Chương 111: Luân phiên bạo kích!
Thật sự là một chiếc Mercedes S350L cộng thêm một căn nhà trong khu Long Tường, Lý Phong nói không sai chút nào!
Giờ khắc này Vương Mỹ đã triệt để trợn tròn mắt!
Đổng Vĩ càng là ngây ngẩn, vẻ mặt không dám tin tưởng.
Còn Tô Lệ, vẻ kiêu ngạo tđã không còn, thay vào đó là ước ao ghen tị!
Mà Từ Đức Hữu thì kinh nghi bất định nhìn nhân viên chuyển phát nhanh hỏi: "Tiểu hỏa tử, xe này cùng giấy chứng nhận bất động sản đều là của Lý Phong?"
Tuy hết thảy đều giống như thật, nhưng Từ Đức Hữu vẫn không tin!
"Đúng a, có vấn đề gì không?" Nhân viên chuyển phát nhanh lộ vẻ mặt kỳ lạ.
Hắn đã nói minh bạch như thế, người này làm sao còn loại vấn đề ngu ngốc này, trong đầu không phải bị khiếm khuyết gì chứ?
"Có vấn đề, vấn đề lớn!" Từ Đức Hữu bùng nổ: "Hắn chỉ là một tiểu trợ lý, lấy đâu ra tiền mua xe sang trọng, lấy đâu ra tiền mua phòng? Các ngươi khẳng định là lầm lẫn rồi!"
Mercedes-Benz S350L mua mới tinh là hơn một triệu, 1 mét vuông đất trong khu Long Tường khoảng 20 ngàn, 142 mét vuông cũng là hơn 2,8 triệu, cộng vào đã trên dưới 4 triệu.
Nếu như mua để chính mình dùng cũng thôi đi, nhưng xe cùng phòng đều mua để tặng người khác!
Không phải loại người có gia sản mấy chục triệu hơn trăm triệu, tuyệt đối không có khả năng xuất thủ xa hoa như vậy!
Nếu Lý Phong có nhiều tiền như vậy, tại sao còn đi làm trợ lý? Não bị hỏng à!
"Lý tiên sinh có chức vị gì nhất thiết phải liên quan tới việc hắn có bao nhiêu tiền sao?" Nhân viên chuyển phát nhanh trợn mắt một cái, bất đắc dĩ nói.
Hắn còn tưởng là chuyện gì, hóa ra là hoài nghi Lý tiên sinh, giấy phép lái xe, giấy chứng nhận bất động sản đều là giấy trắng mực đen rõ ràng như vậy, còn có thể sai lầm được? Khôi hài!
"Không có sao?" Từ Đức Hữu sững sờ.
Ba người Vương Mỹ cũng lộ vẻ mờ mịt, trong quan niệm của bọn họ, chức vị cao thấp khẳng định phải có quan hệ trực tiếp với tài sản một người mới đúng.
Tựa như chủ tịch nước sẽ có thu nhập khẳng định cao hơn bộ trưởng, bộ trưởng sẽ có thu nhập cao hơn phó phòng.
Nhân viên chuyển phát nhanh lắc đầu bật cười: "Bạn học thời sinh viên của ta là tài xế xe buýt, nhưng ngươi có biết người ta có bao nhiêu căn nhà ở Tô Thành không? Mười căn, tiền bảo hiểm bồi thường nếu phá dỡ là 20 triệu!"
Từ Đức Hữu: ". . ."
Đám người Vương Mỹ: ". . ."
Con mẹ nó. . . Tên nhân viên chuyển phát nhanh này nói chuyện thật có đạo lý, bọn họ vậy mà vô lực phản bác!
Chẳng lẽ là gia cảnh nhà Lý Phong rất giàu có?
Nghĩ đến khả năng này, Vương Mỹ cảm thấy thật không tốt.
Đổng Vĩ càng là hận đến mức cắn chặt hàm răng, hắn nỗ lực phấn đấu bao nhiêu năm mới đạt tới độ cao bây giờ?
