Cũng từ lúc này, tất cả mọi người bắt đầu chú trọng giáo dục tu luyện cho trẻ nhỏ. Càng có một ít thế lực, bắt đầu chú trọng giáo dục tu luyện cho thai nhi, tại lúc mang thai ngay tại bên cạnh phụ nữ có thai giảng giải chuyện tu luyện.
Đây là một thời đại cực kỳ tốt, là một thời đại vô cùng "cuốn".
Nếu như ngươi không biết mỏi mệt, muốn trổ hết tài năng là phi thường khó. Dù sao mỗi cái thế lực ở vào cùng một giai cấp, cơ hội lấy được căn bản là ngang nhau.
Tại cơ hội ngang hàng trước mặt, nếu như ngươi không chọn "cuốn", vậy chỉ có thể lạc hậu hơn những người "cuốn". Một bước lạc hậu từng bước lạc hậu, đến sau cùng chênh lệch càng lúc càng lớn.
Đều là thân làm nhân kiệt, ai lại nguyện ý lạc hậu hơn người khác? Không phải liền là "cuốn" nha, ai sợ ai!
Rất nhanh, Phàm Huyền Hoang Giới hình thành văn hóa "cuốn"!
Vô luận ngươi là siêu cấp thiên tài vẫn là thiên phú tuyệt luân, đều lựa chọn "cuốn".
Cuốn ra một cái thông thiên đại đạo, cuốn ra một cái ban ngày ban mặt! Chỉ cần cuốn không chết, thì cuốn vào chỗ chết!
Coi như những phế vật tuyệt thế cũng không có cam chịu, cuốn càng thêm lợi hại. Dù sao ai cũng không muốn làm đại biểu cho phế vật tuyệt thế, liền xem như phế vật tuyệt thế cũng muốn làm cái phế vật tuyệt thế "ngầu" nhất.
Dương Phong là phi thường hi vọng nhìn thấy văn hóa "cuốn" như vậy, dù sao chỉ có cuốn vào chỗ chết, mới có thể để văn minh tu tiên trong vũ trụ này phát triển với tốc độ nhanh nhất.
Bên cạnh Thiên Ba Hồ, Dương Phong nằm trên ghế đu, trong miệng nhẹ giọng hừ một điệu hát dân gian.
Dương Phong hôm nay tâm tình cực kì tốt, đêm qua cùng hệ thống biện luận hoàn toàn chiếm cứ thượng phong. Nói đến hệ thống liên tục bại lui, kém chút thì quỳ xuống đất cầu xin tha thứ.
Làm người thắng biện luận, Dương Phong cũng đạt được một phần thưởng khích lệ nhỏ của hệ thống.
Phần thưởng này là một tin tức, một tin tức liên quan đến chính Dương Phong.
Khi nhận được tin tức này, Dương Phong sướng phát điên. Thẳng đến ngày kế tiếp cũng chính là chiều hôm nay, vẫn còn gương mặt đầy nụ cười.
Tin tức này chính là, chỉ cần đi vào Hợp Thể kỳ, Dương Phong liền có thể tự mình tu luyện. Đồng thời cũng có thể sử dụng đan dược trong thương thành hối đoái của hệ thống để đề cao cảnh giới của mình.
Nếu như hệ thống chỉ có thể để Dương Phong tự mình tu luyện, cấm sử dụng đan dược để đề cao tu vi, cái kia Dương Phong tuyệt đối sẽ chửi mẹ nó.
Bất quá bây giờ, Dương Phong là gương mặt vui rạo rực.
Về sau chỉ cần chọn một môn công pháp coi như mình nằm trên ghế đu, đi mấy bước đường, ngủ một chút, mắng chửi bóng chửi gió đều có thể tăng cao thực lực, chẳng phải là sướng quá thay.
