Điền Hoành Bá nghe vậy lộ vẻ khó tin. Lời hắn vừa nói đối phương hình như không tin, căn bản không nghe lọt!
Hắn nói là thật a! Trong Chiến Thiên Môn hoàn toàn chính xác có một vị đại khủng bố tồn tại!
Vị đại khủng bố này thực lực ngập trời, mạnh cỡ nào không ai biết, tồn tại bao lâu cũng không ai hay!
Đại khủng bố này đã tồn tại cực lâu trước cả khi Chiến Thiên Môn thành lập!
Khi lão tổ đời thứ nhất sáng lập Chiến Thiên Môn, đã phát hiện vị đại khủng bố này dưới lòng đất đại điện hiện tại!
Vị đại khủng bố này bị phong ấn trong một cái đĩa. Chỉ cần đập nát cái đĩa này, đại khủng bố liền có thể thoát khỏi phong ấn!
Đại khủng bố cũng cam đoan với Chiến Thiên Môn, chỉ cần đập nát cái đĩa, giải thoát cho hắn, hắn sẽ làm cho bọn họ một việc!
Lão tổ đời thứ nhất cho rằng đại khủng bố là vật chẳng lành, nếu thả ra ắt gây họa lớn ngập trời!
Sau đó truyền thừa lại phải bảo quản thật tốt cái đĩa này, ngàn vạn lần không thể để đại khủng bố thoát ra!
Thế nhưng, phàm sự không có tuyệt đối. Nếu tông môn đến lúc sinh tử tồn vong, cũng có thể ký thác hy vọng vào đại khủng bố này!
Hiện tại, sinh tử tồn vong của Chiến Thiên Môn đã đến. Nếu hắn chết, Chiến Thiên Môn không còn cao giai Võ Đế, sẽ đối mặt tình cảnh gì ai cũng đoán được!
Hơn nữa, có lẽ sau khi mình chết, cái tên lão tổ tông Chú Linh Tông này cũng sẽ ra tay diệt Chiến Thiên Môn!
Bọn họ có đại khủng bố thì không cần sợ hãi, nhưng mạng nhỏ của mình quan trọng a. Mình mà chết, Chú Linh Tông có bị đại khủng bố diệt hay không còn quan trọng sao?
Cho nên, hắn hiện tại chỉ muốn sống!
"Ngươi... Ngươi không thể giết ta. Ta nói tất cả đều là sự thật, Chiến Thiên Môn chúng ta hoàn toàn chính xác có một tên đại khủng bố tồn tại! Nếu ngươi giết ta, tông chủ chúng ta tuyệt đối sẽ thả đại khủng bố ra, Chú Linh Tông các ngươi tuyệt đối sẽ phi hôi yên diệt!"
Điền Hoành Bá mặt mũi tràn đầy hoảng sợ nhìn Trần Lâm, làm sự giãy dụa cuối cùng. Hắn không muốn chết, hắn còn muốn sống. Dù thực lực không đột phá, hắn vẫn có thể sống thêm mấy chục năm!
Nếu cố gắng chút nữa tiến vào Võ Đế cửu giai, lại có thể tiêu dao thêm cả trăm năm, sung sướng biết bao!
"Cái này cũng là di ngôn của ngươi đi. Như vậy..."
Trần Lâm căn bản không để ý tới Điền Hoành Bá. Thấy hắn đã nói hết lời, liền xòe bàn tay nhắm ngay Điền Hoành Bá, lộ ra thần sắc đạm mạc lại lãnh khốc!
Động tác này là học từ Dương Phong. Trên làm dưới theo, Dương Phong có hành động gì, đám nhân viên cửa hàng và ma sủng đều vô tình hay cố ý bắt chước!
Hiện tại Trần Lâm đang học giọng điệu và động tác mà hắn cho là rất "đẹp trai" của Dương Phong!
"Ngươi không thể giết ta, ngươi không thể giết ta, ta nói đều là thật!" Điền Hoành Bá điên cuồng lắc đầu, bắt đầu giãy giụa!
Thế nhưng dưới uy áp của Trần Lâm, hắn giãy dụa thế nào cũng không thể động đậy!
Trần Lâm cũng không nói nhảm nữa, linh lực ngưng tụ trong lòng bàn tay. Trong nháy mắt, một đoàn linh lực hủy thiên diệt địa trực tiếp hướng về phía Điền Hoành Bá!
"Không!!"
Điền Hoành Bá nhìn đoàn linh lực trên tay Trần Lâm, phát ra tiếng gào thét tuyệt vọng!
Hắn cảm giác được đoàn linh lực kia đừng nói giết chết hắn, đủ để hủy diệt toàn bộ trụ sở Chiến Thiên Môn!
"A!!"
Khi đoàn linh lực bao phủ lấy Điền Hoành Bá, hắn phát ra tiếng kêu thảm cuối cùng!
