"Haizz, ta cứ tưởng là chuyện gì to tát, hóa ra là cái này!"
"Đúng vậy a, ta còn tưởng lại có món đồ chơi mới nào chứ!"
"Ha ha, như vậy cũng tốt, không cần chen lấn xô đẩy, giống như Thí Luyện Bí Cảnh vậy, cứ theo số thứ tự mà vào!"
Sau khi xem xong tin tức trên thẻ hội viên, một số người thất vọng bàn tán.
Đại đa số bọn họ đều tưởng rằng Dương chưởng quỹ lại tung ra hàng mới.
Dương Phong nghe tiếng bàn tán bên ngoài, máu ác thú vị lại nổi lên.
Hắn lại một lần nữa tiến vào hệ thống, biên tập nội dung: [Cửa hàng ra mắt vật phẩm mới: Tị Chướng Đan (Sau khi phục dụng có thể tự do đi lại trong độc chướng, không bị độc chướng quấy nhiễu, giá bán 200 kim tệ). Mỗi ngày bán ra 10 bình, tới trước được trước.]
Biên tập xong nội dung, hắn chọn gửi đi.
Bên ngoài cửa hàng...
"A, lại có tin tức mới đến rồi!"
"Oa, là đồ mới, Tị Chướng Đan a!"
"Tiếc quá, mỗi ngày chỉ bán có 10 bình."
Mọi người lại nhao nhao móc thẻ hội viên ra kiểm tra tin tức.
"Ha ha, ta nhất định phải mua được một bình, như vậy là có thể vào Độc Chướng Ma Lâm ở Thiên Nam phủ đào bảo rồi!"
Lúc này, một giọng nói hưng phấn vang lên.
Mọi người nghe xong thì sững sờ, sau đó bừng tỉnh đại ngộ. Cái Tị Chướng Đan này chẳng phải là khắc tinh của đám độc khí trong Độc Chướng Ma Lâm sao?
Cứ như vậy, Độc Chướng Ma Lâm vốn ít người dám vào sắp sửa đón nhận một làn sóng người ồ ạt.
"Hắc hắc, hôm nay đến sớm thật có phúc, 10 bình Tị Chướng Đan này phải có một phần của ta!"
"Này, với cái thực lực Võ Sư của ngươi mà cũng đòi vào Độc Chướng Ma Lâm à?"
"Dĩ nhiên là không, ta mua để bán lại cho những kẻ có thực lực, kiếm chút tiền tiêu vặt!"
"Vãi, thế mà cũng nghĩ ra được, có lý, ta cũng phải làm thế mới được, không thì kim tệ ngày càng vơi đi!"
Dương Phong canh giờ cực chuẩn, chờ hắn ăn sáng xong, đi tới quầy hàng, thời gian mở cửa vừa vặn đến.
Một số người đến sớm xếp hàng mua đồ liền nhao nhao đổi mục tiêu sang mua Tị Chướng Đan, định bụng bán lại cho người cần để kiếm lời.
"Dương chưởng quỹ, ta muốn một bình Tị Chướng Đan!"
"Ta cũng muốn một bình Tị Chướng Đan!"
Dương Phong liếc mắt nhìn qua, mười người đầu tiên đều đòi mua Tị Chướng Đan.
Hắn cũng nghe được đám người này bàn tính, cảm thấy bọn họ cũng khôn lỏi phết, cái này cũng nghĩ ra được. Bất quá, mặc kệ các ngươi bán lại bao nhiêu tiền, cuối cùng thì tiền cũng chui vào túi bổn chưởng quỹ thôi!
Nửa giờ sau, Phòng Trọng Lực đã đầy người, những người còn lại cầm số thứ tự đứng chờ bên ngoài.
Mã Văn Tài là người thứ 435 tiến vào Phòng Trọng Lực. Trạng thái hiện tại của hắn hoàn toàn khác trước kia, khuôn mặt non choẹt đã trở nên cương nghị hơn.
Thực lực cũng tăng lên tới Võ Sư tam giai, trở thành người trẻ tuổi mạnh nhất trong gia tộc Mã gia.
Nhìn màn hình chọn mức trọng lực, hắn không chút do dự chọn gấp hai. Hắn tự biết lượng sức mình, không còn mù quáng như trước nữa.
Cảm nhận trọng lực như uy áp đè xuống toàn thân, đầu gối hắn hơi khuỵu xuống, hai mắt trợn tròn. Hắn không ngờ gấp hai trọng lực lại đáng sợ đến thế.
Vậy thì gấp ba, gấp năm, gấp chín lần sẽ là tồn tại khủng khiếp thế nào?
Chỉ lơ là một chút, trọng lực đã đè hắn nằm bẹp xuống đất.
"Ta không thể cứ thế mà nhận thua từ bỏ!"
Mã Văn Tài cắn răng, hai mắt sung huyết, hai tay dùng hết toàn lực chống đỡ thân thể.
"Rầm!!!"
Đáng tiếc chẳng có tác dụng gì, thực lực hắn quá kém, căn bản không chống nổi uy áp gấp hai trọng lực.
