Chương 125: Sau lưng nam nhân
Không chỉ Hứa Mạn bị đầu óc buôn bán của Lý Phong làm cho khâm phục, Tô Đồng cũng rất chấn kinh.
Tô Đồng đi theo Ngụy Băng Khanh lâu như vậy, cũng đã gặp không ít tài năng thương nghiệp, nhưng loại phương pháp PR giống như Lý Phong nàng đúng là lần đầu gặp.
Đây là tận dụng tối đa danh tiếng cùng fan của Hứa Mạn a, hơn nữa còn là miễn phí, người khác mấy ai có thể nghĩ ra chủ ý này?
Dù nghĩ ra, với địa vị hiện tại, Hứa Mạn cũng chưa chắc đáp ứng, không phải ai cũng có ân cứu mạng nàng ấy giống như Lý Phong !
Bất quá nói đi cũng phải nói lại. . . Osvili đến cùng là cái gì, nghe có chút quen tai a.
Nghĩ tới đây, Tô Đồng liền dùng di động tìm tòi một chúti: "A, hóa ra là công ty đồ trang điểm này! Chủ tịch tên là Lý Viện, cùng họ với Lý Phong, giữa bọn họ có quan hệ gì sao?"
Tô Đồng nghi hoặc ngày càng sâu.
Lúc sau, Lý Phong cùng Hứa Mạn thương thảo kỹ càng chi tiết phương án, sau đó liền mang theo Tô Đồng rời khỏi khách sạn.
Đi ra khỏi khách sạn đã là năm giờ chiều, Lý Phong sờ sờ cái bụng, cười nói: "Có chút đói, ta mời ngươi ăn cơm nhé?"
Lần trước bởi vì sáu người Phùng Hổ xuất hiện, lần đầu hẹn hò của hắn cùng Tô Đồng bị ngâm nước nóng, vừa vặn hôm nay bổ sung vào.
"Tốt, vậy cứ đi tới quầy hàng ven đường lần trước đi." Tô Đồng cười nói.
Trên đường đi tới quầy hàng kia, Tô Đồng hỏi ra nghi hoặc trong lòng, Lý Phong lúc này mới giảng thuật một lần cho nàng nghe mọi chuyện.
Đương nhiên, hắn đã lược bỏ quan hệ của hắn cùng Vương gia Giang Nam, không phải hắn cố tình làm vậy, mà chính là hắn từ trong đáy lòng không cảm thấy mình và Vương gia có quan hệ gì. . .
Trừ hận thù!
"Thật xin lỗi, ta không biết những chuyện này."
Tô Đồng nghe được mà có chút đau lòng, nàng vốn cho rằng Lý Phong là một công tử nhà giàu thích trải nghiệm cuộc sống bình dân, không nghĩ tới lại là một cô nhi mất đi cha mẹ.
Hiện tại vấn đề là, Osvili đã phá sản, vì sao Lý Phong còn có tiền như vậy?
Là Lý Viện lưu lại tiền tài cho hắn, hay là Lý Phong tự mình nỗ lực kiếm được?
Lý Phong lắc đầu cười một tiếng: "Không sao, đều là chuyện đã qua."
Nửa giờ sau, hai người tới quầy hàng kia, trong nháy mắt lão bản quầy hàng nhìn thấy Lý Phong liền lâm vào sửng sốt.
Ta XXX. . . Đây không phải là mãnh nhân lấy một địch sáu còn vật một nữ cảnh sát xuống đất sao?
Hắn tại sao lại đến đây? !
"Thế nào, không chào đón chúng ta?"
Lý Phong nhìn ra thần sắc khẩn trương trên mặt lão bản quầy hàng, không khỏi cười hỏi.
"Không có không có, mời ngồi mời ngồi."
Lão bản quầy hàng chỉ cảm thấy khóe miệng giật đùng đùng.
Hắn nào dám không chào đón Lý Phong a, hắn chỉ mong Lý Phong tranh thủ thời gian ăn xong rời đi, miễn cho lại làm ra chuyện khủng khiếp gì.
Rất nhanh, một nồi lớn đặt toàn tôm được bưng lên bàn, bia, thức nhắm cũng đầy đủ, Lý Phong cùng Tô Đồng vừa nói chuyện vui vẻ vừa nhấm nháp.
