Chương 106: Gọi tiếng baba nghe một chút
Biểu lộ của ba người Vương Chấn liền trở nên cực độ đặc sắc, chấn kinh, mờ mịt, hoảng sợ. . . Đủ loại tâm tình xen lẫn trên khuôn mặt.
Lý thiếu? !
Lý Phong xác thực họ Lý, nhưng sao lại là Lý thiếu, làm sao có thể là Lý thiếu? !
Lý Phong chỉ là một người sa cơ thất thế mà thôi!
Quần chúng xem náo nhiệt cũng phát mộng.
Người này ăn mặc cũng chỉ là tên làm thuê cho người khác, làm sao lại là Lý thiếu? !
Khôn ca khóc không ra nước mắt , hắn chỉ mới nghe qua tên tuổi Lý Phong, nhưng chưa thấy Lý Phong bao giờ, bởi vì không đủ tư cách!
Lý thiếu là nhân vật nào? Khiến cho Thập Tam Thái Bảo cũng phải bội phục vạn phần, nghe nói đến cả lão bản cũng nghe lời Lý thiếu tuyệt đối!
Kết quả lão đại ở trước mặt, hắn lại nói mình không biết, hắn hiện tại hận không thể quất nát miệng mình!
"Được rồi, nhiều người phức tạp, vẫn nên khiêm tốn một chút thì tốt hơn."
Lý Phong từ tốn nói.
May mắn hắn có hệ thống can thiệp, không thì chuyện đám người Lý Cương cùng nhau khom người hô hắn là Lý thiếu đã bị người khác quay video up lên internet, hắn liền trực tiếp thành trở thành nhân vật hot trên mạng.
Tiếp theo dưới sự yêu cầu mãnh liệt của công chúng, rằng loại hành vi kết bè kết đảng này rõ ràng là ảnh hưởng nghiêm trọng an ninh trật tự của thành phố, cần phải cực lực nghiêm trị, thế là quốc gia liền cử người xuống, chẳng phải là sau vài phút cả đám liền bị tóm gọn?
"Vâng, Lý thiếu."Đám người Lý Cương đứng thẳng dậy.
Bọn họ cũng biết ở loại địa phương này phải khiêm tốn, cho nên mặc quần áo đều rất bình thường, chứ hơn một trăm tên đàn ông mặc đồng phục tây trang đen chạy đi chạy lại trên đường lớn quá mức rêu rao.
"Khôn ca đúng không, ngươi là người của ai?" Lý Phong nhìn về phía Khôn ca, giống như cười mà không phải cười hỏi.
Lý Phong vừa mở miệng, ba người Vương Chấn liền nhịn không được lui về sau một bước, bất quá mấy người Lý Cương đã sớm chuẩn bị, trực tiếp ngăn chặn đường lui, làm bọn hắn phải ngưng lại.
"Lý thiếu, ngài muốn hỏi tội ta sao!" Khôn ca sắp khóc: "Ta tên Trương Khôn, là thủ hạ của Hà Cừu Hà lão đại, ngài gọi ta một tiếng Tiểu Khôn là được."
"Khôn Tử, con mẹ nó đến cùng là chuyện gì xảy ra?" Lý Cương nhìn ra điểm không thích hợp, một bàn tay đập tới cái gáy Trương Khôn.
"Ta. . ." Trương Khôn lộ vẻ mặt đau khổ nói : "Ta chỉ là tiếp được cuộc gọi của Trương Cường. . ."
Hắn nhận cuộc gọi của Trương Cường liền muốn dẫn người tới đây, nhưng ngay sau đó Hà Cừu gọi điện thoại tới, bảo hắn đi cùng với đám người Lý Cương.
Lão đại mệnh lệnh nên Trương Khôn khẳng định phải chấp hành a, cho nên lúc đó hắn liền ném chuyện Trương Cường sang một bên.
Ai biết lão đại cũng muốn hắn tới cửa tây của trung tâm mua sắm Vạn Long!
Lại nhìn phản ứng của ba người Trương Cường, rất rõ ràng Lý thiếu chính là người bọn họ muốn thu thập a, con mẹ nó chuyện này không phải là cố ý muốn đạp hắn vào hố lửa sao? !