Sau một khắc, thân thể Điền Hoành Bá biến mất tại chỗ. Trần Lâm khống chế linh lực cực tốt, ngoại trừ Điền Hoành Bá, ngay cả hòn đá nhỏ trên mặt đất cũng không bị tổn hại!
Cũng là như thế ngưu phê, cũng là như thế bá khí!
"Ừng ực!!"
Những Võ Đế đến đây với ý đồ lật đổ Chú Linh Tông nhìn thấy cảnh này, chật vật nuốt nước bọt!
Bọn họ thật sự khó tin, đường đường một tên Võ Đế bát giai cao thủ cứ thế mà chết, chết nhẹ nhàng không gợn sóng!
Thái Thượng trưởng lão Chiến Thiên Môn chết rồi, vậy có phải sắp đến lượt bọn họ không?
Những Võ Đế này cùng lúc nghĩ đến vấn đề này, ánh mắt sợ hãi nhìn Trần Lâm!
Lúc này, Trần Lâm cũng chậm rãi quay đầu nhìn bọn họ. Ánh mắt hai bên chạm nhau, đám Võ Đế kém chút bị ánh mắt đạm mạc của Trần Lâm dọa cho đái ra quần!
"Chúng ta đầu hàng, chúng ta nguyện ý làm nô tỳ cho Chú Linh Tông để chuộc tội mạo phạm, mời lão tổ tông cho chúng ta cơ hội này!"
Lúc này, một tên Võ Đế thế lực nhị lưu lập tức mở miệng cầu xin!
Có một người mở miệng, rất nhiều người hùa theo. Lời tên Võ Đế kia vừa dứt, các Võ Đế khác cũng rối rít cầu xin, đương nhiên ngoại trừ trưởng lão ngũ đại tông môn!
Bất quá cũng không lâu lắm, trưởng lão ngũ đại tông môn đỉnh cấp cũng gia nhập đại quân cầu xin!
Có thể sống ai muốn chết đâu. Chỉ cần được sống, tham sống sợ chết một lần thì đã sao. Nếu là cái chết xúc động lòng người thì còn có thể anh dũng chịu chết!
Thế nhưng đối mặt loại cái chết vô nghĩa này, bọn họ không cam lòng. Dù sao chết có nặng tựa Thái Sơn, nhẹ tựa lông hồng!
"Lão tổ tông, những tạp ngư này cứ giao cho ta, không cần ngài xuất thủ!"
Diệp Huy đứng bên cạnh Trần Lâm nịnh nọt cười nói. Hắn thấy mấy con tạp ngư này mình xử lý vài phút là xong, không cần lão tổ tông ra tay!
"Không sao, đã xuất thủ thì cùng nhau giải quyết hết đi!"
Trần Lâm vừa dứt lời, trên không trung đám Võ Đế xuất hiện một cự chưởng linh lực ngập trời!
Khi cự chưởng linh lực ngưng tụ, sắc mặt các Võ Đế đều trắng bệch!
Bọn họ đều cảm nhận được uy áp của cự chưởng này kinh khủng cỡ nào, mạnh hơn cả đòn vừa giết Điền Hoành Bá!
Dưới cự chưởng này, bọn họ cảm giác mình như con kiến hôi!
Không đến mức, không đến mức a!
Coi như muốn giết chúng ta cũng không cần làm động tĩnh lớn vậy chứ? Uy lực cự chưởng này đừng nói diệt bọn hắn, san bằng ngọn núi này cũng dư sức!
"Lão tổ tông cũng là lão tổ tông, tùy ý một chiêu thì kinh thiên động địa như vậy!"
"Hắc hắc, lão tổ tông thế nhưng là Võ Đế đỉnh phong, tùy ý một chiêu đều là hủy thiên diệt địa!"
"Những tạp toái này có thể chết trên tay lão tổ tông cũng coi như chết có ý nghĩa!"
Trưởng lão và tinh anh đệ tử Chú Linh Tông đều xì xào bàn tán!
Hiện tại tràng diện này căn bản không cần bọn họ làm gì, chỉ cần đứng đây điên cuồng "đánh Call" (cổ vũ) là được!
"Không, không muốn a!!"
"Diệp tông chủ, lão tổ tông tha mạng a, chúng ta nguyện ý thần phục, chúng ta thành tâm thành ý nguyện ý thần phục!"
"Cầu Diệp tông chủ tha mạng, cầu lão tổ tông tha mạng, chúng ta nguyện ý vì Chú Linh Tông làm trâu làm ngựa, chỉ cầu các ngài tha cho cái mạng hèn này!"
Thấy Trần Lâm không có ý buông tha, những Võ Đế này cuống lên, có kẻ thậm chí đã sợ đến mức tiểu ra quần!..