Virtus's Reader
Hệ Thống Cửa Hàng Ở Dị Giới

Chương 250: CHƯƠNG 249: HOẠT ĐỘNG KẾT THÚC

Buổi chiều, người tề tụ đủ Ngũ Phúc nhiều vô số kể, người đến chỗ Dương Phong nhận gói quà lớn không ngớt, có lúc còn phải xếp hàng.

"Dương chưởng quỹ, đã lâu không gặp."

Lúc này, Ngụy Bá Thiên đã lâu không lộ diện đến cửa hàng, chào hỏi Dương Phong.

"Đúng là đã lâu không gặp, gần đây bận rộn gì thế?" Dương Phong cũng thấy lạ. Trước kia lão già này ngày nào cũng đến, không vắng mặt buổi nào. Thế mà dạo gần đây chẳng thấy bóng dáng đâu.

"Hồi Dương chưởng quỹ, gần đây bận việc thương đoàn, chờ hôn lễ của Trường Thanh xong, chúng ta sẽ vận chuyển lượng lớn hàng hóa vào lãnh địa Hổ tộc giao dịch. Còn nữa..."

Nói đến đây, Ngụy Bá Thiên sắp xếp lại từ ngữ, nói: "Thương đoàn muốn nhập một số hàng hóa trong cửa hàng để mang đi phủ khác bán. Lần trước Dương chưởng quỹ ngài nói sẽ không quản việc xử lý hàng hóa sau khi bán ra, cho nên..."

Ngụy Bá Thiên nói xong có chút lo lắng nhìn Dương Phong. Tuy trước kia Dương chưởng quỹ từng nói như vậy, nhưng hắn không chắc việc mình mang đồ đi nơi khác bán lại có được Dương chưởng quỹ đồng ý hay không.

Dương Phong nghe xong liền hiểu ý, là muốn xem mình có đồng ý cho bọn họ làm vậy không.

Về việc này, Dương Phong chắc chắn không có ý kiến. Mình mở tiệm bán đồ, bán xong rồi thì ngươi cầm đồ đi làm gì là việc của ngươi, không liên quan đến cửa hàng.

"Ừm, như vậy cũng rất tốt."

Dương Phong gật đầu. Hắn nói vậy, Ngụy Bá Thiên chắc chắn sẽ hiểu ý.

Quả nhiên, Ngụy Bá Thiên nghe xong thì kích động, hành đại lễ với Dương Phong, liên tục nói cảm tạ.

Nhận được tin tức mong muốn, Ngụy Bá Thiên liền trực tiếp rời khỏi cửa hàng. Chắc hẳn lão già này hôm nay đặc biệt đến để dò ý tứ.

Dương chưởng quỹ cũng chẳng để bụng, đầu óc mấy người dị giới này rốt cuộc cũng khai thông rồi. Nếu là ở Trái Đất thì đã sớm có người làm con buôn trung gian rồi, đâu cần đợi đến bây giờ.

Một lát sau, nhóm Ngụy Đình Đình xếp hàng vào cửa hàng.

"Dương chưởng quỹ, Thái gia gia của ta bị sao vậy? Sau khi rời khỏi cửa hàng cứ đứng đó cười lớn nói cái gì mà sắp phát đạt rồi các kiểu."

Ngụy Đình Đình vô cùng tò mò, nàng chưa từng thấy Thái gia gia mình trong trạng thái như vậy bao giờ.

"Ồ, không có gì, chắc là bị điên đấy." Dương Phong nói đùa.

"(⊙ 0⊙) Cái gì?"

Ngụy Đình Đình và mấy người nghe xong ngớ người, một lúc sau mới phản ứng lại, Dương chưởng quỹ chắc chắn là đang trêu các nàng, hẳn là Dương chưởng quỹ cũng không biết Thái gia gia nàng bị làm sao.

Dương Phong gối đầu dựa vào ghế, mấy phút này không có ai tề tụ Ngũ Phúc nên hắn cũng tranh thủ nghỉ ngơi một chút.

Bất quá, chẳng bao lâu sau, Dương Phong lại bắt đầu bận rộn.

"Dương chưởng quỹ, chúng ta đều tề tụ đủ Ngũ Phúc rồi."

Ngụy Thư Di, Triệu Nhã Phương, Trầm Giai Nghi ba người đi tới quầy, lấy thẻ hội viên ra.

Đương nhiên Ngụy Đình Đình và Triệu Nhã Chi cũng luôn đi cùng các nàng.

"Ừm, không tệ, không tệ, chúc mừng các ngươi."

Dương Phong đặt ba hộp quà lên quầy, chúc mừng ba cô gái.

"Cảm ơn Dương chưởng quỹ."

Ba cô gái nhận hộp quà xong còn dặn Dương Phong ngày mai nhất định phải tới Triệu gia ở Thiên Phong thành tham dự hôn lễ của Triệu Trường Thanh rồi mới rời đi.

Đến giờ đóng cửa, những người vẫn chưa được vào cửa hàng vô cùng thất vọng rời đi.

Hoạt động phúc lợi lần này tổng cộng có 156 người nhận được gói quà lớn, sở hữu bộ trang sức bên trong.

Hoạt động phúc lợi lần này cũng coi như kết thúc viên mãn.

Vì ngày mai phải tham dự hôn lễ của Triệu Trường Thanh, nên Dương Phong viết thông báo nghỉ một ngày vào ngày mai, treo ở bên ngoài.