Hắn bị trọng lực hung hăng ép xuống sàn nhà lần nữa, mặc cho giãy dụa thế nào cũng không dậy nổi. Mấy phút sau, bạch quang lóe lên, Mã Văn Tài lại xuất hiện nguyên vẹn trong Phòng Trọng Lực.
"Mới gấp hai trọng lực mà ta đã không chịu nổi? Quá khoa trương rồi đi!"
Bất quá, nhớ lại bộ dạng lúc mới vào Thí Luyện Bí Cảnh, hắn lại thấy bình thường trở lại.
Đồ của Dương chưởng quỹ cái nào mà chẳng khác người, mới gấp hai trọng lực đã kinh khủng thế này. Nhưng mà, Mã Văn Tài ta sẽ không khuất phục đâu, cố lên!!!
Lập tức, hắn tiếp tục chọn gấp hai trọng lực để rèn luyện bản thân.
Lần này hắn tập trung toàn bộ tinh khí thần để đối kháng trọng lực sắp ập đến.
"A!!!"
Khi trọng lực đè lên toàn thân, hắn ngửa mặt lên trời thét dài, hy vọng dùng cách này để tự động viên mình.
Quả nhiên, hiệu quả rất không tệ, so với lần đầu tiên kiên trì thêm được hai giây.
Đừng coi thường hai giây này, đối với Mã Văn Tài mà nói, đây là bước đột phá mang tính lịch sử vĩ đại.
Hắn có thể kiên trì bảy giây dưới gấp hai trọng lực, sau khi ra ngoài, hắn có thể khoe khoang với mọi người rằng hắn, Mã Văn Tài, đã trụ được bảy giây dưới gấp đôi trọng lực. Các ngươi có thể gọi ta là "Chàng trai bảy giây".
Chương Hiền, hắn là người thứ 489 tiến vào Phòng Trọng Lực. Thực lực hiện tại của hắn đã tăng mạnh, đạt đến cảnh giới Võ Vương.
Nhớ ngày đó, trước khi đến cái cửa hàng nhỏ này, hắn mới là Võ Tông thất giai. Trong thời gian ngắn ngủi, hắn đã tăng lên rất nhiều, tuy không so được với Lục sư tỷ và Mạnh sư muội, nhưng tốc độ này cũng có thể gọi là thần tốc.
Hắn nhìn màn hình chọn mức trọng lực, chọn ngay gấp năm lần. Hắn đường đường là Võ Vương cảnh, mấy cái gấp hai gấp ba chắc chắn là dành cho đám Võ Sư, Võ Tông dùng. Hắn là thiên tài đệ tử, chọn gấp năm lần là còn khiêm tốn đấy.
Chọn xong, thần sắc hắn vô cùng nhẹ nhõm, chờ đợi gấp năm lần trọng lực ập đến.
Khi trọng lực gấp năm lần đè xuống, hắn còn chưa kịp phản ứng thì bạch quang đã lóe lên!
Khi xuất hiện lại trong Phòng Trọng Lực, hai mắt hắn vô thần, ngơ ngác nhìn về phía trước. Một lúc lâu sau mới hồi thần, lòng vẫn còn sợ hãi nói: "Vãi chưởng, ta vừa bị gấp năm lần trọng lực thuấn sát rồi?"
Cái gấp năm lần trọng lực này thật mẹ nó biến thái a, thuấn sát luôn, còn nhanh hơn cả lúc hắn gặp Ải Nhân trong Thí Luyện Bí Cảnh lần đầu tiên.
Ít nhất trước mặt Ải Nhân hắn còn nhìn rõ, biết mình chết thế nào, còn dưới cái trọng lực gấp năm lần này, hắn ngay cả cơ hội phản ứng cũng không có, cứ thế mà "tạch".
"Xem ra, vẫn là coi thường cái Phòng Trọng Lực này rồi, lần này chọn gấp ba thôi!"
Chương Hiền chọn gấp ba trọng lực. Chọn xong, hắn toàn lực ứng phó chờ đợi.
"Rầm!!!"
Khi gấp ba trọng lực giáng xuống người, chỉ một giây sau, hắn đã bị đè bẹp dí xuống đất, không thể động đậy.
"Vãi luyện, ta đường đường là thiên tài đệ tử Thương Lan Thiên Tông, cao thủ Võ Vương cảnh, thế mà ngay cả gấp ba trọng lực cũng không chống nổi sao?"
Chương Hiền cắn chặt hàm răng, bộc phát toàn thân linh lực dồn vào hai tay.
"A!!!"
Hắn gầm lên một tiếng, muốn đứng dậy, đáng tiếc lực bất tòng tâm.
Thân thể vừa rời mặt đất chưa đến hai hơi thở, lại bị trọng lực đè ập xuống.
Lần này, hắn không thể nhúc nhích, cứ thế bị ép chặt trên mặt đất. Trong lúc đó hắn cũng vùng vẫy nhiều lần, nhưng đều vô dụng.
Bị gấp ba trọng lực đè suốt nửa giờ, bạch quang mới lóe lên, hắn coi như được giải thoát.
Đứng lại trong Phòng Trọng Lực, hắn lắc đầu thở dài, thành thành thật thật chọn mức gấp hai trọng lực...