Chương 115: Thực lực không cho phép
"A , chờ một chút, vị mỹ nữ kia là ai?"
Đúng lúc này, nam tử ở giữa nhìn thấy Tô Đồng sau lưng Lý Phong, không khỏi hai mắt tỏa sáng.
"Tiểu thiếu gia, vị này là đồng nghiệp của Lý tiên sinh, tên là Tô Đồng." Tần An cười nói.
Nam tử ở giữa kia chính là tiểu thiếu gia Tần gia, Tần Trọng!
"Tô Đồng? Không tệ không tệ, ngươi lưu lại, còn tên họ Lý kia có thể đi rồi." Tần Trọng bệ vệ ngồi trên ghế, nhếch miệng cười cợt.
Vì để Hứa Mạn tới hắn mới đồng ý cho Lý Phong theo, hiện tại Hứa Mạn đến rồi, hắn tự nhiên muốn đuổi Lý Phong đi, chứ giữ Lý Phong lại làm chó gì?
Bất quá Lý Phong này có nữ đồng nghiệp thật xinh đẹp, mặc dù không có mị lực lớn bằng Hứa Mạn, nhưng Tô Đồng thắng ở thanh thuần đáng yêu a!
Thả cực phẩm mỹ nữ như vậy rời đi? Đây không phải phong cách làm việc của Tần đại thiếu hắn!
"Đúng, cô nàng này không tệ, ta thích."
"Cái gì, ngươi đã có bạn gái rồi còn ưa thích cái rắm a, cô nàng này là của ta."
"Em gái ngươi! Ngươi không có bạn gái sao? Chứ cô em ngồi bên cạnh ngươi là quỷ à? Cút cút cút, chớ tranh đoạt với ta."
Hai gã nam tử khác vì Tô Đồng mà tranh chấp, làm cho bạn gái ở bên cạnh oán trách không thôi.
Bọn họ một người tên Trương Viễn, một người tên Quách Phi, đều là đại thiếu ăn chơi trác táng nổi tiếng Tô Thành.
Bạn gái bên cạnh chỉ là mới cua được gần đây, không phải bạn gái chính quy, cho nên nói chuyện không hề cố kỵ.
Đương nhiên, dù đổi lại thành bạn gái chính quy ở đây bọn họ vẫn nói như thường, đối với đại thiếu gia như bọn hắn bạn gái giống như quần áo hàng ngày vậy, thích thay lúc nào thì thay.
"Lý Phong. . ." Tô Đồng có chút sợ hãi níu kéo tay Lý Phong.
"Yên tâm, hết thảy có ta." Lý Phong vỗ vỗ bàn tay nhỏ của Tô Đồng, ôn nhu an ủi.
Hứa Mạn: ". . ."
Các ngươi xác định chỉ là quan hệ đồng nghiệp? Kéo tay đi vỗ tay lại, giữa đồng nghiệp có thể làm được việc này? Nói dối không ngượng mồm sao?
Bất quá cái này đã không còn trọng yếu, Tần Trọng xem ra là một tên thiếu gia hung hăng càn quấy đã quen, bữa tiệc này chỉ sợ rất khó an toàn rút lui.
Tiếp theo phải xem Lý Phong định làm thế nào, nếu như Lý Phong mặc kệ nàng, vậy nàng cũng chỉ có thể trách mình mắt mờ tin nhầm người. . .
"Ta đi, các nàng cũng đi, ta ở lại, các nàng cũng ở lại, ngươi xác định muốn ta đi?"
Lý Phong chậm rãi đi đến bên cạnh bàn, kéo ra cái ghế nói.
"Ừm?" Lông mày Tần Trọng nhướng lên một cái, như cười mà không phải cười nói: "Ngươi là ai, có phải ngươi đang hiểu lầm cái gì không?"
"Khách sạn Millennium đêm nay đã bị ta bao toàn bộ, trong trong ngoài ngoài đều là người của ta, ta muốn người nào đi thì kẻ đó phải đi, ta muốn người nào lưu lại kẻ đó phải lưu lại, đã hiểu chưa?"
"Chưa hiểu." Lý Phong lắc đầu, cũng tựa như cười mà không phải cười nói: "Ta chẳng cần biết ngươi là ai, trong khách sạn này có bao nhiêu người của ngươi, ta muốn mang người nào đi thì có thể mang người đó đi, đã biết chưa?"
"Hắc!"
Ba người Tần Trọng bị Lý Phong làm cho giận quá hóa cười, thằng ranh này đủ ngông cuồng a!
Tần An hơi biến sắc, tiến lên trước một bước muốn cho Lý Phong một bài học.
"Tần An, đừng vội động thủ." Tần Trọng ngăn hắn lại, cười nói: "Người anh em họ Lý đúng không? Ngươi thật điên a!"
"Các ngươi cuồng thì ta cuồng, các ngươi khiêm tốn. . ." Lý Phong cố ý kéo dài âm điệu.
"Ngươi sẽ khiêm tốn?" Trương Viễn vô ý thức hỏi.
"Không, ta không có cách nào khiêm tốn, bởi vì thực lực không cho phép." Lý Phong tùy ý nói.
Tần Trọng: "? ? ?"
Trương Viễn: "? ? ?"
Quách Phi: "? ? ?"
Con mẹ nó không có cách nào khiêm tốn? Bởi vì thực lực không cho phép ?
Bọn họ cảm thấy mình đã đủ cuồng, không nghĩ tới gặp phải một tên còn cuồng hơn!
Hứa Mạn cùng Tô Đồng cũng phát mộng.
