Cửa vừa mở, bên ngoài đã có một đám người rồng rắn lên mây đứng đợi, quen có lạ có. Hắc, xem ra hôm nay cái nhiệm vụ chi nhánh kia có thể hoàn thành rồi.
[Chủ cửa hàng: Dương Phong]
[Cảnh giới: Võ Sư ngũ giai (Vô Địch lĩnh vực 1000m)]
[Cửa hàng đẳng cấp: Chân cấp]
[Bí cảnh: 1]
[Tích phân: 70 (có thể đổi lấy vật dụng cửa hàng)]
[Linh nguyên: 990 (có thể đổi lấy vật phẩm chuyên chúc chủ cửa hàng)]
[Số lần rút thưởng: 2 lần]
[Ma sủng: 1 +]
[Nhiệm vụ chính tuyến: Dương danh Thiên Phong thành.]
[Nhiệm vụ chi nhánh 1: Thành công làm một trăm cái hội viên (85/100)]
[Nhiệm vụ chi nhánh 2: Không]
"Dương chưởng quỹ sớm a."
"Dương chưởng quỹ mở cửa rồi!"
Dương Phong vừa mở cửa, đám người này liền nhao nhao tụ tập tới, mồm năm miệng mười chào hỏi.
"Từ từ thôi, không cần gấp. Xếp hàng vào cửa hàng." Dương Phong nhìn đám người lộn xộn mà nhíu mày, về sau phải thêm một cái quy định: Xếp hàng vào cửa hàng!
Mọi người thấy Dương Phong nói vậy, tranh thủ thời gian xếp thành hàng ngũ chỉnh tề. Dương Phong hài lòng gật đầu: "Về sau đều phải xếp hàng vào cửa hàng như vậy, điểm này hôm nay bắt đầu thêm vào quy định cửa hàng. Nếu có kẻ nào cố ý quấy rối làm trái quy định, cảnh cáo không nghe sẽ bị đưa vào sổ đen. Vào sổ đen thì cấm bước chân vào cửa hàng, cấm sử dụng bất kỳ vật phẩm nào của cửa hàng. Nếu như tình tiết nghiêm trọng thì hậu quả..."
Dương Phong cũng không nói rõ hậu quả là gì, chỉ nở một nụ cười tàn nhẫn, khiến mọi người rùng mình một cái, vội vàng biểu thị sẽ không quấy rối, sẽ tuân thủ quy định, mời Dương chưởng quỹ yên tâm các kiểu con đà điểu...
"Vậy thì vào đi. Muốn làm thẻ hội viên, mua sắm đồ vật, hay vào bí cảnh thí luyện đều phải xếp hàng. Thứ tự ưu tiên theo nguyên tắc ai đến trước phục vụ trước. Tại chỗ này của ta không phân biệt thực lực hay thân phận, đừng có ỷ mình mạnh hay có thế lực chống lưng mà đòi hơn người một bậc." Nói xong, hắn đi vào trong quầy.
Mọi người trật tự đi vào cửa hàng, theo yêu cầu của Dương Phong, vô luận làm gì cũng đều xếp hàng ngay ngắn.
[Đinh! Ký chủ hoàn thành nhiệm vụ chi nhánh, phần thưởng đã phát.]
[Đinh! Hệ thống tuyên bố nhiệm vụ chi nhánh: Thành công làm 500 cái hội viên. Phần thưởng: Vật phẩm ngẫu nhiên x3, Rút thưởng x1, Vật phẩm chuyên chúc x1, Tu Vi Đan x1.]
Nghe tiếng hệ thống vang lên, Dương Phong mỉm cười đắc ý.
Xử lý xong cho những người muốn làm hội viên, hắn thấy rất nhiều người đang xếp hàng chờ vào bí cảnh thí luyện. Hiện tại số lượng người trong bí cảnh đã đầy, những người này không đến khu nghỉ ngơi mà đứng chen chúc ngay cạnh lối vào bí cảnh.
Dương Phong cau mày, cảm thấy hình như còn thiếu cái gì đó. Đúng rồi, máy lấy số! Nếu dùng phương thức lấy số thứ tự để vào bí cảnh thì bọn họ không cần phải chen chúc ở cửa vào hay đứng đầy trong tiệm nữa.
Nghĩ tới đây, hắn liền ném vấn đề cho hệ thống. Hệ thống trầm mặc một hồi rồi cho Dương Phong một niềm vui bất ngờ.
[Ký chủ đưa ra vật phẩm hệ thống không có, nhưng vật phẩm này có tác dụng không thể coi thường đối với sự phát triển của cửa hàng. Hiện hệ thống đã theo yêu cầu của ký chủ tạo ra máy lấy số. Lần này hệ thống tiếp nhận ý kiến của ký chủ, miễn phí cung cấp máy lấy số. Vật phẩm đã phát, mời ký chủ kiểm tra.]
"Hệ thống, ngươi càng ngày càng biết điều rồi đấy, cảm giác này thật là mmp tốt."
Hệ thống: [...]
Vào kho đồ hệ thống, Dương Phong thấy một cái máy lấy số y hệt kiếp trước. Hắn lấy nó ra, đặt ở vị trí ngay cửa ra vào.