Nghe xong Trương Khôn giảng thuật, khuôn mặt mấy người Lý Cương cũng phát mộng.
Trương Cường đến cùng là có vận may lớn cỡ nào, tìm người giúp đỡ lại là tiểu đệ của tiểu đệ của đối phương!
Ba người Vương Chấn sắp khóc, vừa rồi bọn họ còn đang tưởng tượng tình cảnh Trương Khôn dẫn người hành hung Lý Phong một trận, kết quả là. . . Lý Phong chính là lão đại của lão đại của Trương Khôn !
Chuyện này cũng giống như ở trên chiến trường, song phương đều có binh tướng mạnh, mình điều đến một đám tinh binh cường tướng, kết quả về sau phát hiện bọn binh tướng này con mẹ nó đều là gián điệp đối phương cài vào! Sào huyệt bị đào lên 3 thước đất!
Vậy thì còn đánh cái gì nữa!
Trong đôi mắt đẹp của Tô Đồng có hào quang kì lạ lưu chuyển, nàng cũng không nghĩ tới Lý Phong có thể dùng một cuộc điện thoại gọi tới hơn một trăm người, loại năng lượng này vượt qua phán đoán của nàng!
Còn bạn gái ba người Vương Chấn, ánh mắt nhìn về phía Lý Phong đã sớm biến thành câu dẫu trần trụi, trước đó các nàng cảm thấy Lý Phong thậm chí còn không có tư cách xách giày cho mình, hiện tại các nàng đều muốn được Lý Phong XXX, thậm chí chơi 1 nam 3 nữ cũng được, chỉ cần Lý Phong nguyện ý!
Chỉ tiếc Lý Phong chướng mắt loại nữ nhân vô liêm sỉ kia, nếu không tối nay hắn đã biết được cảm giác chơi 4some là như thế nào . .
Lý Cương thầm mắng Trương Khôn một câu "Ngu ngốc", tiếp theo ôm quyền hỏi: "Lý thiếu, ngươi định xử phạt Trương Khôn thế nào?"
"Người không biết không có tội." Lý Phong phất phất tay, hắn còn chưa hẹp hòi đến mức bởi vì loại chuyện nhỏ nhặt này mà phạt tội cấp dưới.
"Đa tạ Lý thiếu!" Trương Khôn nhất thời thả lỏng người, dưới sự kích động thiếu chút nữa còn dập đầu với Lý Phong.
"Đúng rồi, làm sao muộn như vậy các ngươi mới đến?" Lý Phong hỏi.
Hắn thật sự rất ngạc nhiên, vì sao mấy người Lý Cương cần tận 40 phút mới chạy tới nơi này, cũng không thể là toàn bộ xe đều hỏng giữa đường a?
"Ây. . ." Lý Cương lộ vẻ xấu hổ: "Bị tắc đường, cho nên chúng ta mới tới muộn, xin Lý thiếu thứ tội."
Minh Châu là thành phố lớn, dân cư đông đảo, giờ cao điểm bị tắc đường cũng không có gì lạ.
Lý Phong bật cười, hắn quên mất nhân tố giao thông, thật sự là cẩn thận mấy cũng có sơ sót.
"Vương Chấn, gọi tiếng papa cho ta nghe thử."
Lý Phong nhìn Vương Chấn, ra vẻ nghiền ngẫm nói.
"Lý Phong, ngươi đừng quá đáng!" Vương Chấn khuất nhục a, con mẹ nó quá khuất nhục, nếu nơi này có cái hố hắn khẳng định sẽ chui xuống, dù là lưu lại bờ mông ở bên ngoài cũng được!
"Ồ?" Lông mày Lý Phong nhướng lên một cái, đùa cợt nói: "Không hổ là Vương thiếu, phần khí phách làm cho người ta phải sợ hãi thán phục. Cương Tử, nơi này giao cho ngươi, thay ta chiêu đãi đám bọn hắn thật tốt vào."
"Yên tâm đi Lý thiếu, chúng ta biết phải làm thế nào mà." Lý Cương dữ tợn cười một tiếng, vén tay áo lên muốn đi tới đánh đám người Vương Chấn một trận.
