Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 129: CHƯƠNG 129. MINH CHÂU TỪ GIA

Chương 92: Minh Châu Từ gia

Tại khu Long cảnh thành Tây, biệt thự số 6.

Lý Phong ấn vang chuông cửa rồi kiên nhẫn chờ đợi, rất nhanh Tống Uyển Quân mặc một chiếc áo khoác dài chạy tới mở cửa.

Tống Uyển Quân rõ ràng đã chăm chú ăn mặc một phen, trên khuôn mặt tuyệt mỹ được trang điểm tinh xảo, bộ đồ càng là hoàn mỹ phác hoạ ra dáng người bốc lửa của nàng.

Đôi chân dài đeo cặp vớ da cùng giày cao gót, toàn thân trên dưới đều tản ra một cỗ hương vị mê người.

"Tiểu Phong, ngươi rốt cục đến rồi, tỷ tỷ. . ."

Tống Uyển Quân còn chưa nói hết câu, Lý Phong đã đưa tay kéo nàng vào trong ngực, cúi đầu hôn lên bờ môi đỏ ướt át.

"Ngô. . ."

Ánh mắt Tống Uyển Quân trợn to, tiếp theo hai mắt dần nhắm lại, chìm đắm vào trong sự nhu tình của Lý Phong. . .

Không biết qua bao lâu hai cặp môi mới chịu tách ra...

"Ngươi đúng là đồ tiểu bại hoại, chỉ biết khi dễ tỷ tỷ." Tống Uyển Quân lấy ngón tay dí trán Lý Phong, hờn dỗi nói.

"Vậy ta đi khi dễ người khác nhé?"

Lý Phong không để lại dấu vết đưa tay đặt lên bờ mông vểnh cao, nhẹ nhàng xoa nắn.

Xúc cảm so với lần trước còn tốt hơn một chút, chẳng lẽ mấy ngày không gặp, thân thể Tống Uyển Quân lại thêm phần nở nang?

"Ngươi dám!" Tống Uyển Quân nguýt hắn một cái, kiều mị nói: "Tỷ tỷ chỉ cho ngươi khi dễ một mình ta!"

Lý Phong cười cười gật đầu, hai người cười nói đi vào phòng khách.

Vì nghênh đón Lý Phong, Tống Uyển Quân tự mình xuống bếp làm cả bàn đồ ăn, còn mở một chai Lafite năm 1982.

Đồ ăn tuy ngon miệng, Lý Phong lại có chút không để tâm, hắn tới đây là vì ăn Tống Uyển Quân, đồ ăn ngon hay không thật ra không trọng yếu.

Ngay tại thời điểm hai người vừa cơm nước no nê, Lý Phong chuẩn bị công chiếm Tống Uyển Quân, đột nhiên tiếng chuông cửa vang lên.

"Muộn như vậy rồi còn có người nào tới?" Đôi mi thanh tú của Tống Uyển Quân cau lại, tối nay nàng đã cố ý dặn dò đám người Lý Cương, bảo bọn họ không có sự vụ khẩn cấp thì đừng quấy nhiễu nàng.

"Ta đi mở cửa." Lý Phong có chút khó chịu.

Vừa rồi bầu không khí rất tốt, chỉ cần hắn cố gắng một chút, lập tức có thể đè Tống Uyển Quân xuống, không ngờ lại bị tiếng chuông cửa này phá hư!

Hắn ngược lại đúng là muốn nhìn xem ai không có mắt, phá rối chuyện tốt của hắn!

"Chờ một chút, ta cùng đi với ngươi." Tống Uyển Quân đứng dậy nắm tay Lý Phong đi tới cửa, không mở luôn, mà đưa mắt nhìn camera chiếu cảnh bên ngoài trước.

Khi nàng nhìn thấy ba nam tử áo đen đứng ở cửa, nhất thời sắc mặt khó coi: "Sao lại là bọn họ?"