Lúc này Ngụy Thư Tuấn ôm một đứa bé hướng về phía Dương Phong đi tới, đứa bé này không phải ai khác, chính là con trai út của Ngụy Vô Nhai, tiểu thúc của Ngụy Thư Tuấn - Ngụy Khiếu Kỳ.
Ngụy Thư Tuấn hôm nay không có chuyện gì, Ngụy Khiếu Kỳ yêu cầu Ngụy Thư Tuấn dẫn hắn đi ra lãnh địa cửa hàng dạo chơi.
Ngay từ đầu Ngụy Thư Tuấn là cự tuyệt, ôm một đứa bé ra ngoài giới thiệu với người ta đây là thúc ta, ta là cháu hắn.
Đây chính là có hại cho uy nghi của nhất môn chi chủ như hắn!
Ngụy Khiếu Kỳ là một tên "hùng hài tử" (nhóc con nghịch ngợm) không hơn không kém, ngươi cự tuyệt là không được. Sau màn một khóc hai nháo ba thắt cổ, Ngụy Thư Tuấn thật sự là không có cách nào chỉ có thể đem hắn mang ra.
Hơn nữa hắn còn thích người khác ôm, căn bản không nguyện ý tự mình đi bộ. Ngụy Thư Tuấn cũng chỉ có thể ủy khúc cầu toàn, ôm hùng hài tử đi ra.
Không ôm không được a, ai bảo đây là thúc hắn đây. Thúc muốn ôm, cháu không dám không ôm a!
Cứ như vậy Ngụy Thư Tuấn liền ôm Ngụy Khiếu Kỳ đi dạo bên cạnh Thiên Ba Hồ, khi nhìn thấy Dương Phong nằm ở bên kia, mà lại trong miệng còn ngâm nga bài hát, liền tới chào hỏi.
"Dương chưởng quỹ buổi chiều tốt!" Ngụy Thư Tuấn cung kính thi lễ với Dương Phong. Mà trong ngực hắn, Ngụy Khiếu Kỳ cũng nãi thanh nãi khí chào hỏi Dương Phong: "Dương chưởng quỹ tốt!"
Dương Phong mở mắt ra, vẻ mặt ý cười nhìn Ngụy Thư Tuấn, ra vẻ kinh ngạc nói: "Nha... Đây không phải Ngụy đại môn chủ sao, đứa bé này chẳng lẽ là tiểu thúc mà gia gia ngươi mới thêm cho các ngươi?"
Dương Phong tự nhiên là nhận biết Ngụy Khiếu Kỳ, lúc trăng tròn Dương Phong còn đi qua ôm một lần. Sau khi Ngụy Khiếu Kỳ tròn tuổi, người Ngụy gia rất ít đưa hắn đến cửa hàng bên này, số lần Dương Phong gặp qua cũng có hạn.
"Ừm ân... Dương chưởng quỹ ngươi nói đúng, ta là thúc thúc của Thư Tuấn, Ngụy Khiếu Kỳ." Ngụy Khiếu Kỳ gật cái đầu nhỏ.
Ngụy Thư Tuấn: "..."
Ở một bên Ngụy Thư Tuấn đầy trán hắc tuyến, chẳng lẽ Dương chưởng quỹ còn không biết ngươi là thúc ta sao? Chẳng lẽ Dương chưởng quỹ không biết tên của ngươi gọi là Ngụy Khiếu Kỳ sao?
Dương Phong mỉm cười nhìn Ngụy Khiếu Kỳ, đứa nhỏ này khoẻ mạnh kháu khỉnh, mà lại thiên phú cũng không tệ, cái bộ dáng nhỏ nhắn này còn đẹp trai hơn Ngụy Thư Tuấn mấy phần.
"Ừm ân... Tốt, đứa bé ngoan. Cái bộ dáng nhỏ nhắn này so với cháu ngươi đẹp trai hơn nhiều." Dương Phong giống như cười mà không phải cười nói.
