Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 131: CHƯƠNG 131. TA THÌ CỌ CỌ

Chương 94: Ta thì cọ cọ

"Uy, tỉnh đi, mặt trời đã chiếu đến mông rồi."

Lý Phong vỗ vỗ khuôn mặt Lâm Phong nói.

Nếu như Triệu Bằng ở đây thì sẽ phát hiện câu nói này có chút quen tai, lúc Lý Phong đánh thức hắn cũng nói như vậy. . .

Lâm Phong mê man mở hai mắt ra, nhìn thấy Lý Phong gần ngay trước mắt nhất thời run rẩy: "Ngươi. . . Ngươi muốn làm gì?"

"Nhanh như vậy đã quên ta nói cái gì rồi à?" Lý Phong để một bên đầu gối chạm đất, dùng ngữ khí đùa cợt nói.

Lâm Phong hơi biến sắc: "Sĩ khả sát bất khả. . ."

"Đùng "

Lý Phong đưa tay tát vào mặt Lâm Phong một cái: "Sĩ sĩ cái con mẹ ngươi a, tiểu gia hôm nay dạy cho ngươi một câu khác —— chết tử tế không bằng sống tạm bợ, phải sống sót mới có cơ hội báo thù, đã nhớ chưa?"

"Hiện tại quỳ xuống gọi ta ba tiếng gia gia, rồi dập đầu với Uyển Quân mười lần, ta sẽ thả các ngươi trở về tìm họ Từ kia cáo trạng."

"Các ngươi cũng giống như vậy." Lý Phong quay đầu nhìn hai huynh đệ Trần Hổ, dùng âm thanh lạnh lùng nói: "Ta không thích nói lặp lại nhiều, vừa rồi là lần cuối cùng."

Nếu không phải nhiệm vụ yêu cầu ba người Lâm Phong nhất định phải kêu hắn là gia gia đồng thời xin lỗi Tống Uyển Quân, Lý Phong còn lâu mới "tận tình khuyên bảo" như thế.

Trực tiếp đánh gãy 5 chi của bọn họ, để bọn hắn lết về như chó, như vậy có phải đơn giản hơn nhiều không?

"Tiểu Phong. . ." Tống Uyển Quân đi đến trước mặt Lý Phong, lộ sắc mặt ngưng trọng nói : "Chúng ta đã kết thù với Từ Túc, chi bằng cứ trực tiếp giết bọn hắn, sau đó chúng ta lập tức chạy trốn."

Nếu như Lý Phong không hành hung ba người Lâm Phong, nàng còn có nắm chắc hi sinh một bộ phận lợi ích, đổi lấy Từ Túc tha thứ, hai bên coi như bình an vô sự.

Nhưng bây giờ đã là cục diện ngươi chết ta sống, nàng lại không nắm chắc đối kháng được Từ Túc, chỉ có thể mang theo Lý Phong rời khỏi Minh Châu, mà bọn họ tất nhiên sẽ phải đối mặt vô tận truy sát.

Sắc mặt ba người Lâm Phong nhất thời trắng nhợt!

Góa phụ xinh đẹp vốn nổi danh ác độc, nàng đương nhiên không thèm nói đùa, bọn họ còn có rất nhiều vinh hoa phú quý để hưởng thụ, sao có thể chết ở chỗ này?

"Uyển Quân, có ta ở đây toàn bộ thế giới ngầm Minh Châu đều sẽ là của ngươi, chạy trốn làm cái gì chứ?" Lý Phong lôi kéo bàn tay nhỏ của Tống Uyển Quân, ôn nhu nói.

Giúp Tô Đồng giải quyết Trương Siêu, Lưu Quyên xong, Lý Phong cũng từng nghĩ chuyện giúp Tống Uyển Quân trở thành nữ vương thế giới ngầm Hoa Hạ, đã như vậy, cứ bắt đầu với xưng bá Minh Châu trước.

Tống Uyển Quân đầu tiên là sững sờ, tiếp theo cười khổ nói: "Tiểu Phong, ta biết ngươi rất mạnh, nhưng Từ Túc cũng không phải quả hồng mềm muốn bóp là bóp. . . Ngô. . ."