Những người chưa đi đều vây lại xem, khi thấy bảng thông báo viết "Ngày mai nghỉ một ngày, tạm dừng buôn bán" thì một số người thất vọng.

Tuy nhiên, người Thiên Phong thành đều biết ngày mai Dương chưởng quỹ sẽ đến Phủ Thành Chủ tham dự hôn lễ của Thiếu thành chủ Triệu Trường Thanh.

Triệu gia ở Phủ Thành Chủ lần này nở mày nở mặt thật, Dương chưởng quỹ cũng đến tham dự, vậy thì những đại thế lực kia chắc chắn cũng sẽ tới.

Hơn nữa, người ta cưới là tiểu thư thế gia. Người của một số thế gia cũng sẽ đến góp vui, lại nói, Sở Vương còn là người chứng hôn.

Đến lúc đó, quý tộc Thiên Chủ phủ đều sẽ tới Phủ Thành Chủ để tham gia náo nhiệt.

Bọn họ hiện tại không dám tưởng tượng ngày mai sẽ là một tràng diện như thế nào.

Lúc này trong Thiên Phong thành, đèn hoa rực rỡ, toàn bộ thành trì chìm trong biển màu đỏ vui mừng.

Dương Phong chuẩn bị lấy ngọc giản "Kiếm Thế Tiểu Thành" làm quà mừng tặng cho Triệu Trường Thanh, thứ này so với mấy thứ tiền tài, thiên tài địa bảo thì có mặt mũi hơn nhiều.

Dương Phong cũng bảo với Tiểu Bạch, Trần Lâm bọn họ, ngày mai toàn bộ nhân viên Duyên đến duyên đi đều đến Phủ Thành Chủ Thiên Phong thành tham gia náo nhiệt.

Tiểu Bạch, Hổ Hoan Hoan, Hổ Thiên Thiên ba con hổ nghe nói được đi tham dự hôn lễ của Triệu Trường Thanh thì bắt đầu mong chờ.

Đây là lần đầu tiên bọn họ tham dự hôn lễ của loài người, vẫn là vô cùng tò mò xem hôn lễ loài người sẽ như thế nào!

Nghe tin Dương Phong ngày mai muốn tham dự hôn lễ của Thiếu thành chủ Thiên Phong thành, rất nhiều thế lực cũng định phái người đến tham dự trước.

Người ta Dương chưởng quỹ là thân phận gì? Hắn đều tới tham dự, ngươi còn bày đặt làm cao cái gì? Huống hồ người ta cưới là tiểu thư thế gia, Sở Vương đều đến làm chứng hôn, đây chính là đãi ngộ mà chỉ đại thế lực mới có a!

...

Thiên Nguyên phủ, Lạc Vân Huyền Tông, trong một tòa đại điện.

"Ha ha, ta rốt cuộc cũng đột phá đến Võ Tông rồi."

Một nam tử từ trong mật thất đi ra, cao hứng nói.

"Lô sư huynh, huynh xuất quan rồi, chúc mừng huynh đột phá Võ Tông."

"Chúc mừng Lô sư huynh đột phá Võ Tông."

Bên ngoài mật thất, một số đệ tử Lạc Vân Huyền Tông nhao nhao tới chúc mừng.

"Ha ha, cảm ơn, cảm ơn, sư huynh ta về rửa mặt một cái đã."

Lô Quan nhìn bộ dạng lôi thôi lếch thếch, quần áo tả tơi của mình, nói với mấy vị sư đệ đang chúc mừng.

Lô Quan trở về sân viện riêng, được một vị sư đệ báo cho biết, không lâu sau khi hắn bế quan, người nhà hắn có người tới tìm.

Biết hắn bế quan, người đó dặn đi dặn lại rằng chỉ cần Lô Quan xuất quan thì bảo hắn lập tức về Trầm gia ở Thiên Chủ phủ một chuyến, không được chậm trễ.

Lô Quan biết chuyện cũng chẳng để trong lòng. Hiện tại mình vừa xuất quan, nghỉ ngơi một đêm, tìm sư muội mình thầm thương trộm nhớ vui vẻ một đêm đã, ngày mai đi cũng chưa muộn.

Lô Quan có một người dì tên là Lô Hân Uyển, mà Lô Hân Uyển này chính là Nhị phu nhân của Trầm Thuần ở Trầm gia.

Lô Hân Uyển này luôn vô cùng coi trọng đứa cháu ngoại này. Mấy tháng trước, nhân lúc Trầm Lãng - người thương yêu Trầm Giai Nghi nhất - đi ra ngoài làm việc, bà ta đã thổi gió bên gối Trầm Thuần, gả Trầm Giai Nghi cho đứa cháu ngoại này của mình.

Mà Trầm Giai Nghi từng gặp Lô Quan vài lần, lần nào tên Lô Quan này cũng dùng ánh mắt dâm dê nhìn nàng, khiến nàng rất buồn nôn.

Biết Lô Quan chẳng phải người tốt lành gì, nàng sống chết không đồng ý, còn làm ầm ĩ chuyện này lên, chọc tức Trầm Thuần suýt chút nữa đuổi đứa con gái này ra khỏi nhà.

Nhưng hôn ước đã định, Trầm Giai Nghi cũng không còn cách nào.

Mãi cho đến khi nàng gặp Triệu Trường Thanh tại Thanh Tú Võ Đạo Hội, mới mở lòng, yêu Triệu Trường Thanh ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Nàng dứt khoát rời khỏi Trầm gia, đi theo Triệu Trường Thanh đến Thiên Phong thành...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!