Ngụy Thư Tuấn khóc không ra nước mắt, Dương chưởng quỹ ta có thể không nói thật không?
Ngụy Khiếu Kỳ nghe được lời này của Dương Phong, ngay lập tức ngẩng đầu lên, một bộ ngạo kiều: "Đó là đương nhiên, ta là người đẹp trai nhất Ngụy gia!"
Ngụy Thư Tuấn: "..."
Nam hài Ngụy gia chúng ta đều là nam tử hán đỉnh thiên lập địa, nghiêm cẩn không qua loa, làm sao lại sinh ra một tên tiểu hài tử miệng lưỡi trơn tru không biết xấu hổ như thế này.
Sau khi trêu chọc Ngụy Khiếu Kỳ một chút, Dương Phong hỏi: "Đứa nhỏ này khi nào Khải Linh a?"
Khải Linh là để cho những người có Tiên Thiên Linh Căn, khởi động linh căn của hắn, để hắn ở vào một trạng thái tu luyện, tục xưng gọi là khởi động hoặc kích hoạt.
Tiên Thiên Linh Căn chỉ có sau khi Khải Linh mới có thể tiến vào bước tu luyện tiếp theo, nếu không chỉ có thể tu luyện võ đạo.
Còn những linh căn lấy được từ trong cửa hàng thì không cần Khải Linh, hệ thống đã kích hoạt sẵn.
Ngụy Thư Tuấn: "Nghe gia gia của ta nói, sang năm sẽ Khải Linh."
Ở cái thời đại "cuốn" này, trên cơ bản để hài tử càng sớm tiếp xúc tu luyện, chính là để hài tử có thể thật sớm dẫn trước hài tử nhà người khác.
Bây giờ cách sang năm còn hơn một tháng, chờ tiểu gia hỏa tại hơn một tháng sau, liền muốn bước vào con đường tu luyện khổ bức.
Dương Phong gật đầu: "Ừm... Đến lúc đó nói cho bản chưởng quỹ một tiếng."
Ngụy gia có thể là khách hàng đầu tiên của mình, mà lại Ngụy Đình Đình còn là nhân viên cửa hàng của mình, quan hệ giữa mình cùng Ngụy gia đó là tương đương không tệ.
Loại chuyện hài tử Khải Linh này, chính mình phải chuẩn bị một phần lễ mọn.
"Vâng, Dương chưởng quỹ!" Ngụy Thư Tuấn kích động a, loại đãi ngộ này trừ Ngụy Triệu hai nhà bọn họ, còn ai có vinh hạnh đặc biệt như vậy?
"Kỳ gia gia, ngươi rốt cục có thể đi ra chơi!"
Lúc này một đứa bé bốn năm tuổi, đăng đăng đăng chạy về phía này.
Đứa bé năm tuổi này không phải ai khác, chính là con trai của Triệu Trường Thanh - Triệu Tử Vũ, mà Triệu Trường Thanh thì đi theo ở phía sau.
Hùng hài tử Ngụy Khiếu Kỳ nhìn thấy Triệu Trường Thanh, lập tức liền chào hỏi: "Trường Thanh, tới kêu thúc thúc!"
Dương Phong: "..."
Ngụy Thư Tuấn: "..."
Triệu Trường Thanh: "..."
Triệu Trường Thanh gương mặt hắc tuyến, cái tên hùng hài tử này làm sao cứ thích khoe khoang bối phận của mình thế, mỗi lần nhìn thấy đều phải nhắc nhở chính mình gọi hắn là thúc.
Đi vào bên cạnh Ngụy Thư Tuấn, Triệu Trường Thanh giống như cười mà không phải cười nhìn Ngụy Khiếu Kỳ nói: "Kỳ thúc, ngươi đi ra làm gì? Mang sữa đi ra chưa?"
Dương Phong, Ngụy Thư Tuấn, Triệu Trường Thanh: "..."
Ngụy Khiếu Kỳ: "..."..