"Papa!" Vương Chấn vội la lên, hảo hán không ăn thiệt thòi trước mắt, hơn nữa lớp 11 ở cửa trường học hắn cũng từng gọi Lý Phong là papa một lần, hô thêm lần nữa thì đã sao!
"Ta không có loại con bất hiếu như ngươi." Lý Phong lắc đầu cười một tiếng, lôi kéo Tô Đồng nghênh ngang rời đi.
"Lý Phong, con mẹ ngư. . ." Vương Chấn vừa muốn mắng to, một cái tay liền đập trúng gáy hắn, tiếp theo dí đầu hắn xuống đất.
Trương Cường cùng Chu Siêu thấy tình thế không ổn muốn chạy trốn, chỉ là bọn hắn vừa mới hành động, liền bị người sau lưng đạp ngã xuống đất!
"Soạt "
Đám người Lý Cương vây kín mít ba tên này lại, đánh đập hung ác!
"Lý Phong, làm như vậy lỡ xảy ra vấn đề gì thì sao?" Tô Đồng cẩn thận hỏi.
"Sẽ xảy ra vấn đề, bất quá không liên lụy tới chúng ta được." Lý Phong vừa cười vừa nói.
Nơi này là khu vực công cộng, dù không có người báo cảnh sát, cũng sẽ rất nhanh bị cảnh sát tuần tra phát hiện.
Bất quá đám người Lý Cương đều là cáo già thành tinh, có rất nhiều loại biện pháp ứng đối kiểm tra, đến lúc đó chỉ cần để mấy huynh đệ đứng ra gánh trách nhiệm, vào ngồi xổm mấy ngày là có thể đi ra.
Trên tay bọn họ đều không mang theo dụng cụ gây sát thương cao như dao kiếm búa, ra tay cũng rất có chừng mực, không thể nào thăng cấp thành án hình sự.
"Vậy là tốt rồi." Tô Đồng nửa tin nửa ngờ gật gật đầu, tiếp theo dở khóc dở cười nói : "Vì sao mỗi lần đi theo ngươi ra ngoài đều gặp phải loại chuyện này ?"
Lý Phong cũng lộ vẻ trầm tư, sau một lúc lâu mới nói: "Hay là ta có thể chất thu hút phiền toái?"
Tô Đồng: "? ? ?"
Tuy bị ba người Vương Chấn phá hư bầu không khí, nhưng khi hai người ăn cơm tối, đi vào rạp chiếu phim, bầu không khí tình cảm đã dần trở lại.
Đợi đến khi phim bắt đầu chiếu, Tô Đồng càng là toàn tâm toàn ý chìm đắm vào trong nội dung cốt truyện, nàng thỉnh thoảng cười to, thỉnh thoảng thương tâm rơi lệ, đến cuối phim, nàng đã khóc đến mức muốn cuốn trôi Lý Phong ra khỏi rạp.
May mà Lý Phong sớm có chuẩn bị, không ngừng ở bên cạnh đưa tới khăn giấy. . .
Rời khỏi rạp chiếu phim , Tô Đồng còn chưa hoàn toàn thoát khỏi tâm tình bi thương, thật lâu không nói một lời nào.
Khi ở ven đường đón xe taxi, mắt Tô Đồng đột nhiên đỏ lên hỏi: "Nếu như về sau chúng ta không thể không tách ra, ngươi có khổ sở không?"
Lý Phong: "? ? ?"
Con mẹ nó cái này lại là một câu hỏi chết người a!
Nói sẽ khổ sở, đây chẳng phải là đại biểu hai người sẽ tách ra?
Nói không khổ sở? Tô Đồng còn không trực tiếp xù lông?
Ngay tại thời điểm Lý Phong không biết nên đáp lại như thế nào, đột nhiên một hồi tiếng chuông điện thoại vang lên. .
Tô Đồng cầm điện thoại di động lên nói: "Uy, cha, ân, ăn rồi, ta đang cùng bằng hữu đi chơi. . . Cái gì, ngươi cùng mẹ từ chức?"
Lông mày Lý Phong nhướng lên một cái, chẳng lẽ Từ Bác đã động thủ với cha mẹ Tô Đồng?