Nghe Vương mập mạp hô lên, mọi người sững sờ. Giờ biết bọn họ là ai còn quan trọng không? Trước mặt Dương chưởng quỹ thì cũng chỉ là con kiến hôi thôi. Nhưng mà tò mò thì vẫn tò mò, rốt cuộc bọn họ là ai?
Dương Phong cũng có chút hiếu kỳ. Phạm gia đến báo thù thì thôi đi, cái ông cậu gì đó cũng mò đến tìm chết.
Vương mập mạp thấy mọi người nhìn mình, cũng không úp mở nữa: "Bọn họ là người của Xích Lôi Huyền Tông ở Thiên Viêm phủ."
"Cái Phạm gia kia với Xích Lôi Huyền Tông còn có quan hệ thông gia à?"
"Haizz, trời muốn người vong, tất khiến người cuồng. Phạm gia và Xích Lôi Huyền Tông đắc tội Dương chưởng quỹ, ngày tàn không còn xa rồi."
Mọi người bàn tán xôn xao. Vốn định rời đi nhưng giờ lại nán lại, tám chuyện về mấy thế lực cường đại này cũng thú vị phết.
"Dương chưởng quỹ, Dương chưởng quỹ, ngày kia chúng ta phải đi Thiên Chủ phủ tham gia vòng loại võ đạo hội rồi. Sẽ vắng mặt mấy ngày đấy."
Lúc này Triệu Nhã Chi đi tới, vẻ mặt hơi buồn bã nói với Dương Phong, nhưng trong mắt lại ánh lên vẻ háo hức.
"Đúng vậy a, ngày kia chúng ta lên đường đi Thiên Chủ phủ rồi." Triệu Nhã Phương cũng hùa theo.
Ngụy Thư Di hỏi: "Dương chưởng quỹ, có muốn đi Thiên Chủ phủ xem không?"
Ngụy Đình Đình đập tay lên quầy: "Đúng đấy, đúng đấy, ngài có muốn đi xem bọn ta thi đấu không? Nghe nói Thiên Chủ phủ mấy ngày nay siêu cấp náo nhiệt luôn."
"Ngạch... Đi Thiên Chủ phủ? Đùa à, bản thân không có Thẻ Vô Địch thì đi đâu được, mạng nhỏ quan trọng a. Tiểu Bạch lại không ở đây, các ngươi thì gà mờ, gặp phải kẻ như vừa nãy thì ta ẹo luôn à."
Ngay lúc Dương Phong định từ chối, cái hệ thống chết tiệt lại lên tiếng:
[Đinh! Hệ thống tuyên bố nhiệm vụ chi nhánh: Đi Thiên Chủ phủ tham quan Thanh Tú Võ Đạo Hội. Quan sát võ đạo hội một ngày. Phần thưởng: Vật phẩm ngẫu nhiên x3, Rút thưởng x1, Vật phẩm cửa hàng x1, Tu Vi Đan x1.]
"Ta con mẹ nó..."
"Hệ thống, còn gì nữa không?" Dương Phong đợi hai nhịp thở không thấy hệ thống nhắc nhở, bèn hỏi.
[Còn gì là còn gì?]
Hệ thống cũng ngơ ngác, ký chủ này ý gì đây?
"Thẻ Vô Địch a! Ta chút tu vi ấy ra ngoài lỡ có kẻ ác ý thì làm thế nào?"
[Thẻ Vô Địch là vật phẩm rút thưởng hoặc phần thưởng hệ thống.]
"Á đù!!! Ý ngươi là lần này ra ngoài ta không có Thẻ Vô Địch phòng thân hả?"
[Đúng vậy, ký chủ!]
"Vậy ta ngỏm thì sao? Ngươi có phải mong ta chết không?"
[Ký chủ, ngươi còn Thẻ Dịch Chuyển Tức Thời chưa dùng mà!]
"Lỡ ta không kịp dùng thì sao?"
[Ký chủ, còn có ta mà!]
Dương Phong: "..."
"Ừm, thế này đi, ngày các ngươi tham gia vòng loại ta sẽ đi xem một chút, dù sao cũng phải trông tiệm mà!" Dương Phong thỏa hiệp với hệ thống, không đòi Thẻ Vô Địch nữa, hứa với mấy nha đầu sẽ đi xem, dù sao cũng là yêu cầu nhiệm vụ.
"Quá tốt rồi, Dương chưởng quỹ ngài nhất định phải đi nha." Ngụy Đình Đình vui vẻ nhảy cẫng lên. Dương Phong khẳng định hôm đó sẽ đi.
Được Dương Phong hứa hẹn, đám nha đầu hớn hở cùng người nhà ra về. Hôm nay bọn họ mới chuyển đến, còn nhiều việc phải làm nên không ở lại lâu.
Các gia tộc khác ở Thiên Phong thành cũng lần lượt rời đi. Con cháu họ ngày kia cũng đi Thiên Chủ phủ thi đấu, cần về chuẩn bị.
Vương mập mạp và lão An cũng định vào thành tìm tửu lâu ở tạm hai ngày, sau đó cùng đi Thiên Chủ phủ. Dù sao người Thiên Lạc thành cũng sẽ đến đó, tiện thể báo cáo tình hình nơi này cho gia tộc.
Cửa hàng vừa nãy còn đông nghịt giờ chỉ còn lại mình Dương Phong.
Hắn nhìn giờ hệ thống, mới 3 giờ chiều, bèn ra ghế nằm ở cửa, ngâm nga bài hát rồi vào hệ thống kiểm tra.
Vào kho đồ, ấn mở vật phẩm ngẫu nhiên xem lần này được gì.
