Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 167: CHƯƠNG 167. CÓ THỂ ĐỘNG THỦ TUYỆT ĐỐI KHÔNG NÓI NHAO NHAO

Chương 130: Có thể động thủ tuyệt đối không nói nhao nhao

Thời gian dường như đứng im. . .

Lương Nhân Trung: " Hiện tại Tiểu Phong làm việc bá đạo như vậy sao?"

Lý Phong cũng có chút phát mộng.

Không phải chứ. . . Con mẹ nó mới hơn 9:00 sáng, vừa đi làm không bao lâu Hoàng Ích đã chơi gái trong phòng làm việc, quả nhiên là lão bản cố gắng nhất năm a!

Ba giây đồng hồ sau. . .

"A!"

Một tiếng thét như muốn đâm rách màng nhĩ người ta truyền đến!

Nữ nhân nằm trên bàn lập tức trượt xuống, luống cuống tay chân bắt đầu mặc quần áo.

Lý Phong liếc nàng một cái, phát hiện cô nàng này có tướng mạo không tệ lắm, dáng người cũng rất tốt.

Chỉ là nàng tại sao nhất định phải làm tình nhân người ta, cũng không biết tương lai người anh em nào sẽ vớ phải nàng, trước tiên mặc niệm một giây đồng hồ cho người anh em xấu số kia đã. . .

"Các ngươi là ai? Chưa được cho phép đã xông. . . Không đúng, là phá nát cửa lớn phòng làm việc của ta, các ngươi là thổ phỉ sao?"

Hoàng Ích vừa kéo lưng quần, vừa hung dữ hỏi.

Con mẹ nó, vừa rồi tiểu đệ còn cao hứng bừng bừng, bây giờ đã trực tiếp hoảng sợ đến mức mềm nhũn!

May mà tầng này chỉ có một gian phòng làm việc, không thì động tĩnh vừa rồi đã trực tiếp dẫn tới một đám người, vậy chuyện hắn cùng thư ký Tiểu Hồng ngoại tình chẳng phải là trên dưới công ty đều biết?

Bất quá nói đi cũng phải nói lại. . . Cái cửa này làm sao vỡ thành như vậy được, nhìn qua rất rắn chắc, kết quả là một đạp liền nát, chẳng lẽ đã bị ăn bớt nguyên vật liệu a?

Con mẹ nó, hôm nào phải tìm đám thi công đòi lại tiền!

"Hoàng lão bản, nhanh như vậy đã quên mất ta sao?" Lương Nhân Trung nhíu mày hỏi.

"Ngươi là ai a, sao ta biết ngươi được, tranh thủ thời gian đi đi, không thì ta sẽ báo cảnh sát!"

Hoàng Ích rốt cục mặc quần đeo xăng tia xong, trên mặt cũng khôi phục uy nghiêm của lão bản.

Hắn đã điều tra nội tình của Lương Nhân Trung, sau khi Osvili phá sản, Lương Nhân Trung liền bị vứt bỏ, không có công ty nào nguyện ý cho hắn một phần công việc.

Một là Lương Nhân Trung làm người trung hậu thành thật, có thể ngồi lên vị trí phó tổng giám đốc toàn bộ là nhờ Lý Viện dìu dắt, gìn giữ cái đã có thì được nhưng không thể khai sáng cái mới, chỉ thích hợp làm một phụ tá cần cù.

Hai cũng là tập đoàn Tô thị chèn ép, nên không ai dám tiếp nhận Lương Nhân Trung.

Một tên thành thật không có quan hệ như vậy, Hoàng Ích không bẫy hắn thì bẫy ai? Huống chi làm xong không có chứng cứ, Hoàng Ích căn bản không sợ.

"Hoàng lão bản, ngươi quá phận!" Sắc mặt Lương Nhân Trung càng thêm khó coi.

"Ha ha." Hoàng Ích cười lạnh móc ra một điếu thuốc lá, ngồi xuống ghế, hai chân dựng lên bàn công tác, lúc này mới cười nói: "Cái gì mà quá phận, ta nghe không hiểu ngươi đang nói cái gì."

Đang nói chuyện thì nữ thư ký đã hiểu chuyện đi tới giúp hắn đốt lửa.

"Ta. . ." Sắc mặt Lương Nhân Trung đỏ lên, thiếu chút liền mắng ra một câu "XXX con mẹ ngươi" .

Lúc này Lý Phong kéo tay hắn một cái cười nói: "Hoàng lão bản đúng không? Ta là Lý Phong, hôm nay tới cũng là muốn nói chuyện hợp đồng với ngươi."

"Hợp đồng, cái hợp đồng gì?" Hoàng Ích điệu nghệ phun ra một làn khói, làm bộ không hiểu hỏi.

Khóe miệng Lý Phong khẽ nhếch, móc ra phần hợp đồng kia: "À, là hợp đồng hôm qua Trung thúc vừa ký kết thu mua với ngươi, 100 triệu tiền đặt cọc cũng đã giao rồi, mới đó Hoàng lão bản đã quên sao?"

"Đùng "

Hoàng Ích vỗ bàn một cái đứng dậy: "Các ngươi ngậm máu phun người! Người nào ký hợp đồng với các ngươi, người nào thu 100 triệu tiền đặt cọc của các ngươi? Các ngươi còn cố tình gây sự nữa lão tử sẽ báo cảnh sát a!"

Hắn bỗng nhiên bùng nổ làm thư ký Tiểu Hồng giật mình, sau khi hoàn hồn lại không ngừng lè lưỡi vỗ ngực, bộ dáng làm người ta thương yêu.

Lý Phong cười: "Cho nên Hoàng lão bản dự định không nhận nợ sao?"

