Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 102: CHƯƠNG 102. ĐÁNH PHỌT RA CỨT MỚI THÔI

"Ngươi cười cái gì?" Lưu Thông nhìn mà tức giận, tên này đầu óc có bệnh a, hay là đội nón xanh cho người khác có khoái cảm kì lạ?

"Ta cười ngươi ngu ngốc!" Lý Phong đùa cợt: "Vương Cường là gia gia ngươi hay là cha ngươi, hắn nói cái gì ngươi cũng tin?"

Sau hôm phải trực tiếp ăn cứt nóng, Vương Cường liền dọn đi, còn là thừa dịp mấy người Lý Phong đi làm liền dọn đi.

Lý Phong lúc đó còn đang suy nghĩ Vương Cường này coi như thức thời, không nghĩ tới Vương Cường vẫn làm hắn buồn nôn một lần nữa.

Vương Cường cho rằng dọn đi liền an toàn, mình sẽ không tìm hắn gây phiền phức nữa?

Có ý tứ!

"Hừ, không tin hắn chẳng lẽ tin ngươi? Tranh thủ thời gian đưa tiền đây, thời gian của lão tử rất quý giá. Ta nói cho ngươi biết, một triệu đã rất rẻ rồi, ngươi có tin câu giờ nữa thì ta sẽ tăng giá không?"

Lưu Thông khi nhận cuộc gọi của Vương Cường cũng rất kinh ngạc, số tiền hắn nợ không hề nhỏ, lãi mẹ đẻ lãi con đến tận 800 ngàn.

800 ngàn a, đối với người bình thường mà nói là một khoản rất lớn, Lý Phong lại giúp Tần Mộng giải quyết một cách đơn giản.

Bất quá Lưu Thông cũng chỉ là kinh ngạc mà thôi, chưa hoài nghi tính chân thực, bởi vì mấy ngày qua Ngô Bưu xác thực không tìm hắn nữa.

Đám cho vay nặng lãi này đều là quỷ hút máu, không trả tiền thì bọn họ chắc chắn sẽ không dễ dàng buông tha như vậy.

Lưu Thông chỉ có thể nghĩ là hai chữ ái tình không cách nào dùng lẽ thường để suy đoán, Tần Mộng đã là gái một con ba mươi mấy tuổi, Lý Phong còn có thể vì nàng bỏ ra số tiền lớn như vậy.

Lý Phong cười lạnh một tiếng, vừa muốn xuất thủ giáo huấn Lưu Thông, đột nhiên nhìn thấy Tần Mộng nhẹ nhàng đi ra khỏi phòng ngủ.

Đóng cửa thật kỹ xong, Tần Mộng lộ sắc mặt khó coi nói: "Lưu Thông, ta cùng Lý Phong có quan hệ rất thanh bạch, ngươi vẫn cố tình gây sự thì ta sẽ báo cảnh sát."

Thanh âm của Tần Mộng rất nhỏ, hẳn là mới dỗ Lưu Hinh ngủ nên sợ đánh thức nàng.

"Báo cảnh sát? Tùy tiện mà làm đi, ta không sợ nhất đúng là làm lớn chuyện này, đến lúc đó ta sẽ về quê tuyên dương sự tích vinh quang của ngươi, để xem cha mẹ ngươi đời này có thể ngẩng mặt lên với hương thân phụ lão được không!" Lưu Thông cười một tiếng, có chút khinh thường nói.

Hắn cùng Tần Mộng tới từ một trấn nhỏ nơi quê mùa, quan niệm chỗ đó tương đối truyền thống, nếu ai vượt quá giới hạn chắc chắn phải bị người ta cười nhạo gièm pha, cả một nhà đều không ngẩng đầu lên được.

"Lưu Thông, ngươi. . . Ngươi là đồ hỗn đản!" Tần Mộng tức giận đến mức toàn thân phát run!

Đồng tử Lý Phong co rụt lại, trên mặt có sát khí lộ ra, tên Lưu Thông này đúng là khốn nạn a, vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn?

Tần Mộng có lỗi gì với Lưu Thông? Cùng giường chung gối nhiều năm như vậy, lại sinh cho Lưu Thông một nữ nhi đáng yêu.