"Bọn họ là ai?" Lý Phong không biết ba người này, không khỏi hỏi.

"Thủ hạ của Từ gia Minh Châu." Tống Uyển Quân phun ra một ngụm trọc khí, ngưng trọng nói: "Đợi chút nữa vô luận bọn họ nói cái gì, ngươi cũng không nên vọng động, hết thảy giao cho ta ứng đối."

Lông mày Lý Phong nhướng lên một cái, đây là lần đầu tiên hắn thấy Tống Uyển Quân ngưng trọng như thế, xem ra tên họ Từ này này không đơn giản a.

"Sáng hôm nay ta đã nghe trước cửa có tiếng chim khách kêu, liền biết sắp có chuyện tốt phát sinh, không nghĩ tới là Lâm tiên sinh đến cửa."

"Không biết Lâm tiên sinh đêm khuya đến đây vì chuyện gì a?"

Tống Uyển Quân mở cửa ra nói, khuôn mặt đầy tươi cười.

"Không hổ là Tống lão đại đã làm thành Tây bền chắc như thép, chỉ dựa vào cái miệng ngọt này của ngươi đã có thể chinh phục không ít nam nhân a." Lâm Phong tham lam nhìn Tống Uyển Quân nói.

Tống Uyển Quân thầm giận dữ, trên mặt lại nở nụ cười nói: "Lâm tiên sinh nói giỡn, ta có thể đặt chân ở thành Tây, còn không phải nhờ vào phúc của Từ gia?"

"Đương nhiên." Lâm Phong ngạo nghễ gật đầu, tiếp theo không để lại dấu vết dò xét Lý Phong, ngoài cười nhưng trong không cười nói: "Ta đang tự hỏi tại sao ngươi lâu như thế mới mở cửa, hóa ra là cùng tiểu tình nhân hẹn hò a."

"Thế nào, Quách Văn bị ngươi chơi chán rồi, cho nên muốn đổi khẩu vị?"

Lời này vừa nói ra, hai nam nhân đứng sau Lâm Phong không kiêng nể gì cả cười ha hả, đồng thời đôi mắt đê tiện càng là không ngừng dò xét bộ ngực đáng kiêu ngạo của Tống Uyển Quân.

Tống Uyển Quân nổi giận, nhưng không dám phản bác.

Người trước mặt là thủ hạ của Từ Túc, hoàng đế thế giới ngầm hai mươi năm trước của Minh Châu, thủ đoạn thông thiên, vũ lực cường hãn, nghe nói hắn từng có chiến tích 1vs100+ mà còn thắng.

Nếu không phải hắn về sau rửa tay gác kiếm, thế giới ngầm của Minh Châu sao có thể đến phiên người khác nhúng chàm?

Dù Từ Túc hiện tại đã tẩy trắng, nhưng cũng không có người nào dám xem thường, mỗi năm vào ngày sinh nhật hắn, bốn lão đại thành Đông Nam Tây Bắc đều phải chuẩn bị một phần hậu lễ, tự mình đến nhà chúc mừng.

Từ Túc nếu muốn lần nữa rời núi, Tống Uyển Quân cũng tốt, Hàn Chấn cũng được, đều phải ngoan ngoãn nhường lại địa bàn, nếu không hậu quả chỉ có một mà thôi, đó là chết.

Đây chính là Từ gia Minh Châu!

Là thủ hạ tâm phúc của Từ Túc, Lâm Phong dù có nói khó nghe hơn, Tống Uyển Quân cũng chỉ có thể xem như không có gì.

Tống Uyển Quân không phải thiếu dũng khí ngọc đá cùng vỡ, nhưng Từ Thủ sẽ không cho nàng cơ hội đó, cho nên nàng chỉ có thể nhẫn nhịn!

Ba người Lâm Phong đã sớm biết Tống Uyển Quân không dám phản bác, ngay sau đó cười càng thêm càn rỡ.

