Chương 156: Không gian truyền tống thuật
Trong khu mua sắm bằng điểm chinh phục, ngoại trừ năm bản kỹ năng đặc thù đã thăng cấp thành trung cấp ra, lại có thêm một bản kỹ năng mới với giá bán 20 điểm chinh phục với tên gọi là 《 Không gian truyền tống thuật 》.
"Đây chính là kỹ năng truyền tống trước đó hệ thống từng đề cập a?"
Lý Phong thầm tự suy đoán.
Trước đó hắn đã từng có hai lần sử dụng không gian truyền tống, loại cảm giác trong nháy mắt vượt qua mười mấy cây số thậm chí trên trăm cây số kia quả thực là rất đơn giản thoải mái.
Ân. . . Ngoại trừ khuyết điểm là trong quá trình truyền tống quần áo sẽ biến mất ra...
Truyền tống kiểu này quá mức bị động, nhất định phải có nhiệm vụ, mà còn phải thỏa mãn nguyên tắc chủ nghĩa nhân đạo của nhà phát triển.
Nếu như về sau gặp phải việc gấp, nhưng lại không có quan hệ gì với nhiệm vụ, hắn chẳng phải là sẽ rất luống cuống?
Hiện tại thì tốt rồi, có bản 《 Không gian truyền tống thuật 》này, thiên hạ rộng lớn mặc sức cho hắn đi!
"Xác định muốn tiêu hao 20 điểm chinh phục mua sắm bản kỹ năng này?"
"Xác định!"
Sau khi tiêu hao 20 điểm chinh phục, Lý Phong mua lại kỹ năng này, tiếp theo bấm vào học tập.
Trong đầu có một đạo ánh sáng lóe lên, Lý Phong liền nắm giữ kỹ năng không gian truyền tống.
"Không gian truyền tống thuật: Nhà phát triển hệ thống đã căn cứ vào lĩnh ngộ với không gian pháp tắc của mình để sáng tạo ra thuật này, tập được thuật này rồi thì về sau kí chủ chỉ cần suy nghĩ trong lòng là có thể truyền tống đến nơi mình muốn."
"Ghi chú 1: Mỗi 1 cây số truyền tống tiêu hao 100 điểm tích lũy."
"Ghi chú 2: Kỹ năng này mỗi ngày chỉ có thể sử dụng một lần."
"Công năng rất cường đại, chỉ là hạn chế hơi nhiều. Chẳng lẽ đây chính là chênh lệch giữa bản dùng thử cùng với bản chính thức? Con em gái ngươi chứ."
Lý Phong có chút bất mãn chửi đổng một câu, sau đó tự hỏi:
"Nhà phát triển hệ thống này rốt cuộc là ai, vậy mà có thể nắm giữ không gian pháp tắc, chẳng lẽ hắn là đại năng thời thượng cổ, hay là Đại La Kim Tiên?"
"Nếu như đến cả không gian pháp tắc ta cũng có thể nắm giữ, vậy có phải muốn nắm giữ thời gian pháp tắc cũng không phải chuyện viển vông?"
Nghĩ tới đây, nội tâm Lý Phong lần nữa nổi lên lửa nóng.
Nếu lần sau khi khu mua sắm bằng điểm chinh phục có thể tăng thêm một bản kỹ năng có quan hệ với thời gian pháp tắc, tỉ như làm thời gian đình chỉ, vậy sau khi học tập hắn chẳng phải là có thể muốn làm gì thì làm?
Tựa như chuyện ngưng đọng thời gian giống như những bộ phim jav Nhật Bản vậy, sau khi làm thời gian đình chỉ, những nữ nhân kia liền đứng tại chỗ bất động, sau đó hắn có thể dễ dàng. . . Hắc hắc hắc.
Tô Đồng ghé vào ngực Lý Phong, ngón tay đặt lên bộ ngực hắn vẽ mấy vòng tròn, trong đầu hồi tưởng những chuyện vừa xảy ra.
Lúc đó có thời điểm Tô Đồng cảm thấy mình tựa như đang ở trên đám mây, sung sướng muốn chết.
Đối với Tô Đồng mà nói chuyện này giống như đẩy ra cánh cửa của một thế giới mới, ăn tủy mới biết vị ngon, giống như nước sông Hoàng Hà ập tới muốn dừng mà không được!
"Tại sao ngươi không nói chuyện?"
Nhìn thấy Lý Phong một mực trầm mặc, Tô Đồng nhịn không được ngẩng đầu hỏi.
"Không nói lời nào là bởi vì đang nhớ ngươi."
Lý Phong đương nhiên sẽ không nói hắn đang đi dạo "Trung tâm mua sắm", loại thời điểm này nữ nhân đang rất cần những lời vuốt ve an ủi, mặc kệ nói thật hay nói dối, chỉ cần làm nữ nhân vui vẻ là được.
Tô Đồng cảm thấy trong lòng hoan hỉ, miệng lưỡi lại nói: "Phi, ta còn lâu mới tin."