Nhưng Lưu Thông thì sao? Cờ bạc rượu chè, mượn tiền bọn vay nặng lãi, Tần Mộng chống đỡ đến bây giờ mới ly hôn đã là hết lòng rồi!

Vốn Lý Phong định nể tình Tần Mộng, chỉ muốn đuổi Lưu Thông đi, nhưng hiện tại Lý Phong đã thay đổi chủ ý. . .

Lưu Thông cười nhạo: "Thôi đi, là ngươi có lỗi trước với ta, ngươi đã bất nhân vậy cũng đừng trách ta bất nghĩa!"

"Bất quá ngươi cũng đừng lo lắng, chỉ cần Lý Phong cho ta 1 triệu, ta sẽ giữ kín như bưng bí mật này, thế nào Lý Phong, tiền này ngươi rốt cục cho hay không cho a?"

"Lý Phong, ngươi đừng nghe hắn, để hắn nói đi, dù sao cây ngay không sợ chết đứng!" Tần Mộng vội vàng khuyên can.

Nàng tuy lo lắng Lưu Thông thật sự về nhà nói lời bịa đặt, nhưng cũng không thể trơ mắt nhìn Lý Phong bị Lưu Thông uy hiếp.

"Tần tỷ, ta cảm thấy Lưu ca làm người không tệ, dù sao ta chính là có tiền, cho hắn một triệu cũng không sao." Lý Phong đi tới ôm bả vai Lưu Thông nói: "Lưu ca, ngươi xảo trá như vậy, trực tiếp chuyển khoản thì ta không thể yên tâm ."

"Như vậy đi, trong biệt thự của ta có tiền mặt, ngươi cùng ta đi lấy, sau khi lấy xong liền cao chạy xa bay, không được tới quấy rầy ta cùng Tần tỷ nữa, thế nào?"

Lưu Thông nhất thời vui vẻ, không ngờ người anh em này lại dễ nói chuyện như vậy a!

Bất quá như vậy đã muốn hắn cao chạy xa bay có phải nghĩ quá đơn giản hay không? Đã để hắn biết được chỗ này có con cừu non đợi bị làm thịt, không lột hết lông cừu trên người Lý Phong xuống chẳng phải là có lỗi với chính mình?

"Lý Phong!" Tần Mộng tưởng Lý Phong thật sự muốn cho Lưu Thông tiền, không khỏi nóng vội.

"Yên tâm đi Tần tỷ, ta có chừng mực." Lý Phong nhìn Tần Mộng nháy mắt mấy cái, ôm Lưu Thông đi ra ngoài.

Nhìn theo bóng lưng dần xa của Lý Phong, Tần Mộng sâu thẳm thở dài một tiếng, cái chớp mắt ý vị sâu xa của Lý Phong đã làm cho nàng hiểu được, nam nhân này chính là nhân vật đã khiến những tên giang hồ như Trần Hải, Ngô Bưu cũng phải sợ mất mật.

Tuy đoán được Lưu Thông sẽ chịu đau khổ, nhưng nội tâm Tần Mộng lại không có bất kỳ gợn sóng nào, tại thời điểm Lưu Thông nói ra những lời kia, nàng đã hoàn toàn thất vọng với nam nhân này.

"Ngươi không phải nói tới biệt thự sao, tại sao tới nơi này?"

Nửa giờ sau, Lưu Thông xuống khỏi taxi, nhìn hộp đêm Minh Nguyệt cách đó không xa, trong nội tâm tràn đầy vẻ kinh nghi bất định.

"Trước khi lấy tiền đưa Lưu ca đi thư giãn một tí, Lưu ca nếu không thích mấy em người mẫu trẻ non tơ thì thôi vậy."

Nói xong Lý Phong liền muốn lôi kéo Lưu Thông đi tiếp.

Lưu Thông vội vàng dừng lại, gấp giọng nói: "Đừng a, ai nói Lưu ca không thích mấy em ấy? Lưu ca chính là ưa thích! Ông cha ta chẳng phải có câu sắc dục phủ đời trai, tiền tài che mắt gái sao, có nam nhân nào không thích chứ?"

"Lưu ca ưa thích là tốt rồi." Trong mắt Lý Phong lóe lên một tia hàn quang, đi trước một bước vào hộp đêm Minh Nguyệt.