Nàng còn chưa nói hết đã bị Lý Phong dùng miệng ngăn chặn bờ môi.

Ba người Lâm Phong: "? ? ?"

Các ngươi có thể đừng khoe ân ái như vậy không, không biết khoe ân ái sẽ bị chết sớm à?

"Chuyện Từ Túc để sau hẵng nói, ta giải quyết bọn hắn trước."

Lý Phong buông Tống Uyển Quân ra, quay đầu nhìn về phía ba người Lâm Phong nói: "Ta đếm tới 10, nếu như các ngươi không làm theo lời ta nói thì tự gánh lấy hậu quả."

"1. . . 2. . . 3. . ."

"Gia gia" "Gia gia "

Lý Phong vừa đếm tới 3, hai huynh đệ Trần Hổ Trần Báo đã hô lên.

"Các ngươi!" Lâm Phong đầy vẻ kinh ngạc!

Hai huynh đệ Trần Hổ, Trần Báo xem như cấp dưới trực tiếp của hắn, cho tới nay hắn đều rất thưởng thức sự gan dạ của đôi huynh đệ này, không nghĩ tới a, thật không nghĩ tới, ở trước mặt tử vong hai huynh đệ này vậy mà yếu đuối như thế, thật sự quá làm cho hắn thất vọng!

Người chỉ có một lần chết, hoặc nặng như núi thái sơn, hoặc nhẹ tựa lông hồng, bọn hắn làm như vậy dù lay lắt sống tiếp thì có ý nghĩa gì, quãng đời còn lại tất sẽ sinh hoạt trong vô tận. . .

"8. . . 9. . ." Thanh âm Lý Phong vẫn còn tiếp tục.

"Gia gia!" Lâm Phong quỳ rạp xuống đất, cao giọng hô hoán.

Tựa lông hồng cái chó gì, chết tử tế không bằng sống tạm bợ, chờ lão tử trốn được một kiếp này, lại tìm Lý Phong báo thù sau!

"Chậc chậc, miệng thì nói không muốn, nhưng thân thể vẫn rất thành thật nha."

Lý Phong ngừng đếm, lấy tay xoa xoa bờ môi dưới.

Tống Uyển Quân: ". . ."

Câu nói này dùng ở đám người Lâm Phong có thích hợp không vậy, đây không phải là lời của đại thiếu gia ăn chơi trác táng dành cho phụ nữ đàng hoàng sao?

Ba người Lâm Phong cũng bị câu nói này của Lý Phong làm cho tức ói máu.

Sỉ nhục a , bọn họ không ngờ bị một thằng đực rựa đùa giỡn lưu manh !

"Tiếp tục đi, còn chưa đủ số lần đâu."

Lý Phong ôm vòng eo nhỏ nhắn của Tống Uyển Quân, bình chân như vại nói.

"Gia gia" "Gia gia" "Gia gia" . . .

Mấy người Lâm Phong gọi đầy đủ ba tiếng gia gia, tiếp theo dập đầu với Tống Uyển Quân tạo ra những tiếng phanh phanh phanh liên tục.

"Đinh, chúc mừng kí chủ, nhiệm vụ hoàn thành, đang tiến hành khen thưởng. . ."

"Đinh, chúc mừng kí chủ, thu hoạch được 300 điểm kinh nghiệm, 2000 điểm tích lũy."

Kí chủ: Lý Phong

Đẳng cấp: Cấp B

Điểm kinh nghiệm: 1300/ 1500

Điểm tích lũy: 17290

Điểm chinh phục: 7

Kỹ năng: 《 Ném chuẩn ném mạnh 》, 《 Chân khí nhập môn 》, 《 Lưu Vân Bộ 》, 《 Siêu cấp thuật cận chiến 》, 《 Sơ cấp Ẩn Thân Thuật 》.

Nhiệm vụ đang chờ: Âm mưu của tập đoàn Tam Khẩu

Nghe thấy nhắc nhở nhiệm vụ hoàn thành, Lý Phong lại xem xét thuộc tính cá nhân một chút, rồi tắt hệ thống đi.

"Ta biết các ngươi hận ta, muốn giết ta, ta cũng nguyện ý cho các ngươi cơ hội."

