Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 156: CHƯƠNG 156. SÁT Ý SÔI TRÀO!

Chương 119: Sát ý sôi trào!

"Đinh, chúc mừng kí chủ, nhiệm vụ hoàn thành, đang tiến hành khen thưởng. . ."

"Đinh, chúc mừng kí chủ, thu hoạch được 300 điểm kinh nghiệm, 2000 điểm tích lũy, 1 điểm chinh phục."

"Đinh, chúc mừng kí chủ đẳng cấp tăng lên, trước mắt là A- ."

"Đinh, chúc mừng kí chủ, ba lô thăng cấp."

"Đinh, chúc mừng kí chủ, khu mua sắm bằng điểm chinh phục thăng cấp."

"Đinh, chúc mừng kí chủ, khu mua sắm thăng cấp, đồ vật tương ứng mở khóa."

"Đinh, chúc mừng kí chủ, tiến độ chinh phục nữ thần Hứa Mạn tăng lên, trước mắt là 10% ."

"Đinh, chúc mừng kí chủ, tiến độ chinh phục nữ thần Tô Đồng tăng lên, trước mắt là 69% ."

Vừa đi ra khỏi cửa lớn của khách sạn Millennium, thanh âm của Chí Linh tỷ tỷ liền liên tiếp vang lên.

"Thăng cấp? !"

Tiếng nhắc nhở vang lên rồi, Lý Phong mới phát giác được lực lượng cơ thể trong nháy mắt bắt đầu cuồng bạo.

Nếu như nói lúc cấp B chân khí trong cơ thể hắn yên tĩnh như dòng suối nhỏ chảy xuôi, vậy giờ phút này đã là sông lớn sôi trào mãnh liệt!

Trước tiên không nhắc tới chất lượng có biến hóa thế nào, chỉ nói về số lượng chân khí thì ít nhất đã tăng lên gấp mười mấy lần thậm chí mấy chục lần!

Tuy biết rõ hoàn thành nhiệm vụ mình sẽ tăng lên đến cấp A-, nhưng giờ khắc này Lý Phong vẫn cảm thấy rất hưng phấn, siêu cấp hưng phấn!

Cấp A- a, hắn đã từng sử dụng Bạo tẩu đan để cảm thụ uy năng cảnh giới này một lần, loại cảm giác hết thảy đều nằm trong lòng bàn tay, dễ dàng nghiền ép kẻ khác thực sự là vô cùng tuyệt vời!

Đúng như hắn nói, nắm đấm lớn mới là chân lý duy nhất, cái gì mà quyền thế ngập trời, phú khả địch quốc, tất cả đều không sánh bằng cặp nắm đấm có thể nghiền ép hết thảy!

(phú khả địch quốc: một người giàu bằng một nước)

"Lý tiên sinh, tuy rằng về mặt quá trình thì có chút mạo hiểm, nhưng ta vẫn muốn cám ơn ngươi vì chuyện tối nay."

Đúng lúc này, Hứa Mạn nói.

Nếu không phải có Lý Phong, kết cục đêm nay nàng thực không dám tưởng tượng, nếu không có Lý Phong, nàng không thể bình yên vô sự đi ra khỏi khách sạn Millennium.

Bất kể thế nào, đều là Lý Phong cứu nàng, tiếng cám ơn nhất định phải nói.

"Bây giờ nói cám ơn ta còn quá sớm." Lý Phong đè xuống cảm giácc hưng phấn, chậm rãi nói : "Tần Trọng sẽ không đơn giản từ bỏ ý đồ như vậy đâu, các ngươi vẫn nên mau chóng rời khỏi Tô Thành đi."

"A?" Hứa Mạn đầu tiên là sững sờ, tiếp theo lộ sắc mặt khó coi nói "Ngươi nói là. . . Tần Trọng sẽ trả thù chúng ta?"

"Chứ ngươi nghĩ sao? Tần Trọng hung hăng càn quấy đã quen, hôm nay ăn phải thua thiệt lớn như vậy, không trả thù thì sao có thể?"

"Cho nên ta chuẩn bị hiện tại lập tức đưa các ngươi tới sân bay, nhanh chóng rời khỏi Tô Thành, Tô Đồng, ngươi cũng đi cùng nàng ấy đi."

Lý Phong chậm rãi nói.

"Vậy còn ngươi?" Tâm tình vốn đã trầm tĩnh lại của Tô Đồng lập tức trở nên khẩn trương.

"Ta đi tới nhà ngươi, mang cha mẹ ngươi gia gia nãi nãi ngươi tới Minh Châu." Lý Phong lộ sắc mặt có chút ngưng trọng.

Hắn thì chả sợ cái gì, chỉ sợ Tần gia trả thù người nhà Tô Đồng mà thôi.

Phương pháp tốt nhất là đưa cả nhà Tô Đồng rời đi, nhưng nơi này cách sân bay không xa, nhưng lại cách Thanh Đào trấn hơn một giờ lái xe, nếu như để lâu Lý Phong chỉ sợ đêm dài lắm mộng.

Huống hồ Lý Phong cảm thấy Tần gia hiện tại đều tập trung lực chú ý lên trên người hắn, hẳn sẽ không nhanh chóng đối phó người nhà Tô Đồng như vậy.

"A, thật sự phải làm thế sao?" Tô Đồng có chút không hiểu cách làm của Lý Phong.

Tần Trọng có càn rỡ hơn nữa, cũng không có khả năng ra tay với người nhà nàng a, như thế còn có vương pháp không?

"Nhất định phải làm như thế." Lý Phong thở dài.

Tô Đồng vẫn còn quá đơn thuần, cái thế giới này còn lâu mới tốt đẹp được như suy nghĩ của nàng, một số người thật đúng là chuyện gì cũng làm ra được.

