

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!