"Tám giờ tối mai, ta sẽ cùng Uyển Quân tiến tới Tam Nguyên Cư, các ngươi có cái chiêu thức gì cứ việc sử dụng, tiểu gia ta đón hết!"

"Cút đi!"

Lý Phong huy động ống tay áo, tựa như xua đuổi mấy con ruồi.

Ba người Lâm Phong thầm thở phào, bò dậy sau đó dắt dìu nhau rời khỏi nơi đây.

"Tiểu Phong, kế tiếp chúng ta phải làm sao bây giờ?"

Sắc mặt Tống Uyển Quân lộ vẻ nghiêm túc hỏi.

"Xuân tiêu một khắc giá ngàn vàng, ngươi nói làm sao bây giờ?"

(đêm xuân một khắc giá ngàn vàng)

Lý Phong nắm cái cằm của Tống Uyển Quân, đầy vẻ mập mờ nói.

Tống Uyển Quân: ". . ."

Loại thời điểm này không phải cần phải nắm chắc thời gian chạy trốn sao, xuân tiêu với cả ngàn vàng chó gì nữa !

"Đáng ghét, đã là lúc nào rồi ngươi còn nói đùa như vậy?"

Tống Uyển Quân bất đắc dĩ đẩy móng vuốt của Lý Phong ra, nàng đang gấp muốn chết, Lý Phong lại chỉ biết nhớ nhung mấy chuyện xấu xa, tên đại sắc lang này!

Lý Phong trừng to mắt: "Ta rất nghiêm túc, chẳng phải càng là đại sự càng phải bình tĩnh sao, sự tình đã phát sinh, vậy chúng ta cứ lấy con tim bình thản ra đối đãi với nó, nên thế nào thì sẽ như vậy."

"Chẳng lẽ ngươi muốn vượt qua đêm nay bằng cái bụng đầy sầu lo sao? Vậy thì thật lãng phí a! Chi bằng chúng ta đêm nay cùng nhau... ~ "

Tống Uyển Quân cảm thấy Lý Phong nói rất có đạo lý, nhưng cứ cảm thấy không đúng chỗ nào. . .

"Ngươi là đồ tiểu bại hoại, tỷ tỷ nói muốn làm chuyện đó với ngươi lúc nào?" Tống Uyển Quân rốt cục nhớ ra là lạ ở chỗ nào.

"Hả. . . Không phải ngươi nói bà dì đã đi rồi sao?" Lý Phong có chút phát mộng.

"Đúng vậy a, nhưng tỷ tỷ cũng không nói đồng ý cho ngươi vượt quá giới hạn a." Tống Uyển Quân cười đắc ý: "Muốn có được tỷ tỷ, ngươi còn kém một chút ~ "

Bị Lý Phong trêu chọc một hồi, Tống Uyển Quân quả nhiên không còn lo lắng như trước.

Hôm nay cứ sống vui vẻ hết hôm nay, ngày mai biết đâu tuổi đã già !

"Hay lắm, ngươi dám đùa bỡn ta!" Lý Phong thấy trong lòng nổi giận, trực tiếp kéo Tống Uyển Quân vào trong ngực, một tay vỗ tới bờ mông vểnh cao của nàng!

"Chát "

Một tiếng vang giòn xuất hiện, Tống Uyển Quân "ưm" một tiếng, khuôn mặt đỏ rực như rặng mây hồng.

Xúc cảm mềm mại co giãn làm Lý Phong thầm rung động, ngoài miệng lại làm bộ cứng rắn nói: "Lần sau còn dám đùa nghịch ta nữa không?"

Tống Uyển Quân khẽ cắn môi đỏ, thẹn thùng vô hạn nói : "Không dám không dám, tỷ tỷ không dám nữa, tỷ tỷ giống như lần trước dùng miệng giúp ngươi được không?"

Lông mày Lý Phong nhướng lên một cái, cảm thấy đây cũng là một cái biện pháp giải quyết, nhưng mà. . . Luôn có chút không cam tâm a. .

"Như vậy đi, ta chỉ cọ cọ ở bên ngoài không đi vào, được không?" Lý Phong cúi xuống dán miệng vào lỗ tai Tống Uyển Quân nói.

Tống Uyển Quân: "? ? ?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!