"Hôm nay thì không đi được, nơi này phong cảnh cũng tạm, tối nay chúng ta ở lại đây một đêm, ngày mai lại đi Cấm Kỵ Chi Dương!"
Dương Phong lắc đầu, chính mình cũng muốn qua đó a, thế nhưng hệ thống ra nhiệm vụ, chỉ có thể chờ hoàn thành nhiệm vụ mới đi được!
Nhìn cái hồ lớn này, hắn nói với Hổ Thiên Thiên cùng Hổ Hoan Hoan: "Các ngươi đi xem quanh hồ có gì ăn không?"
"Được rồi chưởng quỹ, chúng ta đi xem ngay!"
Đối với hai con hổ mà nói, đi đâu cũng được, không phải bọn chúng hướng tới Cấm Kỵ Chi Dương bao nhiêu, mà là hướng tới hải sản!
Hai hổ lĩnh mệnh bắt đầu tìm kiếm quanh hồ!
Dương Phong cũng không đứng chờ, lấy nồi niêu xoong chảo từ không gian hệ thống ra, loay hoay một hồi làm xong cái bếp lò thô sơ!
Lúc này hai hổ cúi đầu trở về, nói không thấy gì ăn được. Dương Phong cũng không để bụng, không có thì thôi, tôm hắn mang theo không ít, mấy bữa nay cứ ăn nó!
"Ăn ngon, ăn ngon, tôm này ăn quá ngon, ta cả đời ăn cũng không ngán!"
"Ta cũng vậy, tôm chưởng quỹ làm ngon hơn đồ ăn trong kinh đô nhiều!"
Một người ba hổ vây quanh chậu tôm lớn, ăn say sưa ngon lành, tay và miệng dính đầy dầu mỡ.
Đặc biệt là Hổ Thiên Thiên cùng Hổ Hoan Hoan, vừa ăn vừa chép miệng. Tiểu Bạch vì giữ uy nghiêm tộc trưởng nên ăn hàm súc hơn một chút!
"Oanh! ! !"
Đang lúc bọn họ ăn tôm, uống Coca, hưởng thụ thức ăn ngon, đột nhiên trong hồ lớn phát ra tiếng vang to lớn, cột nước ngập trời dựng lên!
"Tình huống như thế nào? !"
Dương Phong bọn họ giật mình kêu lên, tranh thủ thời gian nhìn về phía phát ra tiếng vang!
Lúc này từ trong cột nước xuất hiện một con Ma thú đuôi cá, thân người, đầu cá.
Phần thân giữa và hai tay giống nhân loại, còn lại đều là hình dáng cá, thân thể cùng hai tay mọc đầy vảy đen.
Ma thú này từ trên cột nước nhìn xuống đám Dương Phong, ánh mắt lộ ra vẻ tham lam như nhìn thấy thức ăn, nước miếng từ miệng cá chảy xuống ròng ròng.
"Hừ, cũng chỉ là Thiên cảnh sơ giai gà mờ mà thôi!"
Dương Phong dùng Thông Thiên Linh Nhãn kiểm tra tin tức con Ma thú, khóe miệng nhếch lên nụ cười khinh thường.
"Dám quấy rầy chúng ta dùng bữa, ngươi tội không thể tha!"
Tiểu Bạch cũng phát hiện đây chỉ là Ma thú Thiên cảnh sơ giai, vài phút là diệt được.
Gã này dám đi ra lúc mình và chủ nhân đang hưởng thụ thức ăn ngon, còn dùng ánh mắt đó nhìn bọn họ, gã này phải chết!
"Chủ nhân, ta đi làm thịt tên tiểu tử mạo phạm chúng ta!"
"Tiểu Bạch, đem cái đầu cá kia về cho ta, ta nấu canh đầu cá cho các ngươi uống!"
Dương Phong nghe Tiểu Bạch nói liền dặn dò, đầu cá Thiên giai Ma thú nấu canh khẳng định phi thường mỹ vị, không thể bỏ qua cơ hội này.
"Được rồi chủ nhân, không có vấn đề!"
Tiểu Bạch nói xong bay thẳng về phía quái ngư Ma thú, đến trước mặt nó, trực tiếp phóng thích khí tức Thiên cảnh cao giai.
Quái ngư Ma thú thấy Tiểu Bạch bay tới, còn lộ vẻ mỹ thực dâng tận miệng, nhưng khi cảm nhận được khí tức bạo phát của Tiểu Bạch, hai mắt lộ vẻ hoảng sợ.
"Chủ nhân nói muốn lấy đầu cá của ngươi nấu canh, đây cũng là vinh hạnh của ngươi!"
Quái ngư Ma thú nghe Tiểu Bạch nói, vẻ hoảng sợ trong mắt càng nồng đậm, quay người bỏ chạy vào trong hồ.
"A, ở trước mặt ta ngươi trốn được sao?"