Nhưng vào lúc này, lại có sáu khách nhân đi tới nơi này.
"Phốc "
Thấy rõ ràng người đến là ai, lão bản quầy hàng thiếu chút nữa phun ra một ngụm máu tươi như trong phim kiếm hiệp!
Ta XXX con mẹ nó. . . Đám người Phùng Hổ làm sao lại tới? !
Phùng Hổ là địa đầu xà khu vực này, từ lần hắn bị Lý Phong hung ác đánh một trận, lão bản không còn gặp lại nữa.
Còn tưởng rằng đám người Phùng Hổ bị đánh sợ không dám tới, không nghĩ tới bọn họ không tới sớm không tới trễ, cứ phải đến đúng thời điểm Lý Phong đến ăn cơm mới chịu!
Bọn họ cùng Lý Phong có ân oán từ kiếp trước sao? !
Không đúng, là lão tử có ân oán với 8 người này mới đúng!
"Cái này. . . Phùng lão đại, ngươi nghĩ lại xem hôm nay có phải ngươi đang muốn chuyển sang nơi khác ăn cơm không?" Lão bản quầy hàng vội vàng nghênh đón, nháy mắt ra hiệu nhỏ giọng nói.
"Cái gì, Lưu lão bản ngươi có ý tứ gì, không chào đón chúng ta a?"
Phùng Hổ trợn trừng hai mắt, cảm thấy rất khó chịu.
"Không phải không phải, ta nào dám không chào đón các ngươi a, chỉ là. . ." Lão bản quầy hàng vụng trộm chỉ vào Lý Phong, nhỏ giọng nói: "Người này cũng tới."
"Thôi đi, kẻ nào dám cuồng ở trước mặt ta?" Phùng Hổ cười khẩy, khóe mắt liếc sang một cái.
Chỉ liếc một chút, nhưng thân thể Phùng Hổ đã bắt đầu run rẩy!
Một giây đồng hồ sau, Phùng Hổ vọt thẳng tới trước mặt Lý Phong, "Phù phù" một tiếng quỳ rạp xuống đất: "Xin chào Lý thiếu!"
Năm tên tiểu đệ của Phùng Hổ cũng học theo, tiến lên quỳ xuống dập đầu với Lý Phong, trong miệng hô to "Xin chào Lý thiếu" .
Tình cảnh này không chỉ làm lão bản quầy hàng phải hoảng sợ gần chết, đến cả những khách hàng đang ăn khác cũng phát mộng.
Đang yên đang lành sao tự nhiên đám giang hồ này phải quỳ xuống ?
Lại còn Lý thiếu, đang đóng phim sao? Camera ở chỗ nào, vì cái gì không nhìn thấy!
"Ồ? Là các ngươi?" Lý Phong nhai tôm nuốt xuống xong, cầm giấy ăn chà khóe miệng, rồi mới chậm rãi nói: "Dưới đầu gối đàn ông có hoàng kim, các ngươi quỳ xuống như vậy mà không cảm thấy xấu hổ sao?"
(hoàng kim:vàng)
Tô Đồng cũng bị kinh hãi, lần trước gặp gỡ còn kêu chém kêu giết với Lý Phong, lần này lại trực tiếp quỳ xuống, chuyện gì xảy ra đây?
"Có thể quỳ xuống trước mặt Lý thiếu là vinh hạnh của chúng ta." Phùng Hổ cười bồi nói: "Chúng ta không biết ngài là nam nhân của Tống lão bản, nếu không thì. . ."
Lý Phong nheo mắt lại, trong nội tâm đã ân cần thăm hỏi mười tám đời tổ tông nhà Phùng Hổ một lượt!
WQNMLGBD, tiểu gia còn chưa nghĩ ra cách làm sao để tâm sự với Tô Đồng về chuyện Tống Uyển Quân, tự nhiên ngươi từ đâu nhảy ra nói như đúng rồi, giờ thì hay rồi, trực tiếp bạo lộ chuyện xấu của ta!
Con mẹ nó Phùng Hổ ngươi cố ý đến gây sự với tiểu gia đúng không?