Nhưng vào lúc này, Lý Phong tiến lên trước một bước nói: "Ở đâu ra chó hoang sủa loạn vậy?"

Tiếng cười điên cuồng im bặt!

Tống Uyển Quân ở trong lòng trầm xuống, thầm nói một câu "Xong đời rồi" .

Nàng biết Lý Phong rất kiêu ngạo, nên mới sớm căn dặn hắn không cần nói chuyện, ai ngờ Lý Phong vậy mà mặc kệ, sớm biết vậy nàng đã không mang theo hắn ra đây.

"Niên kỷ của Tiểu Phong còn nhỏ nên không hiểu chuyện, xin Lâm tiên sinh đừng tức giận." Tống Uyển Quân vội vàng thay Lý Phong hoà giải.

"Tống lão đại, thật đáng tiếc, ta cần phải nói cho ngươi biết, ngươi sắp phải đổi tiểu tình nhân khác rồi."

Trong mắt Lâm Phong lóe lên một vệt quang mang khát máu, liếm láp khóe miệng nói.

"Lâm tiên sinh. . ."

Tống Uyển Quân còn định thay Lý Phong cầu tình, Lâm Phong trực tiếp ngắt lời: "Khỏi nói nữa, ta đến nơi này chính là muốn nói cho ngươi biết, Từ gia rất bất mãn với hành động mở rộng địa bàn của ngươi."

"Vốn Đông Nam Tây Bắc bốn cái nội thành có bốn lão đại, hiện tại ngươi chiếm cả thành Đông thành Nam, tiếp theo ngươi có phải còn muốn ngồi vào vị trí của Từ gia đúng không?"

"Nếu như trong mắt ngươi còn có Từ gia, tám giờ đêm mai, Từ gia mở tiệc ở Tam Nguyên Cư chờ ngươi cùng Triệu lão đại thành Bắc, thương thảo một lần nữa sự tình phân chia địa bàn."

"Nếu như đêm mai ngươi không đến, vậy chính là ngầm thừa nhận muốn khai chiến với Từ gia, hậu quả như thế nào tự ngươi nghĩ đi!"

Thân thể Tống Uyển Quân lay động, sắc mặt tái nhợt!

Lông mày Lý Phong nhướng lên một cái, sát ý dần nổi lên!

Đúng lúc này, thanh âm kiều mị của Chí Linh tỷ tỷ đột nhiên vang lên: "Đinh, kí chủ, ngài có nhiệm vụ mới, có muốn lập tức xem xét?"

"Xem xét!"

"Nhiệm vụ: Lập uy. "

"Mục tiêu: Bắt ba người Lâm Phong quỳ xuống gọi kí chủ là gia gia, đồng thời dập đầu xin lỗi Tống Uyển Quân."

"Khen thưởng: 300 điểm kinh nghiệm, 2000 điểm tích lũy."

"Chú thích: Bất luận kẻ nào dám khi dễ nữ thần đều không thể tha thứ —— trích 36 kế tán gái."

"Nhiệm vụ: Đi đến cuộc hẹn. "

"Mục tiêu: Tám giờ đêm mai, đi cùng Tống Uyển Quân tiến tới Tam Nguyên Cư, đồng thời toàn thân rút lui."

"Khen thưởng: 600 điểm kinh nghiệm, 5000 điểm tích lũy."

"Chú thích: Bởi vì nhiệm vụ này có tính nguy hiểm nhất định, căn cứ theo chủ nghĩa nhân đạo của nhà phát triển, cung cấp cho kí chủ một viên Bạo tẩu hoàn."

Ngay tại thời điểm Lý Phong xem xét nhiệm vụ, Lâm Phong cười gằn nhìn hắn đồng thời làm ra động tác cắt yết hầu, tiếp theo định nghênh ngang rời đi.

"Chờ một chút." Lý Phong tắt hệ thống, cười lạnh nói: "Ta đã để cho các ngươi đi chưa?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!