"Dừng, dừng, dừng lại cho Thiên gia, mau dừng lại a!! Ha ha ha ha ha!"
Mọi người nghe thấy tiếng cười điên cuồng của Hổ Thiên Thiên liền nhao nhao vây quanh, một số người bên ngoài cửa hàng nghe thấy cũng chạy vào.
"Thiên Thiên, trúng giải gì rồi?" Tiểu Bạch lập tức tới hỏi.
"Tộc trưởng, ngài nhìn xem, ngài nhìn xem, ta cũng trúng giải thưởng lớn, Phá Cảnh Đan, là Phá Cảnh Đan a!" Hổ Thiên Thiên hưng phấn nói.
Ngụy Vô Nhai ngây người, con ma thú giống mèo con kia thế mà biết nói chuyện, hơn nữa còn là tộc trưởng của con ma thú Huyền cảnh kia, vậy... vậy con ma thú này chẳng lẽ... chẳng lẽ...
"Ha ha, tốt lắm Thiên Thiên, thật làm rạng danh Hổ tộc chúng ta."
"Đó là nhất định. Là một thành viên Hổ tộc, ta rất tự hào!" Hổ Thiên Thiên vô cùng hưng phấn.
Trần Đỉnh Thiên chúc mừng: "Chúc mừng Thiên Thiên đại lão!"
Lưu Quan Chương hâm mộ nói: "Thiên Thiên đại lão ngầu vãi, lại có thể rút được Phá Cảnh Đan a!"
Trần Lưu Trung: "Chúc mừng Thiên Thiên đại lão, sau Ngụy Âu Hoàng và Trần đại lão, lại thêm một vị đại lão rút được giải thưởng lớn!"
Tôn Nhị Huân: "Đại lão vẫn là đại lão, vận khí không phải người phàm chúng ta có thể so sánh!"
Mã Chí Viễn: "Thiên Thiên đại lão, ngài có thể cho ta sờ một cái, dính chút vận khí của ngài không?"
Lúc này Dương Phong đi tới: "Không tệ a, Thiên Thiên, ngươi lại gỡ lại một bàn cho cửa hàng chúng ta. Ừm... Rất không tệ, tiếp tục cố lên a!" Dương Phong ngoài mặt cười như hoa nở, kỳ thực trong lòng khó chịu muốn chết. Tại sao không phải ta rút trúng a? Tại sao không phải ta rút trúng cái đó a? A a a!!! Cái hệ thống chết tiệt này, ta nguyền rủa ngươi cả đời đều là cẩu độc thân.
Hệ thống: [Ta đắc tội ngươi à? Là tác giả không cho ngươi trúng, liên quan cái rắm gì đến ta.]
"Chưởng quỹ, chưởng quỹ, ta có thể dùng Phá Cảnh Đan này không?" Hổ Thiên Thiên kỳ thực vô cùng quan tâm việc mình dùng có hiệu quả hay không.
"Được chứ, cái này bất luận là ma thú hay người dùng, hiệu quả đều như nhau." Dương Phong khẳng định nói.
"Ha ha, Địa cảnh... ngươi đợi Thiên gia ta đi!!!" Hổ Thiên Thiên vô cùng vui vẻ.
Lúc này, Triệu Tung Minh, Ngụy Khiếu Đình, Lão An, Vương Bàn Tử bọn họ đi tới.
"Thiên Thiên đại lão, ngươi trúng thưởng gì vậy?" Đây là điều Ngụy Khiếu Đình quan tâm nhất, sợ rút trúng cái gì tốt hơn của mình, cướp mất địa vị Âu Hoàng.
"Ha ha, không có gì, không có gì, cũng chỉ là Phá Cảnh Đan mà thôi á." Hổ Thiên Thiên cũng học giọng điệu của Ngụy Khiếu Đình nói.
"Vãi chưởng, giờ cũng bắt đầu biết làm màu rồi." Dương Phong tức giận nghĩ thầm!
"Phá Cảnh Đan, ừm, không tệ không tệ, ta nghĩ ta cũng sắp rút được cái này rồi." Ngụy Khiếu Đình vô cùng tin tưởng vào bản thân, dù sao hắn là Âu Hoàng mà.
Lúc này, Triệu Tung Minh nhìn chằm chằm Ngụy Vô Nhai đang khoác áo bào đen, đi qua quan sát rất lâu.
Khi Ngụy Vô Nhai nhìn thấy Triệu Tung Minh và Ngụy Khiếu Đình, thân thể khẽ run lên, quay đầu tránh ánh mắt của bọn họ.
Cho đến khi Triệu Tung Minh đi tới nhìn chằm chằm hắn, Ngụy Vô Nhai mới quay đầu lại, dùng giọng nói vô cùng khàn khàn hỏi: "Vị huynh đài này, có gì chỉ giáo? Vì sao nhìn chằm chằm tại hạ lâu như thế?"
"Tuy dung mạo của ngươi ta không biết, khí tức ta cũng mười phần lạ lẫm, nhưng ta luôn cảm giác ta cần phải nhận biết ngươi!" Triệu Tung Minh cũng mười phần khó hiểu, tại sao mình lại có hành động như vậy, nhưng cứ rất tự nhiên mà làm thế.
Lúc này Ngụy Khiếu Đình cũng đi tới hỏi: "Nghĩa phụ sao vậy?"
