Chương 88: Chưởng khống toàn cục nam nhân
Cảnh sát nam cũng phát mộng!
Con mẹ nó, người anh em này quá dữ dội, Tưởng Mộng Dao là ai? Bá Vương Hoa đội cảnh sát a!
Trước đó có tên tội phạm đùa giỡn Tưởng Mộng Dao một câu ở phòng thẩm vấn, chỉ một câu, kết quả là bị Tưởng Mộng Dao hành hung một trận!
Hiện tại một tháng trôi qua, người anh em kia vẫn còn nằm bệnh viện. . .
Lý Phong ở trước mặt mọi người đùa giỡn Tưởng Mộng Dao, chẳng phải là muốn bị Tưởng Mộng Dao đánh chết?
Trần Hải Sinh là người ngẩn ra lâu nhất, mới vừa rồi còn bị Tưởng Mộng Dao cầm súng chĩa vào đầu, hiện tại lại bắt Tưởng Mộng Dao gọi lão công, hắn đang ngại mạng quá dài sao?
Đúng như bọn họ suy đoán, sắc mặt Tưởng Mộng Dao tái lại, ánh mắt như điện, sát khí tản ra bốn phía!
Yên tĩnh trước khi bão gió ập tới!
Sau một khắc. . .
"Lão công."
Tưởng Mộng Dao mở miệng nói một câu nhỏ như muỗi kêu.
Nam cảnh sát lần nữa phát mộng!
Con mẹ nó! Tưởng Mộng Dao nói cái gì, ta không nghe lầm chứ? !
Đến cả Lý Phong cũng nhướng mày, mặt lộ vẻ kinh ngạc.
Hắn xác thực không nghĩ tới Tưởng Mộng Dao sẽ dứt khoát hắn là lão công như vậy, bất quá cũng tốt, nhiệm vụ có thể nhẹ nhõm hoàn thành.
Có điều. . .
"Thanh âm quá nhỏ, ta không nghe thấy."
Lý Phong cảm thấy bộ dáng của Tưởng Mộng Dao hiện tại rất thú vị, cơ hội khó tìm, hắn không đùa giỡn cho đã nghiền thì sao được?
"Ngươi không nên quá phận!"
Sâu trong Tưởng Mộng Dao có một loại huyết tính thuộc về quân nhân, đã bại bởi Lý Phong, vậy nàng có chơi có chịu.
Nhưng Lý Phong rõ ràng là làm khó dễ nàng, nàng không thể nhịn được!
"Ta thật sự không nghe thấy, ngươi không nắm chặt thời gian thì sẽ ngày càng nhiều người." Lý Phong đưa mắt nhìn lầu hai.
Trần Hải Sinh đã đi ra, đoán chừng những người khác cũng sẽ sớm ra ngoài.
Tưởng Mộng Dao hơi biến sắc, nàng cũng dự liệu được loại khả năng này, mà vừa rồi thanh âm đúng là rất nhỏ. . .
Giãy dụa một hồi, Tưởng Mộng Dao cắn răng hô: "Lão công!"
Cùng lúc đó, đám người Phùng Tuấn đi ra hành lang lầu hai.
Trần Hải Sinh: ". . ."
Phùng Tuấn: ". . ."
Vệ Dương: ". . ."
Người khác: ". . ."
Ách. . . Tình huống như thế nào, Tưởng Mộng Dao gọi ai là lão công, Lý Phong?
What the F ** K!
"Tên xấu xa này, lại trêu chọc muội tử nhà người ta, thật đáng giận!"
Ngụy Băng Khanh ở trong đám người vốn muốn đi ra xem tình huống, kết quả lại thấy một màn này, nhất thời trong lòng chua xót không thôi.
Tưởng Mộng Dao cũng phát giác được đám người Phùng Tuấn xuất hiện, sắc mặt đỏ bừng!
"Xong, bẽ mặt rồi! Đều do tên hỗn đản Lý Phong này, bà cô sẽ không để yên cho ngươi đâu!"
Tưởng Mộng Dao hận đến ngứa răng.
