Dương Phong nhìn Thụy Lân một chút, lại nhìn về phía ánh mắt dường như đang chăm chú nhìn nơi này trong hư không kia.
"Được rồi, ngươi cẩn thận một chút." Cuối cùng Dương Phong gật đầu đáp ứng, đồng thời mở ra cửa lớn Hư Thực Đại Điện!
Nếu Dương Phong không cho phép Thụy Lân ra ngoài, Thụy Lân cũng chỉ có thể ngoan ngoãn ở lại trong Hư Thực Đại Điện!
Thụy Lân nhận được sự cho phép của Dương Phong, lập tức gật đầu, hướng về phía cửa lớn Hư Thực Đại Điện đi đến.
Thụy Lân cũng không đi nhanh, mà là từng bước từng bước chậm rãi tiến về phía cửa lớn! Hắn muốn suy nghĩ xem tất cả chuyện này là thế nào, vì sao con mắt kia lại triệu hoán mình?
Hắn triệu hoán mình có mục đích gì?
Hơn nữa, vì sao mình lại cảm nhận được một cỗ cảm giác quen thuộc? Nhưng vô luận hắn nghĩ thế nào, cũng không thể nhớ ra cỗ cảm giác quen thuộc này là gì!
Thụy Lân đi tới trước cổng chính Hư Thực Đại Điện, ngẩng đầu nhìn ánh mắt đang nhìn chằm chằm mình kia!
Ánh mắt kia nhìn thấy Thụy Lân đi ra ngoài đại điện, trong mắt tựa hồ lóe lên một tia vui mừng. Nháy mắt sau đó, ánh mắt kia liền biến mất, lần nữa lộ ra cái hắc động đen như mực!
Thụy Lân cảm thấy từ trong hắc động truyền đến một cỗ lực hút, muốn hút mình bay về phía đó. Thụy Lân thả lỏng cơ thể, không làm bất kỳ sự chống cự nào, để mặc cho lực hút kia kéo mình về phía hắc động!
Sau khi Thụy Lân ra khỏi Hư Thực Đại Điện, thân hình hắn liền xuất hiện trước mặt mọi người. Người của cả hai phe Phật Ma đều ngẩn tò te, sao đang yên đang lành lại lòi ra một người thế này.
Lúc này, mọi người phát hiện uy áp trên người đã biến mất. Khi nhìn thấy thân ảnh Thụy Lân, một số người đảo mắt một vòng, cũng bay về phía hắc động trong hư không.
Thế nhưng, bọn hắn phát hiện tuy uy áp đã không còn, nhưng khi hai chân rời khỏi mặt đất bay về phía hư không, liền cảm nhận được một nỗi sợ hãi đến từ sâu thẳm linh hồn.
Đồng thời, xung quanh Thiên Trụ Sơn xuất hiện thêm một luồng khí tức thần bí. Khi trong lòng bọn hắn vừa nhen nhóm ý định bay về phía hư không, luồng khí tức thần bí kia liền trấn áp bọn hắn vững vàng tại chỗ, không thể động đậy nửa bước!
Đừng nói là thân thể, ngay cả thần thức cũng không thể ly thể!
Lần này, mọi người biết không phải ai cũng có thể rời khỏi Thiên Trụ Sơn bay về phía hắc động. Cho dù bọn họ là Phật Tổ hay Ma Đế cũng không được!
Đám Phật Ma tại Thiên Trụ Sơn nhìn thấy thân ảnh Thụy Lân, lập tức nảy sinh hứng thú nồng hậu đối với thân phận của hắn.
"Kẻ này là ai? Vì sao hắn có thể bay về phía hắc động kia?"
"Đáng giận, vì sao hắn không chịu ảnh hưởng của khí tức thần bí này? Chẳng lẽ Bản Ma Đế lại kém hơn hắn?"
Nếu như thần thức bọn hắn có thể ly thể, thì sẽ biết Thụy Lân là Yêu Tộc. Như vậy, thần tình của đám người Phật Ma lưỡng giới này tuyệt đối sẽ vô cùng đặc sắc!
Đồng thời, bọn hắn cũng đều sẽ vô cùng hoảng sợ. Thái độ đối với Tiên Yêu Giới tuyệt đối sẽ không giống như hiện tại, bọn hắn chắc chắn sẽ tấn công Yêu Giới không phân biệt, lật tung từng tấc đất Yêu Giới lên.
Đồng thời, sẽ bất chấp hậu quả tấn công Tiên Giới, bắt Tiên Giới giao ra tất cả Yêu Tộc. Đem toàn bộ Yêu Tộc mạt sát, sẽ không để cho bất kỳ một tên Yêu Tộc nào sống sót.
Dù sao, tình cảnh này thật sự quá mức rung động đối với bọn hắn. Đồng thời cũng khiến bọn hắn nghĩ mãi không ra vì sao lại xuất hiện chuyện quỷ dị như vậy!
Ngay khi Thụy Lân bay vào hắc động, những tầng mây đen kịt đang không ngừng xoay tròn kia, tốc độ xoay tròn càng lúc càng nhanh.
Trong tầng mây, thiên lôi đang điên cuồng chớp động. Ngay sau đó, tiếng sấm sét khiến màng nhĩ người ta đau nhức liên tiếp vang lên!
"Ầm ầm!!"
Tràng diện này khiến người của liên quân Phật Ma nhìn cảnh tượng giống như diệt thế, da đầu đều tê dại!