Nhưng mà Lý Phong thì sao, năng lực không bằng hắn, nhưng gia cảnh giàu có, nắm giữ số lượng tài phú làm hắn đỏ mắt ghen tị! Vận mệnh tại sao bất công như thế!
Sắc mặt cha mẹ Tô Đồng nhất thời có chút xấu hổ, bọn họ trước đó còn hoài nghi Lý Phong là loại người chỉ biết chém gió, kết quả phát hiện người ta hoàn toàn là nói được làm được, cái này thật xấu hổ. . .
"Trước đó bác trai nói chi phiếu 8 triệu là giả, vậy các ngươi nhìn xem đây là cái gì."
Tô Đồng lấy điện thoại mở ra số dư còn lại trong ngân hàng, cho mọi người nhìn một cái.
"8... 8,12 triệu? !" Vương Mỹ thấy rõ ràng số dư, liền nhịn không được lên tiếng kinh hô.
" 8 triệu này là Lý Phong cho ta mượn, hắn nói là mượn, nhưng ta biết hắn căn bản không cần ta trả."
"Không chỉ như thế, khi vừa mới quen biết hắn đã mua cho ta hơn 2 triệu tiền lễ vật, tuy nhiên ta không muốn."
Nói đến đây trên mặt Tô Đồng hiện ra một tia chần chừ, nhưng ngay sau đó nàng lạnh giọng nói: "Tuy Lý Phong chỉ là trợ lý giám đốc, nhưng hắn đã được Ngụy tổng bỏ ra số tiền lớn để thuê!"
"Thành tựu tương lai của Lý Phong, làm sao một phó tổng nho nhỏ có thể so sánh?"
"Có số tiền này, nhà chúng ta sao cần phải vay tiền người khác? ! Nực cười."
Vương Mỹ chỉ cảm thấy đầu mình ong ong, Lý Phong trực tiếp cho Tô Đồng 8 triệu, mới quen đã đưa tặng lễ vật hơn 2 triệu? Vì sao Tiểu Lệ không có vận khí tốt như vậy!
Vương Lệ đã trực tiếp ghen tị muốn chết!
Nàng cho rằng mình có thể tìm được nam nhân ưu tú như Đổng Vĩ đã đủ để làm đại bộ phận nữ nhân ghen ghét, nhưng vừa so sánh với bạn trai Tô Đồng, Đổng Vĩ chỉ là đồ bỏ đi a!
Đổng Vĩ càng là cảm thấy trên mặt nóng bỏng đau rát, vừa rồi hắn mới tỏ ra vô cùng kiêu ngạo trước mặt Lý Phong, lại còn khoe khoang xe hơi, chức vị, thu nhập.
Nhưng kết quả thì sao? Lý Phong vừa ra tay đã đưa cho Tô gia một chiếc xe 1 triệu, một căn phòng, trước đó còn cho Tô Đồng 8 triệu, lễ vật hơn 2 triệu!
Tiền lương 1 triệu 1 năm của hắn đột nhiên biến thành trò cười!
Cảm xúc của Từ Đức Hữu cũng rất không tốt, hắn lo lắng Tô An Quốc tìm hắn vay tiền, cho nên sớm nói chuyện tính lãi, kết quả Tô Đồng có hơn 8 triệu!
Tiền mặt lưu động của nhà hắn cũng không nhiều hơn con số này bao nhiêu!
Lần này, mặt mũi bị đánh thật đau!
Còn cha mẹ Tô Đồng, bọn họ cũng thấy tâm tình rất phức tạp, bất quá những thứ này đều không trọng yếu, trọng yếu là Lý Phong vì sao lại đối xử tốt với Tiểu Đồng như vậy? !
Mọi người ở đây đang chấn kinh, một hồi tiếng chuông điện thoại gấp rút vang lên.
Từ Đức Hữu lấy điện thoại di động ra xem xét, sắc mặt lại biến!
Gọi điện thoại cho hắn chính là người giúp hắn tra tìm thân phận Lý Phong, họ Trần, ở thành phố Minh Châu coi như có chút năng lượng.