Dương Phong kiểm tra một chút, hiện tại máy lấy số chỉ dùng để xếp hàng cho bí cảnh thí luyện. Mọi người thấy Dương chưởng quỹ lôi ra một vật kỳ quái đặt ở cửa, liền xúm lại hỏi thăm xem là cái gì.
Dương Phong giải thích cách dùng và công dụng của máy lấy số, bảo mọi người dựa theo trật tự hàng ngũ hiện tại mà lấy số.
Mọi người nghe xong thì tấm tắc khen ngợi, Dương chưởng quỹ quả nhiên thần thông quảng đại, thứ này cũng nghĩ ra và chế tạo được. Có cái máy này, cứ theo số mà vào bí cảnh, không cần đứng chôn chân một chỗ xếp hàng nữa, có thể tự do hoạt động, quá tiện lợi.
Dương Phong viết quy định xếp hàng và công dụng máy lấy số lên bảng thông báo, treo ở vị trí bắt mắt ngay cửa.
Làm xong xuôi, Dương Phong đi vào quầy, nheo mắt lại, hồi tưởng lại những chi tiết trong trận chiến với Ải Nhân Đồng Chùy tối qua.
"Nhanh lên lão Vương, ngươi nhìn xem, chính là cửa hàng Duyên Đến Duyên Đi này. Nhìn cái thân hình của ngươi đi, đã bảo bớt béo lại chút mà không nghe."
"Ngươi có nhầm không đấy? Nơi này thật sự có loại đan dược thần kỳ như ngươi nói? Ta nói này lão An, câu này ngươi nói mấy chục năm rồi, nếu giảm được thì ta đã giảm từ lâu, ta là ta không khống chế được cái mồm này a!"
"Hắc hắc, lần này ngươi sẽ giảm được thôi, yên tâm đi, tin ta. Lão An ta lừa ngươi bao giờ chưa?"
Tiếng nói chuyện từ xa truyền đến. Dương Phong quay đầu nhìn lại, thấy hai người bước xuống xe ngựa, đang đi về phía cửa hàng.
Một người Dương Phong có quen, từng tới đây một lần. Còn người kia... "Hoắc", một gã đại mập mạp, béo y hệt Tôn Duyệt của Đức Vân Xã, đi máy bay chắc phải mua cả hàng ghế, quần áo thì phải cỡ XXXXXXXL.
Đi tới cửa, người trung niên cường tráng tên lão An nhìn thấy bảng thông báo, cảm thán mấy ngày không tới mà nơi này thay đổi lớn quá.
Lão An này mấy ngày trước dẫn theo một đội hộ vệ từ Huyễn Nguyệt ma sâm đi ra, tìm được cửa hàng và mua rất nhiều đan dược. Hắn giới thiệu mình đến từ một tiểu gia tộc ở Thiên Lạc thành, lần này tới Huyễn Nguyệt ma sâm là để dẫn con trai đi mở mang tầm mắt. Nghe một lính đánh thuê nói nơi này có cửa hàng bán đan dược thần kỳ nên mò tới.
"Dương chưởng quỹ, ta lại tới rồi đây. Lần này mang theo bạn cũ, thời gian qua Dương chưởng quỹ nơi này thay đổi lớn thật đấy."
Lão An bước vào cửa hàng, bị cảnh tượng trước mắt làm cho sững sờ. Khó khăn lắm mới bình tĩnh lại, nhìn thấy thông báo về bí cảnh thí luyện lại tiếp tục khiếp sợ.
Lần nữa tỉnh táo lại, hắn cười khổ lắc đầu, chào hỏi Dương Phong.
Dương Phong gật đầu: "Ừm, là ngươi à, hoan nghênh hoan nghênh. Hai ngày trước mới sửa sang lại chút, cần làm thẻ hội viên không?"
"Đương nhiên là làm rồi. Lần này trên đường đụng phải ông bạn này, kể cho hắn nghe đồ vật chưởng quỹ bán, hắn sống chết không tin, cho nên ta thuận tiện kéo hắn tới mở mang kiến thức." Lão An thấy lão Vương còn đang há hốc mồm, ngơ ngác nhìn quanh, liền dùng lực đá đá hắn.
Lão Vương bị đá mấy cái mới hoàn hồn, miệng run rẩy, kéo tay lão An chỉ vào cửa hàng lắp bắp: "Lão... lão... lão An, cái... cái này là chuyện gì, bên trong... không gian bên trong sao lại... lớn như vậy?"
"Ha ha ha!"
Mọi người trong cửa hàng cười ồ lên, nhớ lại lúc mình mới đến cũng có biểu cảm y hệt thế này, trông ngốc nghếch như chưa trải sự đời.
"Đừng làm ta mất mặt nữa, tới làm thẻ hội viên đi. Đừng nhìn nữa, đừng có thiếu kiến thức như vậy, cứ như nhà quê lên tỉnh ấy."
Dương Phong làm thẻ hội viên cho hai người, dặn dò bọn họ muốn vào bí cảnh thí luyện thì phải ra máy lấy số, chờ gọi tên.
Lúc này, trong bí cảnh thí luyện có người bị truyền tống ra, trên màn hình hiện thông báo số 1 có thể vào.
Mọi người bừng tỉnh đại ngộ, hóa ra còn có nhắc nhở a. Lúc lấy số bọn họ còn nghi ngờ làm sao biết khi nào đến lượt mình, giờ thì hiểu rồi, cái máy này còn xịn hơn tưởng tượng nhiều...