"Tống lão bản là ai? Một nữ nhân, hay là. . . Nam nhân?" Tô Đồng lộ sắc mặt khó coi hỏi.
Mặc kệ Tống lão bản là nam hay nữ, Tô Đồng đều vô pháp tiếp nhận, nhưng nếu như Tống lão bản là một nam nhân, vậy nàng sẽ cảm thấy vô cùng buồn nôn!
Đúng lúc này, Phùng Hổ xoa xoa mồ hôi lạnh trên trán, nói : "A, không phải không phải, ta nói sai rồi, ý ta là muốn nói. . . Chúng ta không biết Lý thiếu là nam nhân đứng sau lưng Tống lão bản, sau lưng."
Phùng Hổ hiện tại hận không thể quất chết chính mình!
Bá Vương Đao bị diệt xong, hắn liền bị Hồng Nhạc Đào trong Thập Tam Thái Bảo thu lại, nói cách khác hắn hiện tại đang là người dưới trướng Tống Uyển Quân.
Mà uy vọng của Lý Phong trong mắt thủ hạ của Tống Uyển Quân tự nhiên không cần nhiều lời, hắn vừa gia nhập đã bị mọi người tẩy não.
Khi biết Lý Phong từng đánh mình một trận tơi bời cũng chính là nam nhân giúp Tống Uyển Quân ngồi lên vị trí lão đại thế giới ngầm Minh Châu, Phùng Hổ đã hoảng sợ muốn đái ra quần!
Cho nên hôm nay nhìn thấy Lý Phong, hắn mới lập tức đi tới quỳ bái, đồng thời vỗ mông ngựa một phen.
(vỗ mông ngựa: nịnh hót, khen)
Ai ngờ lần này vỗ mông ngựa lại đập trúng đùi ngựa, hắn hoảng quá nên quên béng mất Tô Đồng cũng là nữ nhân của Lý Phong!
Làm sao bây giờ, Lý Phong có thể vì chuyện này mà giết hắn không?
"Được rồi, ngươi không cần thay ta giải thích nữa, Tống Uyển Quân... đúng là nữ nhân của ta." Lý Phong thở dài, chậm rãi nói.
Hắn vốn muốn tìm một thời cơ phù hợp nói ra, nhưng giờ đã bị Phùng Hổ phá hỏng, vậy cứ thuận thế mà làm đi.
Thân thể Tô Đồng chấn động, trong đầu cảm thấy như trời đất quay cuồng!
Lý Phong có bạn gái? Vậy nàng là cái gì? Tiểu tam? Không đúng, nàng cùng Lý Phong còn chưa phát triển đến một bước kia, giữa bọn hắn vẫn chỉ là mập mờ.
(tiểu tam:tình nhân)
Nhưng Lý Phong nếu đã có nữ nhân, vì sao còn đối xử với nàng tốt như vậy, vì cái gì? !
"Thật xin lỗi, quấy rầy rồi."
Hai mắt Tô Đồng đỏ bừng, đứng dậy cầm lấy ví rồi bỏ chạy.
Lý Phong nhất thời cảm thấy đáy lòng như bị đao cắt!
"Con mẹ nó các ngươi quỳ yên ở đây cho tiểu gia, không được ta cho phép, kẻ nào dám đứng dậy ta giết kẻ đó!"
Lý Phong hung hăng trừng mắt lườm đám người Phùng Hổ một cái, rồi vội vàng đứng lên đuổi theo.
"Tô Đồng, ngươi chờ một chút." Lý Phong vọt tới sau lưng Tô Đồng, đưa tay bắt lấy cổ tay nàng.
Tô Đồng dùng lực lay động cánh tay một hồi, nhưng nàng là nữ nhân yếu đuối, căn bản là giãy dụa vô nghĩa.
Rơi vào đường cùng, nàng xoay người lại mang theo tiếng khóc nức nở hô lên: "Ngươi còn đuổi theo ta làm gì, để ta đi một mình không tốt sao?"
Lý Phong lắc đầu: "Không tốt, ngươi đã bị ta gặp được, vậy cả một đời cũng đừng nghĩ chuyện rời đi!"
Tô Đồng: "? ? ?"