Trời tối dần, mưa tạnh, mây tan, ánh chiều tà đỏ rực.
Triệu Kính Chi nắm tay vợ ngắm hoàng hôn bên hồ Thiên Ba, ôn lại chuyện xưa.
Đột nhiên Tiểu Bạch xuất hiện. Triệu Kính Chi sững sờ, rồi trợn mắt chỉ vào Tiểu Bạch: "Ngươi... ngươi sao có thể!"
Ông không cảm nhận được sự tồn tại của Tiểu Bạch dù nó ngay trước mặt. Chỉ có một giải thích: Tiểu Bạch đã cao hơn ông một đại cảnh giới, tiến vào Thiên Cảnh!
"Mới đây thôi ngươi vẫn là Huyền Cảnh, sao giờ đã là Thiên Cảnh rồi?"
"Ha ha, ở cùng chủ nhân thì không gì là không thể. Ngươi đừng ngạc nhiên quá. À, chủ nhân mời hai người qua dùng bữa." Tiểu Bạch tỉnh bơ. Đi theo chủ nhân bá đạo như vậy, giờ có thành tiên thành phật nó cũng chẳng lạ. Nói xong nó biến mất.
"Kính Chi, đó là... Thiên Cảnh ma thú?" Lý Tú Ngưng hoang mang. Bà hôn mê trăm năm, thế giới thay đổi nhanh thế sao? Thiên Cảnh ma thú chạy đầy đường à?
"Không sai được. Nó là ma sủng của Dương chưởng quỹ. Mấy hôm trước mới Huyền Cảnh, giờ đã Thiên Cảnh. Không biết Dương chưởng quỹ dùng cách gì. Haizz, càng ngày càng không nhìn thấu ngài ấy. Càng biết nhiều càng thấy ngài ấy thần bí và cường đại!"
Thấy vợ hoang mang, Triệu Kính Chi ôm vai bà: "Ha ha, đừng nghĩ nhiều nữa. Ta nói cho nàng nghe, trù nghệ của Dương chưởng quỹ đơn giản là..." Ông hào hứng kể về món ăn lần trước.
Vừa vào cửa hàng, vợ chồng Triệu Kính Chi cảm nhận được một luồng khí tức bá đạo kinh khủng. "Cái này... Lại một con Thiên Cảnh ma thú nữa?"
Họ nhìn về phía phát ra khí tức. "Là ngài, Ngân Hoàng Thiên Chuẩn tiền bối!"
Triệu Kính Chi nhận ra ngay. 30 năm trước ông vào sâu trong Huyễn Nguyệt ma sâm tìm thuốc, bị Ngân Hoàng Thiên Chuẩn bắt được. Ông kể chuyện vợ mình, Thiên Chuẩn cảm động nên thả ông đi và tặng thuốc.
"Ha ha, không tệ, tu vi có tiến bộ so với 30 năm trước. Nàng ấy là thê tử ngươi?" Ngân Hoàng Thiên Chuẩn thấy Triệu Kính Chi quen mặt nên phóng chút khí tức thử xem ông còn nhớ không.
"Chính là nàng. Nhờ đan dược của Dương chưởng quỹ mà nàng đã khỏi. Triệu Kính Chi xin tạ ơn tặng thuốc năm xưa của tiền bối."
"Tú Ngưng cũng tạ ơn tiền bối."
Hai vợ chồng hành đại lễ.
"Ha ha, không cần đa lễ. Ta cũng là cảm động trước tình cảm của các ngươi thôi."
"Ha ha, lúc ta bế quan lại có chuyện thú vị thế này à." Tiểu Bạch lầm bầm.
Trong bếp.
Dương Phong dùng thịt gấu làm 6 món 1 canh, sai Hổ Thiên Thiên ra vườn hái rau.
"Ha ha, ăn cơm thôi!" Dương Phong bưng đồ ăn ra.
Lý Tú Ngưng cũng vào phụ bưng bê, nhìn thấy mấy thứ đồ bếp lạ lẫm mà thầm cảm thán.
Trên bàn ăn bày sẵn 5 món 1 canh nóng hổi, thơm nức mũi.
"Nào, đủ món rồi, mọi người ngồi xuống ăn đi!" Dương Phong mời.
"Đa tạ đại nhân." Chuẩn Tiểu Thất cung kính thi lễ rồi mới ngồi. Vợ chồng Triệu Kính Chi cũng cảm ơn.
Mọi người nhìn đồ ăn mà thèm thuồng. Sắc hương vị đều đủ, thịt ma thú còn lưu chuyển linh lực, Dương chưởng quỹ nấu kiểu gì mà giữ nguyên được linh lực thế này? Quá cao siêu!
"Đừng ngây ra đó, ăn đi." Dương Phong gắp một miếng thịt lớn cắn ngập răng.
Triệu Kính Chi gắp cho vợ miếng thịt kho tàu: "Nàng ăn đi."
Lý Tú Ngưng đưa miếng thịt lên miệng cắn.
Thịt tan ngay trong miệng, hóa thành dòng nước ấm chứa linh lực lan tỏa toàn thân.
Chỉ vài hơi thở, linh lực trong người bà sôi trào như lửa cháy.
"Bùm!"
Linh lực bùng nổ. Đột phá!
"Cái này... đột phá rồi?"
Lý Tú Ngưng vốn là Võ Vương, sau trăm năm tụt xuống Võ Sư ngũ giai. Giờ ăn một miếng thịt lại lên lục giai.
Bà ngẩn người. Triệu Kính Chi giải thích: "Đây là thịt Huyền Cảnh ma thú, Dương chưởng quỹ giữ trọn linh lực nên nàng mới đột phá. Rau xanh kia linh lực còn tinh thuần hơn đấy." Vừa nói ông vừa gắp rau cho vợ.
Dương Phong nhìn mà tức anh ách. Cái lão Triệu chết tiệt này lúc nào cũng rải "cơm chó", già đầu rồi mà không biết xấu hổ.
Còn cái hệ thống này nữa, người ta ăn miếng thịt là đột phá, mình thì cày nhiệm vụ bục mặt mới lên cấp. Không có chút nhân tính nào!
Dương Phong không nghĩ lại xem, lợi ích hắn chiếm hết rồi còn gì.
Tiểu Bạch, Ngân Hoàng Thiên Chuẩn, Hổ Thiên Thiên thì cắm cúi ăn.
Tiểu Bạch hai tay hai miếng, nhét đầy mồm. Hổ Thiên Thiên thì vừa ăn vừa rơi lệ.
"Trời ơi, ngon quá đi mất..."
Lần đầu được ăn ngon thế này, nghĩ đến cảnh sau này được canh cửa cho chủ nhân, ngày ngày được ăn ngon, nó khóc vì hạnh phúc.
Ngân Hoàng Thiên Chuẩn cũng thầm nghĩ: Trước kia mình ăn cái quái gì thế này? Đây mới là mỹ thực, đây mới là cuộc sống a! Tiếc là không được ở đây lâu dài. Hay là mình cũng xin canh cửa giống Hổ Thiên Thiên nhỉ? Ở đây tu hành, ăn ngon thế này... Trời ạ! Đây mới là cuộc sống a! Sau này phải thường xuyên qua chơi mới được!