"Lão Trần, con mẹ nó ngươi bẫy ta a!" Từ Đức Hữu vừa tiếp nhận điện thoại liền chửi một câu.
Nếu không phải lão Trần nói Lý Phong chỉ là một tên trợ lý, thì sao hắn có thể bị Lý Phong đánh mặt?
"Cái gì? ! Trong dạ yến từ thiện ném ra hơn hai trăm triệu? Ngươi nói là Lý Phong? !"
Từ Đức Hữu kinh hô, làm cho đám người Vương Mỹ, Đổng Vĩ lần nữa lâm vào sợ hãi!
"Không phải chứ. . . Ngươi có phải đang đùa ta? 100 triệu mua bút máy, 100 triệu mua bộ nội y, trong đầu có. . ."
Nói đến đây, Từ Đức Hữu nhìn Lý Phong, nuốt chữ "nước" trở về trong bụng.
Đám người Vương Mỹ đều phát mộng!
Bút máy, nội y gì mà giá trị 100 triệu, con mẹ nó ngươi đang nói là Zimbabwe tệ à!
(Zimbawe bị lạm phát rất cao cho nên muốn mua 1 chiếc bánh mì cần phải cầm 1 cục tiền dày hơn một mét ra chợ, dân nơi đó đang quay lại thời kì lấy vật đổi vật )
"Tốt a, ta biết rồi, cám ơn ngươi nhắc nhở."
Từ Đức Hữu thất hồn lạc phách cúp điện thoại, mạnh mẽ nở một nụ cười nhìn Lý Phong nói: "Xin lỗi Lý thiếu, nãy giờ ta đã nói nhiều lời đắc tội, xin Lý thiếu đừng trách."
Từ Đức Hữu đã thật sự sợ hãi, loại người có thể tùy tiện ném ra 200 triệu như Lý Phong, muốn thu thập hắn còn chẳng phải sự tình đơn giản?
Hắn hiện tại chỉ cầu Lý Phong không ghi hận hắn, như vậy đã phải cảm tạ tổ tiên phù hộ rồi!
"Ngươi còn chưa có tư cách để ta cố ý nhằm vào." Lý Phong lắc đầu, lộ vẻ đùa cợt.
Câu nói này vô cùng cuồng ngạo, nhưng Từ Đức Hữu lại giống như được đại xá, nhất thời thở phào, làm đám người Vương Mỹ phải sửng sốt một hồi.
Ngươi xác định đây là bá chủ một phương của Thanh Đào trấn, không phải một tên bảo vệ quèn? !
"Lý Phong, bỏ ra hơn hai trăm triệu ở dạ yến từ thiện là sao?" Tô Đồng nhịn không được hiếu kỳ hỏi.
Người khác cũng đều nghi hoặc nhìn Lý Phong, bọn họ cũng rất muốn biết rốt cuộc là chuyện gì xảy ra.
"À, chỉ là so đấu với hai tên thiếu gia khác, cho nên dùng 100 triệu mua một cây bút máy, lại dùng 100 triệu mua bộ nội y người khác đã mặc, mấy chuyện nhỏ mà thôi."
Lý Phong ra vẻ nhẹ nhàng nói.
"Hítttttt ~ "
Mí mắt Vương Mỹ trợn lên, trực tiếp ghen ghét đến mức ngất ngã xuống đất!
Thân thể Đổng Vĩ rung động một hồi, sắc mặt tái nhợt vô cùng!
Mà Vương Lệ thì cảm thấy dưới chân mềm nhũn, ngồi bệt trên mặt đất, hai mắt vô thần nói thầm một mình: "200 triệu. . . 200 triệu. . ." .
Nếu như trước đó bọn họ còn cảm thấy ghen ghét Lý Phong, vậy giờ phút này trong lòng bọn họ chỉ còn lại tuyệt vọng!
Khi hồi tưởng lại những hành vi trước đó của bọn họ, tựa như là tên ăn mày khoe khoang tiền bạc trước vương tử, quả thực buồn cười đến cực điểm!