Vì Lý Phong kiên trì thuyết phục, mọi người cùng lái xe tiến đến sân bay.

Lý Phong vốn đang lo lắng trên đường sẽ gặp phải lực cản, kết quả một đường thông suốt.

Đến khi đưa Hứa Mạn, Tô Đồng lên phi cơ, tận mắt thấy máy bay cất cánh, tâm tình treo cao của Lý Phong mới được hạ xuống.

"Chẳng lẽ ta đoán sai, Tần Trọng không có dự định trả thù ta?"

Lý Phong đè xuống nghi hoặc, lái xe đi tới nhà của Tô Đồng.

Giờ phút này đã là 10 giờ rưỡi đêm, hầu hết cư dân của Thanh Đào trấn đều đã tiến vào mộng đẹp.

Đột nhiên, hai chiếc xe tải màu vàng tiến vào trong trấn, ở trong màn đêm lao tới cửa nhà Tô Đồng .

"Xác định là nhà này?"

"Ta và Tô Đồng là bạn cùng lớp thời tiểu học, ta rất chắc chắn."

"Tốt, động thủ!"

"Soạt "

Một đám người đi ra từ trong mấy chiếc xe tải, đập ra cửa lớn nhà Tô Đồng.

Tô An Quốc nghe thấy động tĩnh, nhất thời giật mình tỉnh lại từ trạng thái mơ ngủ, vừa mặc quần áo tử tế đi xuống giường, liền thấy một đám người bịt mặt xông tới.

"Các ngươi là ai?" Tô An Quốc giật mình không thôi.

"Người lấy mạng ngươi!"

"Phanh "

Tô An Quốc chỉ thấy hai mắt tối sầm lại, đã bị người khác dùng một quyền đánh ngất.

Liễu Tĩnh Hà còn chưa kịp phản ứng lại, cũng đã bị người đánh ngất đi.

"Tô Đồng còn có gia gia nãi nãi, cũng ở gần đây." Nam nhân tự xưng là bạn học cùng lớp của Tô Đồng nói.

"Dám đắc tội tiểu thiếu gia nhà ta, bọn họ đúng là chán sống rồi!"

"Trước tiên cứ nhét hai người bọn họ vào trong xe, sau đó đi bắt gia gia nãi nãi của nàng, mau lên!"

. . .

Khi Lý Phong lái xe tới cửa nhà Tô Đồng đã là 11:30 đêm, vừa nhìn thấy cánh cửa bị phá, Lý Phong liền có một loại dự cảm không hay!

Ngay tại thời điểm Lý Phong muốn xuống xe xem xét tình huống, một chiếc xe con dừng ở nơi cách đó không xa bật đèn lên, trực tiếp chiếu vào mặt Lý Phong.

Hai mắt Lý Phong nhíu lại, sải bước đi tới chiếc xe con kia.

"Ngươi chính là Lý Phong a?"

Tài xế xe con đi xuống xe, âm hiểm cười.

Lý Phong vọt thẳng tới trước mặt tài xế, đưa tay bóp cổ hắn nâng lên giữa không trung: "Cha mẹ Tô Đồng đang ở đâu? !"

Giờ khắc này Lý Phong tựa như một con sư tử nổi giận, sát khí bắn ra bốn phía!

"Khụ khụ khụ" Tài xế không thở nổi nên sắc mặt tái nhợt, gấp rút ho khan.

Tuy như thế, trên mặt tài xế lại không có vẻ sợ hãi, ngược lại còn mang theo nụ cười trào phúng.

"Nói cho ta biết cha mẹ Tô Đồng ở đâu, nếu không, chết!" Lý Phong lạnh lùng nói.

"Lão gia nhà chúng ta muốn trò chuyện với ngươi." Tài xế móc điện thoại di động ra từ trong túi, bấm điện thoại một lúc sau đó cười nói.

"Hừ!" Lý Phong tiếp nhận điện thoại di động, một tay ném tài xế xuống đất.

"Lý Phong đúng không? Ta là gia chủ Tần gia, Tần Nguyên. Ngươi nghe xem đây là thanh âm của ai."

Điện thoại kết nối rồi, một thanh âm trung khí mười phần truyền đến từ đầu dây bên kia.

Ngay sau đó, trong điện thoại vang lên mấy tiếng kêu thảm thiết!

Đó chính là thanh âm của cha mẹ Tô Đồng !

"Vốn là muốn cho ngươi nghe tiếng kêu thảm thiết của gia gia nãi nãi Tô Đồng, đáng tiếc bọn họ tuổi tác quá lớn, ăn đánh ngất đi rồi, thật sự là quá đáng tiếc."

Tần Nguyên đùa cợt nói.

"Ông!"

Lý Phong chỉ cảm thấy trong đầu rung động không ngừng!

Gia gia nãi nãi Tô Đồng đều đã hơn sáu mươi tuổi, Tần gia vậy mà cũng hạ độc thủ với bọn họ? Một đám súc sinh!

"Rất tức giận? Rất phẫn nộ? Dám đối nghịch với Tần gia ta, đây chính là cái giá ngươi phải trả."

"Nếu như ngươi muốn cứu bọn họ, vậy để tài xế mang ngươi tới, nếu như sau một giờ không gặp được ngươi. . . Vậy ta cũng chỉ đành mang giết bọn hắn mang thịt đi nuôi chó."

Nói xong, Tần Nguyên cúp điện thoại.

"Tần Nguyên, lẽ ra ngươi không nên ép ta như vậy, hôm nay mà không diệt cả nhà Tần gia các ngươi, tiểu gia ta không mang họ Lý nữa!"

Nghe thấy lời lẽ ác độc truyền tới từ điện thoại di động, sát ý của Lý Phong triệt để sôi trào!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!