Dương Phong ở trong Hư Thực Đại Điện nhìn tràng diện này cứ như đang xem tivi, chẳng có cảm giác gì.
Dù sao, Dương đại chưởng quỹ hắn tràng diện gì mà chưa từng thấy qua? Thiên địa tiểu kiếp đều trải qua rồi, đây chỉ là mấy cảnh nhỏ lẻ tẻ mà thôi!
Lúc này hai mắt Dương Phong gắt gao nhìn chằm chằm hắc động trong hư không, tựa hồ có thể nhìn thấy tình huống bên trong hắc động vậy!
"Chẳng lẽ con mắt này vẫn luôn nhìn xem Thụy Lân có tới hay không?" Trong lòng Dương Phong đột nhiên nảy ra một ý nghĩ như vậy.
Con mắt này thỉnh thoảng lại xuất hiện nhìn đỉnh Thiên Trụ Sơn, tựa hồ đang xem Thụy Lân có đi tới nơi này hay không. Nếu không, chẳng có lý do gì lại như vậy cả!
"Đúng rồi!"
Dương Phong vỗ đùi, như ở trong mộng mới tỉnh lớn tiếng nói!
Già Nam ở một bên cũng đang nhìn những biến hóa trong hư không, bị hành động này của Dương Phong khơi gợi lòng hiếu kỳ. Sau đó liền hỏi: "Dương thí chủ, cái gì đúng?"
Trên mặt Dương Phong nở nụ cười: "Ha ha... Ký ức của Thụy Lân sắp được giải khai rồi!"
Dương Phong nghĩ đến nhiệm vụ "Giúp đỡ Thụy Lân tìm lại ký ức đầy đủ". Hiện tại tình huống này nhất định có liên quan đến ký ức của Thụy Lân!
Nghĩ tới đây, Dương Phong thầm nghĩ trong lòng: "Xem ra, bối cảnh của Thụy Lân thí chủ phi thường không đơn giản, không chỉ là Thánh Tử đơn giản như vậy!"
Động tĩnh lớn thế này, tràng diện trâu bò thế này, nếu chỉ đơn thuần là để khôi phục ký ức cho Thụy Lân, Dương Phong đếch tin!
Trong này tuyệt đối sẽ có bí mật mà mình không biết, thân phận của Thụy Lân cũng tuyệt đối không phải đơn giản như bề ngoài!
Già Nam lần nữa nhìn về phía hắc động, hắn biết Thụy Lân tuyệt đối sẽ không đơn giản giải khai ký ức như vậy.
Dù sao chỉ là giải khai một cái ký ức mà thôi, cũng không cần động tĩnh lớn thế này. Theo Già Nam thấy, Thụy Lân đây là có đồ vật gì muốn truyền thừa.
"Đúng rồi, Già Nam ngươi biết Hạo Thiên Thạch ở chỗ nào không?" Dương Phong đột nhiên nghĩ đến chuyện Hạo Thiên Thạch, liền hỏi thăm!
"Ở vị trí chính giữa đỉnh núi!" Già Nam chỉ ngay phía trước nói!
Dương Phong búng tay cái tách, nói với Mộc Dịch phía sau: "Lão Mộc, tiến về trung tâm Thiên Trụ Sơn!"
Mộc Dịch cung kính nói: "Vâng, chủ nhân!"
Dứt lời, Hư Thực Đại Điện liền bay về phía trước, Mộc Dịch biết Dương Phong đang tìm kiếm thứ gì đó, tốc độ tiến lên cũng không quá nhanh.
Chỉ chốc lát sau, Hư Thực Đại Điện liền đi tới trung tâm đỉnh núi Thiên Trụ Sơn!
"Khu vực tỏa ra ánh sáng màu lam kia, chính là Hạo Thiên Thạch!" Trong Hư Thực Đại Điện, Già Nam chỉ vào khu vực rộng chừng trăm trượng tỏa ra ánh sáng màu lam phía dưới nói.
Dương Phong nhìn thấy hào quang màu lam kia, thần thức lập tức quét tới, xem Hạo Thiên Thạch ở đâu.
Thần thức của Dương Phong cũng không gặp trở ngại gì, khu vực tỏa ra ánh sáng màu lam rõ ràng đi vào trong thần hồn Dương Phong.
Khi Dương Phong nhìn rõ, trong lòng đầu tiên là giật mình, bất quá sau đó lại cảm thấy đương nhiên!
Điều khiến Dương Phong giật mình là, cả một khu vực tỏa ra ánh sáng màu lam này, chính là kích thước của Hạo Thiên Thạch.
Theo Dương Phong thấy, Hạo Thiên Thạch chắc cũng chỉ to bằng nắm tay, cùng lắm là bằng quả bóng đá.
Thế nhưng, đường kính của Hạo Thiên Thạch phía dưới, có chừng 100 trượng!
Hạo Thiên Thạch hiện lên màu xanh da trời, trong suốt sáng long lanh, bên trong Hạo Thiên Thạch có một cỗ năng lượng tinh thuần. Thần thức Dương Phong sau khi cảm nhận được cỗ năng lượng tinh thuần này, bản năng rụt trở lại trong cơ thể.
Dương Phong nhìn một chút, tròng mắt đảo một vòng: "Hệ thống, muốn lấy kiểu gì?"
Hệ thống cũng không có ý nghĩ khác, rất bình thường trả lời: "[Chỉ cần Kí chủ để Hư Thực Đại Điện dán vào Hạo Thiên Thạch là có thể thu Hạo Thiên Thạch vào trong Hư Thực Đại Điện.]"..