Hoàng Ích cười lạnh: "Ha ha, lão tử làm gì mà phải nhận nợ?"

"Để ta đoán một chút. . . Các ngươi có phải đang bật máy ghi âm đúng không?"

"Hắc hắc, Lương Nhân Trung mười năm trước đã mượn ta 80 triệu, hôm qua cả gốc lẫn lãi trả lão tử 100 triệu, giấy vay nợ cũng bị ta xé rồi, từ giờ trở đi lão tử cùng Lương Nhân Trung không liên quan tới nhau."

"Muốn lừa bịp tiền của lão tử? Ta nhổ vào!"

Hoàng Ích khịt mũi khinh thường, thần sắc trên mặt đầy vẻ đùa cợt.

Ngựa không chạy đêm không mập, người không kiếm tiền bất chính thì không giàu.

100 triệu này đã bị hắn nuốt vào trong miệng, làm gì có đạo lý phun ra?

Muốn thưa kiện? Hắn phụng bồi là được, với quan hệ hiện tại của mình, hắn muốn chơi chết mấy kẻ không quyền không thế không chỗ dựa chẳng phải là rất đơn giản?

"Thật sao?" Lý Phong nhếch miệng cười cợt, chậm rãi đi thẳng tới phía trước.

"Làm sao, mềm không được nên muốn cứng rắn, đe dọa ta?"

"Nhắc nhở các ngươi một chút, các ngươi muốn làm sao cũng được, nhưng mà hiện tại là xã hội pháp trị, đánh người là phạm pháp."

"Tiểu Hồng, chuẩn bị máy quay clip, ta ngược lại đúng là muốn nhìn xem hắn có dám đánh ta không!"

Hoàng Ích không chút sợ hãi nói.

Là lão bản bao nhiêu năm, gió to sóng lớn gì hắn chưa thấy, kiểu đe dọa này con mẹ nó hắn sớm đã chơi chán!

"A nha." Tiểu Hồng vội vàng móc điện thoại di động ra, muốn chuẩn bị ghi hình.

"Không không không, Hoàng lão bản ngươi hiểu lầm, ta là người văn minh, cũng chính là loại người có thể động thủ thì tuyệt đối không nói nhảm." Lý Phong đi tới trước bàn rồi dừng lại.

Hoàng Ích: "? ? ?"

Tiểu Hồng: "? ? ?"

Lương Nhân Trung: "? ? ?"

Có thể động thủ tuyệt đối không nói nhảm? Con mẹ nó vậy mà còn mở mồm tự nhận mình là người văn minh! Có ý tứ sao? Có mặt mũi sao?

"Bầu không khí bây giờ hình như hơi lúng túng. . . Không bằng ta biểu diễn một màn ảo thuật một chưởng nát bàn cho Hoàng lão bản xem nhé?"

Vừa nói xong, Lý Phong đưa tay vỗ tới bàn công tác!

"Phanh "

Một tiếng trầm đục thật lớn vang lên!

Ba người Hoàng Ích thậm chí cảm thấy cả căn phòng cũng phải chấn động một cái, công nhân viên dưới lầu thiếu chút nữa tưởng rằng động đất!

Thế mà. . . Bàn công tác lại không nhúc nhích tí nào!

"Phốc" Hoàng Ích trực tiếp cười muốn rụng răng: "Đây chính là bàn do gỗ lim chế tạo, lại còn đòi một chưởng nát bàn? Thật sự là chết cười. . ."

"Soạt "

Hắn còn chưa nói xong, Lý Phong đã nhẹ nhàng lấy ngón tay gõ nhẹ mặt bàn, bàn công tác tựa như hạt cát chồng chất mà thành, vỡ nát tản ra trên đất!

Thời gian tại thời khắc này dường như đứng im!

Ba người Hoàng Ích đều mở lớn miệng thành hình chữ O!

WQNMLGBD!

Con mẹ nó là ma thuật sao, bàn công tác làm từ gỗ lim a, tại sao đơn giản như vậy đã vỡ nát? !

Nếu một chưởng kia của Lý Phong đập vào thân người, vậy người đó còn không phải hóa thành một bãi thịt nát? !

Nghĩ đến cái kết quả này, sắc mặt Hoàng Ích nhất thời trắng bệch!

"Biểu diễn như vậy Hoàng lão bản đã hài lòng chưa?" Lý Phong phủi phủi tay, tiếp theo cầm lấy hợp đồng ra nói: "Hiện tại chúng ta lại nói chuyện hợp đồng tiếp đi."

Ngữ khí của Lý Phong coi như bình tĩnh, nhưng đột nhiên hắn cất cao âm điệu mắng: "Trợn to cái mắt chó của ngươi lên nhìn xem, phía trên này có chữ kí của ngươi không, có phải là con dấu của công ty Ích Tân không! Con mẹ nó muốn ăn trắng tiền của lão tử, không có cửa đâu!"

Hoàng Ích lúc này đã khôi phục trấn định, nghe vậy nhất thời cười cười rộ lên.

Hắn đã dùng loại mực lừa đảo tiên tiến nhất để ký và đóng dấu, sau khi tiếp xúc không khí sẽ phát sinh phản ứng hóa học, tới thời gian nhất định chữ viết sẽ hoàn toàn biến mất, muốn sửa chữa phục hồi đều là chuyện không thể nào.

Lý Phong nói như vậy khẳng định là lừa hắn!

Thế nhưng một giây sau. . . .

"Làm sao có thể! ! !" Hoàng Ích nhìn lại, liền thấy trên hợp đồng thật sự có chữ ký của hắn, con dấu của công ty Ích Tân cũng xuất hiện!

Cái này sao có thể? ! ! !

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!