Chúng ta không phải tới ăn một bữa cơm rồi trở về sao, tại sao nhìn Lý Phong cứ như cố ý đến gây chuyện? !
Nơi đây dù sao cũng là địa bàn của Tần gia, đối chọi gay gắt với Tần Trọng như thế có ổn không?
Hứa Mạn đột nhiên hơi hối hận vì kéo Lý Phong tới, một mình nàng tới thì có lẽ tình huống sẽ tốt hơn một chút?
"Tốt tốt tốt, ngươi rất tốt." Tần Trọng cười lạnh nhìn Lý Phong, tiếp theo muốn bảo Tần An ném Lý Phong ra ngoài.
Đúng lúc này, Trương Viễn nói: "Bộ dáng cuồng ngạo của người anh em này rất có phong thái của ta năm đó a, như vậy đi, ta cho ngươi một cơ hội lưu lại, nhưng phải xem ngươi có thể nắm chặt không."
"Trương Viễn, ngươi muốn làm gì?" Tần Trọng cùng Quách Phi đều lộ vẻ mặt nghi hoặc.
"Gần đây ta học được một tuyệt kỹ đổ xúc xắc, chỉ cần nghe thanh âm liền có thể đoán ra là mấy điểm." Trương Viễn đắc ý nói.
"Vãi? Gắt như vậy sao?" Tần Trọng cùng Quách Phi đều biểu thị không tin.
"Khụ khụ. . . Ngẫu nhiên cũng sẽ đoán sai, bất quá mười lần có thể trúng một hai lần." Trương Viễn xấu hổ cười một tiếng, nói.
Tần Trọng, Quách Phi: ". . ."
Ngươi có phải là có hiểu lầm gì với hai từ ngẫu nhiên không? Con mẹ nó đây căn bản là không biết đoán có được hay không!
"Cho nên. . . Ngươi muốn so đoán điểm xúc xắc với tên họ Lý kia?" Khóe miệng Tần Trọng giật giật, hỏi.
Con mẹ nó tỷ lệ như vậy thì thà không so còn hơn!
"Ta đâu ngốc." Trương Viễn trợn mắt một cái, ra vẻ ăn chắc nói: "Ta là muốn tên họ Lý kia đoán điểm số, đoán đúng thì có thể lưu lại, đoán không trúng thì xéo đi, các ngươi cảm thấy đề nghị này thế nào?"
Hắn biết năng lực của mình, không nắm chắc hắn sẽ không dễ dàng đi thử.
Hai mát Quách Phi sáng lên: "Diệu a! Chủ ý này rất hay!"
"Họ Lý, ngươi có dám chơi không?" Tần Trọng cũng cảm thấy cái chủ ý này không tệ, lập tức hứng thú bừng bừng hỏi.
"Ta cảm thấy đi hoặc lưu lại căn bản không phải vấn đề, dùng đoán điểm số để quyết định việc này chả có gì đặc sắc, chi bằng chúng ta chơi lớn một chút?" Lý Phong nở nụ cười nghiền ngẫm, nói.
Nhìn thấy nụ cười này của Lý Phong, Tô Đồng nhịn không được rùng mình một cái, nàng nhớ lúc trước khi Lý Phong bẫy Trần Đại Tráng cùng Vương Linh cũng cười y như vậy.
Chẳng lẽ. . . Lát nữa sắp có kẻ phải ăn thiệt thòi lớn?
Hứa Mạn lấy tay nâng trán, nàng hiện tại nghiêm trọng hoài nghi Lý Phong mang mình tới nơi này là vì mục đích khác!
"A?" Ba người Tần Trọng liếc nhau, đều nhìn ra vẻ kinh ngạc trong mắt đối phương.
Người anh em này lấy đâu ra lực lượng chơi với bọn hắn? Đây là địa bàn của họ, chơi lớn cỡ nào bọn họ đều không sợ!
"Được a, ngươi nói đi, chơi như thế nào?" Tần Trọng bình chân như vại đáp lời.
"Một người 10 triệu, ta đoán trúng ăn sạch, đoán sai các ngươi chia đều 10 triệu của ta." Lý Phong chậm rãi nói.
Đề nghị này làm ba người Tần Trọng nhất thời chần chờ, chẳng lẽ Lý Phong biết nghe tiếng đoán điểm số, ghê gớm tới vậy sao?
"Toàn bộ tình huống khi lắc xúc xắc ngươi không thể quan sát, 5 ván ăn 4 là thắng, nói cách khác trong năm lần ngươi nhất định phải đoán đúng bốn lần mới được, có dám hay không?" Trương Viễn cắn răng nói.
Hai mắt Tần Trọng, Quách Phi sáng lên, đúng a, nếu như ngay cả điểm số ban đầu của xúc sắc cũng không biết, vậy hắn nghe ra kiểu gì được?
Mà quy củ 5 ván thắng 4 này cũng đã tiêu trừ gần hết thành phần may mắn, nếu như vậy Lý Phong còn có thể thắng, bọn họ không còn gì để nói!
"Lý Phong. . ." Tô Đồng đang muốn thuyết phục Lý Phong, cái này quá không công bằng, quả thực là cục diện tất thua!
Hứa Mạn khẽ mở môi đỏ, cũng muốn ngăn cản Lý Phong.
Đúng lúc này, Lý Phong nói: "Đương nhiên dám."
Sợ cái trứng a, hắn là ai? Là Lý Phong, hắn có hệ thống, hắn có vũ khí gian lận siêu cấp vô địch Thấu thị nhãn a!
Đừng nói là 5 ván thắng 4, 100 ván thắng 99 hắn cũng dám chơi!
Vô luận như thế nào, lần đánh cược này hắn chắc thắng!