Những người kia hoàn toàn không hiểu tình hình, bắt nàng giải thích thì nàng lại mất hết mặt mũi, phiền muộn, rất phiền muộn! ! !
"Khụ khụ, đừng gọi lớn tiếng như vậy, ta sẽ ngại."
Lý Phong ngượng ngùng cười một tiếng, tiếp theo đứng lên mặc kệ cái nhìn muốn giết người của Tưởng Mộng Dao, chậm rãi đi tới lầu hai.
"Đinh, chúc mừng kí chủ, nhiệm vụ hoàn thành, đang tiến hành khen thưởng. . ."
"Đinh, chúc mừng kí chủ, thu hoạch được 300 điểm kinh nghiệm, 2000 điểm tích lũy."
Kí chủ: Lý Phong
Đẳng cấp: Cấp B
Điểm kinh nghiệm: 700/ 1500
Điểm tích lũy: 13290
Điểm chinh phục: 6
Kỹ năng: 《 Ném chuẩn ném mạnh 》, 《 Chân khí nhập môn 》, 《 Lưu Vân Bộ 》, 《 Siêu cấp thuật cận chiến 》, 《 Sơ cấp Ẩn Thân Thuật 》.
Nhiệm vụ đang chờ: Cứu vãn nữ thần Ngụy Băng Khanh (2), Âm mưu của tập đoàn Tam Khẩu.
"Còn thiếu 4 điểm chinh phục là có thể đổi thêm một bản kỹ năng đặc thù. . ."
Lý Phong đi đến trước mặt Trần Hải Sinh rồi dừng bước lại: "Trần cục trưởng, ta kiến nghị ngươi lập tức phái người khống chế lại Tùng Bản Nhuận của tập đoàn Tam Khẩu, Ngụy Trường Công chính là được hắn giật dây mới đầu độc Ngụy lão gia tử."
"Thật sao?" Trần Hải Sinh nhíu mày, mặt lộ vẻ kinh hãi.
Hắn không biết Tùng Bản Nhuận là ai, nhưng tập đoàn Tam Khẩu là xí nghiệp Nhật Bản, xử lý không tốt sẽ trở thành chuyện lớn liên quan tới ngoại giao hai nước, không hoàn toàn chắc chắn hắn ko dám mạo hiểm.
Đám người Vệ Dương, Phùng Tuấn đã thông minh hơn, không mở miệng phản bác Lý Phong.
Bọn hắn xem như đã rõ, Lý Phong nói chuyện gì thì nhất định phải ứng phó cẩn thận, không thì bị đánh mặt chỉ có thể là chính mình!
Bất quá bọn hắn cũng sẽ không chịu nhận thua như vậy, đã thấy rõ thực lực Lý Phong, thì phải làm ra chuẩn bị càng đầy đủ.
Vô luận như thế nào, Lý Phong sau này vẫn sẽ bị bọn hắn dẫm dưới chân!
Lý Phong gật gật đầu: "Thật, các ngươi tốt nhất là lập tức hành động kẻo Tùng Bản Nhuận chạy thoát."
Tùng Bản Nhuận mới là chủ mưu, mà nhiệm vụ "Âm mưu của tập đoàn Tam Khẩu" chưa hoàn thành, để hắn chạy chẳng phải là lỗ lớn?
"Tốt!" Trần Hải Sinh cắn răng một cái, cầm điện thoại di động lên bắt đầu an bài hành động.
Có điều hắn cũng lưu lại đường lui, chỉ là yêu cầu theo dõi giám sát Tùng Bản Nhuận, không hạ mệnh lệnh bắt lấy.
Như vậy hắn không cần lo lắng để Tùng Bản Nhuận chạy thoát, lại có thể sử dụng khoảng thời gian này sưu tập chứng cứ.
"Lý tiên sinh, hiện tại ngươi đã có thể nói cho chúng ta biết rốt cuộc là chuyện gì xảy ra chưa?"
Trần Hải Sinh cúp điện thoại, hỏi.
Người khác cũng đều chờ mong nhìn Lý Phong, sự tình hôm nay quá khó tin, người chết sống lại, con trai giết cha, mà hết thảy có vẻ đều được Lý Phong khống chế!