"Phốc phốc! ! !"
Tiểu Bạch trực tiếp xuất hiện sau lưng quái ngư Ma thú, duỗi hổ trảo, móng vuốt lấp lánh chui tọt vào lưng nó.
"Rống! ! !"
Quái ngư Ma thú gào thảm, miệng phun máu tươi, hai mắt tràn đầy tuyệt vọng cùng hối hận, sau cùng ánh sáng trong mắt từ từ tán đi, trở nên ảm đạm!
Đầu cá vô lực rũ xuống, hai tay thẳng tắp buông thõng, đung đưa theo gió!
Tiểu Bạch một trảo bóp nát trái tim, một kích mất mạng!
Tiểu Bạch dùng móng khác bắt lấy đầu quái ngư, rút móng kia ra khỏi lưng nó. Máu tươi từ cái lỗ lớn sau lưng đổ xuống như suối.
Tiểu Bạch dùng móng vuốt sắc bén cắt mạnh vào cổ quái ngư!
"XÌ... Á! ! !"
Vảy cổ quái ngư bay lên, rớt xuống lả tả, đầu cá cùng thân thể chia lìa, thân thể rơi xuống hồ lớn. Trong nháy mắt máu tươi nhuộm đỏ một vùng hồ.
"Tộc trưởng quá đẹp trai, quá có phạm, một chiêu giết chết Ma thú Thiên cảnh!"
"Tộc trưởng uy vũ bá khí! !"
Hổ Thiên Thiên cùng Hổ Hoan Hoan nhảy cẫng hoan hô, sùng bái tộc trưởng như nước sông Lan Thương cuồn cuộn không dứt!
Tiểu Bạch cầm đầu cá bay đến bên Dương Phong, giơ lên: "Chủ nhân, thế này được chưa?"
"Được, ngươi đi rửa sạch sẽ rồi mang lại đây!"
Dương Phong nhìn đầu cá đẫm máu, bảo Tiểu Bạch đi rửa sạch!
"Ùng ục ùng ục! ! !"
Dương Phong, Tiểu Bạch, Hổ Thiên Thiên cùng Hổ Hoan Hoan vây quanh nồi lớn, trong nồi đang nấu đầu cá quái ngư Thiên cảnh!
Canh cá đang sôi sùng sục, nước canh trắng như tuyết tỏa mùi thơm mê người.
"Chưởng quỹ, uống được chưa?" Hổ Thiên Thiên không nhịn được mùi thơm, nôn nóng hỏi!
"Để bản chưởng quỹ nếm thử trước!" Dương Phong cầm muôi múc một ít canh đưa vào miệng nếm!
"Tốt, vị đạo phi thường tốt, có thể uống, từ từ thôi!"
Dương Phong nhìn Hổ Thiên Thiên cùng Hổ Hoan Hoan nhảy nhót, rất buồn cười.
Lấy mấy cái bát lớn múc cho mỗi con hổ một bát đầy canh đầu cá, đặt trước mặt bọn chúng. Ba con hổ không quan tâm canh nóng hay không, trực tiếp húp sùm sụp.
Bọn họ uống canh đầu cá, ăn tôm, thời gian trôi qua từng giây từng phút, mặt trời lặn, đêm xuống, rồi lại hừng đông. Một ngày giản dị tự nhiên trôi qua như vậy.
"Đinh, chúc mừng kí chủ hoàn thành hệ thống chi nhánh nhiệm vụ: Du lịch Tuyệt Vọng sa mạc, chém giết một đầu Ma thú. Nhiệm vụ khen thưởng đã cấp cho!"
Hừng đông không lâu, Dương Phong nghe tiếng nhắc nhở hoàn thành nhiệm vụ!
"Tốt, chúng ta đi Cấm Kỵ Chi Dương ngó nghiêng chút!"
Dương Phong thu dọn đồ đạc, nói với ba con hổ!
"Tiểu Bạch, lần này ngươi bay đi, chúng ta ngắm phong cảnh dọc đường!"
Dương Phong tìm cớ, ngồi lên lưng Tiểu Bạch bay về hướng Cấm Kỵ Chi Dương!
Sau một giờ.
Một màu xanh lam xuất hiện ở xa xa, hải thiên một màu, Cấm Kỵ Chi Dương cuối cùng đã tới!
"Đến rồi, đến rồi, đây chính là Cấm Kỵ Chi Dương sao? Quả nhiên to lớn, vô biên vô hạn!"
Tiểu Bạch và ba con hổ lần đầu thấy biển, mắt trợn tròn!
"Chỗ đó có bãi cát, chúng ta xuống đó đi!"
Dương Phong thấy đại dương dị giới không khác Địa Cầu mấy, nhưng nhìn từ trên cao, xuống đất có thể khác. Thấy một bãi cát, hắn chỉ cho Tiểu Bạch!