[Tăng Thọ Đan (Chân): Sau khi phục dụng gia tăng 10 năm thọ mệnh. Giá bán: 100,000 kim tệ. Số lần bán mỗi ngày: 1 lần.]
[Tẩy Tủy Đan (Chân): Sau khi phục dụng có thể tẩy kinh phạt tủy. Giá bán: 1,000 kim tệ. Mỗi người mua 1 lần/ngày. Số lần bán mỗi ngày: 10 lần.]
[Độc Cô Cửu Kiếm (Huyền): Kiếm Ma Độc Cô Cầu Bại sáng tạo, lấy vô chiêu thắng hữu chiêu, tổng cộng cửu thức. Giá bán: 100,000 kim tệ. Vật phẩm đặc thù, duy nhất.]
"Vãi chưởng, Độc Cô Cửu Kiếm cũng ra rồi. Ta nói này hệ thống, sau này có khi nào mấy võ công trong phim ảnh tiểu thuyết đều bị ngươi lôi ra hết không?"
Dương Phong có chút mong chờ. Càn Khôn Đại Na Di, Tam Phân Quy Nguyên Khí, hay cái đao dài 30m... mấy thứ võ công phim ảnh này mà nở rộ ở dị giới thì vui phải biết.
Dương Phong ấn mở vật phẩm chuyên chúc, xem lần này có gì.
[Chủ Cửa Hàng Trường Sam: Một trong bộ trang phục chuyên chúc của chủ cửa hàng. Mặc vào thủy hỏa bất xâm, bụi trần không bám.]
"Ngạch, hệ thống, bộ trang phục chuyên chúc còn những gì nữa?"
[Ký chủ, bộ trang phục gồm: Mũ, Áo, Đai, Quần, Giày, Kiếm.]
Lần này hệ thống trả lời thẳng thắn, không dùng mấy câu qua loa lấy lệ.
"Còn năm món nữa à, không biết ngày tháng năm nào mới gom đủ."
Lấy Tu Vi Đan ra uống, Dương Phong kiểm tra thuộc tính:
[Chủ cửa hàng: Dương Phong]
[Cảnh giới: Võ Sư thất giai (Vô Địch lĩnh vực 1000m)]
[Cửa hàng đẳng cấp: Chân cấp]
[Bí cảnh: 1]
[Tích phân: 70]
[Linh nguyên: 990]
[Số lần rút thưởng: 3 lần]
[Ma sủng: 1 +]
[Nhiệm vụ chính tuyến 1: Dương danh Thiên Chủ phủ.]
[Nhiệm vụ chi nhánh 1: Thành công làm 500 cái hội viên (175/500)]
[Nhiệm vụ chi nhánh 2: Tham quan Thanh Tú Võ Đạo Hội (0/1)]
Thấy có 3 lần rút thưởng, Dương Phong nghĩ nghĩ, quyết định chờ đủ 5 lần rồi rút một thể, giờ cũng không vội thêm đồ mới.
Hắn híp mắt dưỡng thần, tối nay còn phải so chiêu với Ải Nhân Ngân Chùy.
Khí hậu Thiên Thần đại lục rất dễ chịu, nhiệt độ tầm hơn 20 độ, nắng ấm áp, giữa trưa cũng không gắt. Đang lúc Dương Phong phê pha thì có tiếng nói vang lên.
"Dương chưởng quỹ, từ khi chia tay đến giờ vẫn khỏe chứ?"
Dương Phong mở mắt, thấy hai người đứng cách đó không xa. Hắc, hóa ra là lão già này!
Người tới là Triệu Kính Chi, bên cạnh là một lão phu nhân tóc bạc trắng, chắc là vợ ông ta.
"U, đây không phải Triệu lão sao? Vị này là tôn phu nhân à? Đan dược hiệu quả tốt chứ?"
Dương Phong đứng dậy.
"Ha ha, đan dược của Dương chưởng quỹ quả nhiên thần hiệu, độc trong người nội nhân (vợ tôi) đã hết sạch. Lần này bà ấy khăng khăng muốn tới tận nơi cảm tạ Dương chưởng quỹ."
"Bà lão đa tạ đại ân của Dương chưởng quỹ."
"Đúng vậy, về sau Dương chưởng quỹ có yêu cầu gì, Triệu Kính Chi ta sẽ xông pha khói lửa không chối từ."
Nói xong hai người định hành đại lễ với Dương Phong.
"Ấy ấy ấy... Không cần thiết, chúng ta là giao dịch công bằng, công bằng giao dịch thôi, các vị đừng làm thế, làm thế ta tổn thọ chết!"
Dương Phong vội vàng ngăn lại, hắn không chịu nổi đại lễ kiểu này.
"Nào, vào trong rồi nói!" Dương Phong mời hai người vào tiệm.
Triệu Kính Chi và phu nhân Lý thị vừa bước vào cửa hàng liền sững sờ. "Cái này... Không gian này... Dương chưởng quỹ, không gian này là?"
Dù hai người kiến thức rộng rãi cũng không lý giải nổi.
"À, gấp nếp không gian thôi, không có gì lạ đâu." Dương Phong nói nhẹ tênh như mây trôi nước chảy.
Cái này mà còn không lạ? Dương chưởng quỹ này thật khiến người ta không nhìn thấu, mình vẫn đánh giá thấp hắn rồi.
Phân chủ khách ngồi xuống, Dương Phong pha trà ngon mời hai người, nâng chén trà của mình lên: "Nào, nếm thử đi, trà này ta cũng không có nhiều đâu!"
Hai người không biết trà là gì, sao Dương chưởng quỹ lại thả cái lá gọi là trà vào Linh Thủy. Nhưng Dương chưởng quỹ đã mời thì cứ uống thôi...