Lý Phong đến cùng là làm được bằng cách nào?
"Cái này kể ra rất dài dòng. . ." Lý Phong mỉm cười: "Chúng ta vào nhà từ từ nói."
Vừa nói xong, Lý Phong đẩy ra đám người đi đến trước mặt Ngụy Băng Khanh cười cười: "Ngụy tổng, hiện tại ngươi dù sao cũng nên tin tưởng ta không lừa ngươi đúng không?"
Ngụy Băng Khanh lộ sắc mặt phức tạp gật gật đầu, nếu không phải vừa rồi Tưởng Mộng Dao gọi Lý Phong là lão công, phản ứng của nàng khẳng định sẽ càng thêm nhiệt liệt.
"Ừm. . ." Lý Phong gượng cười.
Không phải chứ. . . Tiểu gia đã chơi lớn như vậy, còn kích thích không nổi điểm G của tổng giám đốc băng sơn sao?
(điểm G:chỗ nhạy cảm nhất khi làm tình của nam hoặc nữ, mỗi người có điểm G khác nhau)
Hắn thậm chí còn tưởng sau việc này tổng giám đốc băng sơn sẽ lấy thân báo đáp, tối thiểu nhất cũng nên cho hắn một cái ôm a?
Chỉ có thể nói tổng giám đốc băng sơn thật là lạnh lùng, giống như băng tuyết. . .
Lý Phong lắc đầu, chậm rãi đi tới bên giường Ngụy Phó: "Ngụy lão gia tử, không ngại để ta nói ra chân tướng chứ?"
"Ai, việc đã đến nước này cũng không có gì để giấu diếm." Ngụy Phó lắc đầu, xem ra đã hoàn toàn không còn hy vọng.
Thiếu chút bị nhi tử ruột thịt độc chết, loại sự tình này đổi thành người nào cũng là đả kích cực lớn!
Ngụy Phó có thể bảo trì trấn định, đã rất không dễ dàng!
"Được." Lý Phong gật gật đầu, quay đầu liếc nhìn mọi người một lượt, sau đó mới chậm rãi nói: "Bốn ngày trước, ta đã gặp phải Ngụy Trường Công cùng Tùng Bản Nhuận ở khách sạn Victoria, nghe lén được bọn họ muốn gây bất lợi cho Ngụy lão gia tử."
"Vì làm rõ ràng bọn họ muốn làm thế nào, ta cố ý tiếp cận Ngụy Trường Công, đồng thời cắm máy nghe trộm vào điện thoại di động của hắn."
"Trải qua hai ngày nghe lén, rốt cục ta biết được âm mưu của bọn họ. Đây là bằng chứng thu âm."
Nói đến đây, Lý Phong lấy điện thoại di động ra ấn mở đoạn thu âm kia.
Tùng Bản Nhuận: ". . . Độc dược này vô sắc vô vị, bác sĩ khám nghiệm thi thể giỏi nhất cũng vô pháp kiểm trắc ra, trộn lẫn nước uống vào, không tới 5 phút đồng hồ sẽ độc phát thân vong!"
"Chỉ cần Ngụy Phó vừa chết, người của ta liền có thể giúp ngươi giả tạo một phần di chúc, ngươi sẽ trở thành người được lợi lớn nhất!"
Ngụy Trường Công: "Tốt, ta làm!"
Thu âm đến đây im bặt.
Dù mọi người sớm đã biết là Ngụy Trường Công đầu độc Ngụy Phó, nghe xong thu âm vẫn có loại cảm giác không rét mà run.
"Nhưng ta vẫn có một chuyện không rõ. . ." Trần Hải Sinh hít sâu một hơi, hỏi: "Viên thuốc kia của ngươi thật sự có thể làm người ta khởi tử hồi sinh sao?"
Mọi người phụ họa gật gật đầu, cái này cũng là điểm bọn hắn không thể nào hiểu được.
Lý Phong cười ha ha một tiếng: "Ai nói Ngụy lão gia tử chết? Hắn chỉ là giả chết mà thôi!"
Lời này vừa nói ra, mọi người trực tiếp ngây ngẩn cả người!