Khi Ngụy Vô Nhai nghe được giọng nói này, thân thể lại mất tự nhiên chấn động một cái.
Khi Ngụy Khiếu Đình nhìn về phía Ngụy Vô Nhai, thân thể cũng chấn động, cũng luôn cảm giác quen thuộc, nhưng loại cảm giác này không biết bắt đầu nói từ đâu.
"Ha ha, ta nghĩ các ngươi nhận nhầm người rồi, ta không biết các ngươi, cũng là lần đầu tiên đến nơi này." Nói xong không quay đầu lại đi ra khỏi cửa hàng, rất nhanh liền biến mất tại Thiên Ba hồ.
"Sao thế? Các ngươi biết hắn?" Lúc này Dương Phong đi tới hỏi.
"Không biết, tuy dáng vẻ hắn rất mơ hồ, nhưng ta luôn cảm giác biết hắn."
"Ta cũng vậy, loại cảm giác này rất kỳ lạ, đã rất nhiều năm chưa từng xuất hiện, ta luôn cảm giác ta cùng người kia có chút quan hệ gì đó." Ngụy Khiếu Đình cũng nói.
"Người của Thiên Ma tông, địa vị tại Thiên Ma tông còn không thấp." Lúc này Triệu Kính Chi từ trên ghế ở khu nghỉ ngơi đứng lên nói.
Triệu Tung Minh và Ngụy Khiếu Đình đồng thời kinh hô: "Cái gì? Thiên Ma tông?" Ngụy Khiếu Đình trừng to mắt, bộ dạng khó tin.
"Thiên Ma tông?" Triệu Tung Minh cũng là bộ dạng không thể tin nổi.
"Tại sao? Tại sao hắn lại là người của Thiên Ma tông? Chẳng lẽ thật sự là hắn sao?" Ngụy Khiếu Đình từ khó tin chuyển sang thất hồn lạc phách.
"Triệu lão, ngài biết?" Dương Phong tò mò hỏi.
Triệu Kính Chi nhìn ánh mắt mọi người, nói: "Vừa rồi hắn mới vào, lão phu đã cảm nhận được cỗ ma khí trên người hắn, thứ ma khí này là đặc hữu sau khi tu luyện Thiên Ma Đại Pháp của Thiên Ma tông." Triệu Kính Chi nói rất nghiêm túc, sau đó uống một ngụm Coca Cola rồi lại mở miệng: "Mà Thiên Ma Đại Pháp này là hấp thụ linh khí trong cơ thể tu luyện giả khác cho mình dùng, bất quá đến cảnh giới nhất định sẽ không thể tiến thêm được nữa, nếu lại cưỡng ép hấp thu, sẽ biến thành cỗ máy giết người không có chút tư tưởng nào.
Cảnh giới người này là Võ Vương đỉnh phong, hẳn phải có địa vị tương đối cao trong Thiên Ma tông, nếu không hiện tại sẽ không xuất hiện ở đây. Ta nghĩ hắn đến đây để thám thính tình hình!"
"Thiên Ma tông không phải đã bị tiêu diệt hơn ba trăm năm trước rồi sao? Sao bọn họ lại muốn tro tàn lại cháy?" Trần Đỉnh Thiên nhíu mày!
"A, Thiên Ma tông thế mà còn có dư nghiệt tồn tại?" Lão An mở miệng hỏi.
"Đúng vậy a, Thiên Ma tông năm đó thế mà còn có dư nghiệt trốn thoát truy sát?" Vương Cường cũng là không hiểu ra sao.
"Thiên Ma tông tại Khiếu Nguyệt sơn mạch có rất nhiều cứ điểm ẩn nấp, trốn thoát một số cũng là bình thường." Triệu Kính Chi cuối cùng thở dài một hơi thật dài nói.
"Cũng có thể nói, Thiên Phong thành chúng ta được xây dựng trên phế tích của trận đại chiến kia. Mỗi người dân Thiên Phong thành đều cần phải ghi khắc đoạn lịch sử này!" Triệu Tung Minh sau khi Triệu Kính Chi nói xong liền lên tiếng!
"A!!! Thiên Ma tông thế mà lợi hại như vậy, tập kết toàn bộ lực lượng đại lục mới đánh tan bọn họ." Lão An và Vương Bàn Tử nghe mà tắc lưỡi!
"Thế nhưng, hiện tại dư nghiệt Thiên Ma tông xuất hiện lần nữa, có phải có nghĩa là đại lục này lại sắp lâm vào chiến loạn?" Hứa Ngụy lo lắng nói.
"Ha ha, cái đó thì không nghiêm trọng như vậy đâu, chỉ cần không cho Thiên Ma tông đoạt được trấn tông ma khí của bọn họ, như vậy Thiên Ma tông cũng không đáng sợ, ít nhất về phương diện cường giả đỉnh cấp Thiên Ma tông là thiếu hụt!" Triệu Kính Chi vuốt râu không nhanh không chậm nói.
"Trấn tông ma khí???"
"Ma khí? Là cái gì?"
"Là một loại vũ khí sao?"
Cái này mọi người cũng không biết, trấn tông ma khí của Thiên Ma tông rốt cuộc là thứ gì? Tất cả mọi người im lặng, đổ dồn ánh mắt về phía Triệu Kính Chi, hy vọng ông nói tiếp...