Cùng nhau đi vào, nhân viên nhìn thấy Lý Phong liền khom người hô to Lý thiếu, làm Lưu Thông không ngừng hâm mộ.

Từ Mậu nhận được tin tức cũng rất sớm chạy tới, thái độ vô cùng cung kính mang theo Lý Phong vào phòng VIP loại 1.

"Lý thiếu, có cần thông báo lão bản không?" Thu xếp tốt chỗ cho Lý Phong, Từ Mậu cung kính hỏi.

"Không cần, ngươi gọi Lý Cương tới là được." Lý Phong vừa cười vừa nói.

Từ Mậu gật đầu vừa muốn đi ra gọi điện cho Lý Cương, thì lúc này Lưu Thông đã đứng ngồi không yên: "Huynh đệ, mau gọi mấy em người mẫu trẻ tới a."

Hắn tới đây chính là vì chơi gái, nghe cái tên Lý Cương đã biết không phải nữ nhân a!

"Lý thiếu?" Từ Mậu không rõ ràng thân phận của Lưu Thông, không dám thất lễ, ngay sau đó nhìn sang Lý Phong.

"Người mẫu trẻ thì để sau đi, ngươi cứ gọi Lý Cương tới trước." Lý Phong thiếu chút nữa bị tức cười, tên Lưu Thông này chẳng lẽ thật sự tưởng mình dẫn hắn tới là để chơi gái?

Đừng nói là Lý Phong không có ý tưởng này, cho dù có cũng không thể gọi a!

Nơi này là hộp đêm Minh Nguyệt, là sản nghiệp của Tống Uyển Quân, nếu như để Tống Uyển Quân biết chuyện này, vậy không thể bài trừ khả năng trong một đêm mưa gió nào đó Tống Uyển Quân sẽ cắn đứt tiểu lý Phong của hắn mất!

Rất nhanh tử Lý Cương liền chạy tới, hắn hiện tại đã vô cùng sung bái Lý Phong, nhìn thấy Lý Phong thiếu chút nữa gập đầu xuống chạm bụng.

Lý Phong liền vội vàng đỡ lấy hắn, ra vẻ nghiền ngẫm nói: "Lý Cương, người anh em này tên là Lưu Thông, muốn lừa gạt ta 1 triệu, ngươi cảm thấy phải trừng trị hắn thế nào cho tốt?"

Lưu Thông: "? ? ?"

Không phải nói dẫn ta tới hộp đêm chơi người mẫu sao?

Lưu Thông rốt cục nhìn ra điểm không thích hợp, Lý Phong là cố ý bẫy hắn a, nghĩ tới đây hắn đứng dậy muốn chạy.

"Lại còn đòi chạy? Để xem ngươi chạy đi đâu!" Lý Cương vọt tới ngăn ở trước mặt Lưu Thông, cười gằn bóp cổ tay cổ chân răng rắc, tiếp theo đánh một quyền vào mặt Lưu Thông.

"Phanh "

Một tiếng trầm đục vang lên, máu mũi Lưu Thông chảy dài!

Lý Cương lại giơ chân trực tiếp đá Lưu Thông té xuống đất, rồi đè xuống người Lưu Thông liên tục đấm!

"Phanh" "Phanh" "Đùng" "Đùng "

"Ngu ngốc, con mẹ nó ngươi cũng không mở to mắt chó ra xem Lý thiếu là ai, còn dám đòi lấy tiền Lý thiếu? Chán sống à!"

Lý Cương vừa mắng vừa đánh, nắm như như mưa rơi xuống người Lưu Thông.

"Đừng đánh nữa, ta sai rồi, Lý thiếu, ta thật sự sai rồi, ngươi bảo hắn đừng đánh nữa, đánh tiếp ta sẽ chết mất." Lưu Thông đã là mặt mũi ngập trong nước mắt nước mũi.

Lý Cương ngẩng đầu nhìn Lý Phong một cái. .

Lý Phong cười lạnh một tiếng nói: "Tiếp tục đánh, đánh tới khi hắn phọt ra cứt mới thôi."

Lưu Thông trong nháy mắt chìm vào tuyệt vọng!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!