"Cho rằng ngươi không tin là ta không có cách nào làm gì ngươi à?" Lý Phong xấu xa cười một tiếng: "Ta có thể dùng hành động thực tế để chứng minh a."
Vừa mới nói xong, một lượt chinh phạt mới. . . Bắt đầu!
Đêm dài đằng đẵng, mưa gió không ngừng.
Đợi đến sáng hôm sau, khi mặt trời đã lên cao, Tô Đồng mới tỉnh dậy, phần thắt lưng đau đớn, hai chân run rẩy, gần như không xuống giường được.
"Đều tại ngươi, như vậy thì sao ta có thể tới công ty nữa a."
Tô Đồng lúc này mới nhớ ra hậu quả nếu không cách nào xuống giường đi đường, nhất thời vừa thẹn lại vừa vội.
"Tối hôm qua khi đang hành sự ngươi còn nói ngươi muốn nữa, hiện tại lại trách ta làm quá nhiều, Tiểu Đồng Đồng, ngươi làm như vậy thật là làm ta khó xử a."
Lý Phong cười gian nói.
Tô Đồng nhất thời đỏ bừng mặt, tối hôm qua nàng mới nếm thử tư vị của chuyện sung sướng nhất đời người, không ngừng đòi hỏi, một hộp Cương Bản 0. 01 gồm 10 chiếc gần hết sạch, cái này có thể trách Lý Phong sao?
Hừ, đương nhiên là trách, làm sao lại không cơ chứ? Muốn trách thì phải trách Lý Phong quá cầm thú, nhiều lần như vậy cũng không mệt mỏi!
"Nhưng ta còn muốn đi làm a."
Tô Đồng ủy khuất muốn khóc, hôm qua vừa mới nhậm chức, hôm nay lại chơi trò mất tích, uy tín tổng giám đốc của nàng biết để ở đâu?
"Đơn giản thôi, ta có một viên Tinh lực hoàn tổ truyền, ăn vào bảo đảm ngươi sẽ lập tức sinh long hoạt hổ."
Lý Phong hao phí 100 điểm tích lũy mua về một viên Tinh lực hoàn, giúp Tô Đồng nuốt vào.
Rất nhanh sau đó, Tô Đồng cũng cảm thấy tinh lực cấp tốc khôi phục, eo không còn đau, chân không còn run, dù giờ có phải cưỡi ngựa cũng không sợ.
Vốn Lý Phong còn muốn lưu lại ở cùng Tô Đồng thêm mấy ngày, dù sao vừa chiếm được thân thể người ta đã phủi mông rời đi thì có chút quá mức vô tình.
Bất quá Tô Đồng khéo hiểu lòng người, biết Lý Phong là đang xin phép nghỉ, không thể một mực lưu lại nơi này.
Lại thêm một phen vuốt ve an ủi, sau đó Lý Phong để lại cho Tô Đồng 10 bình Đồng nhan thủy, cuối cùng lái chiếc xe S600 trở lại Minh Châu.
Sau khi đưa chìa khóa xe cho Ngụy Băng Khanh, Lý Phong nghĩ tới nhiệm vụ vào lễ quốc khánh phải làm nàng đi cùng mình tới Lam Đảo, nhất thời cảm thấy khó có thể mở miệng.
"Ngươi có phải là có lời gì muốn nói?"
Ngụy Băng Khanh nhìn ra Lý Phong có tâm sự, mở miệng hỏi.
"Ừm. . . Đúng vâỵ, ta muốn hỏi ngươi có bận gì vào ngày lễ quốc khánh hay không."
Lý Phong thử thăm dò.
"Ngươi lại muốn xin phép nghỉ?" Ngụy Băng Khanh nhất thời lộ sắc mặt quái dị.
Nàng cảm thấy mình nhất định là thuê phải một tên bảo tiêu cận thân đểu, hoàn toàn không có chút đạo đức nghề nghiệp nào, bảo tiêu người ta đều là cố chủ đi đâu thì theo tới đó, Lý Phong thì ngược lại, ba ngày thì hai ngày xin nghỉ biến mất.
"Không phải xin phép nghỉ, là muốn nhờ ngươi giúp một chuyện."
Lý Phong trái lo phải nghĩ, quyết định nói rõ sự thật.
Nghe xong lời giảng thuật của Lý Phong, sắc mặt Ngụy Băng Khanh càng thêm quái dị: "Ý tứ của ngươi là để cho ta giả vờ làm bạn gái của ngươi, cùng ngươi đi tham gia hôn lễ của người yêu cũ?"
Trời ạ, nàng tưởng rằng loại chuyện này chỉ có thể thấy được trong mấy bộ phim Hàn Quốc, không nghĩ tới lại gặp trong hiện thực.
Bất quá cái này không phải là trọng điểm, trọng điểm là não bạn gái cũ của Lý Phong có phải bị nước vào không, vậy mà chia tay Lý Phong?
Trời ạ, nàng ta nhất định sẽ hối hận!
"Không cần giả vờ làm bạn gái, chỉ cần cùng ta đi là được."
Lý Phong xấu hổ nói.
Hệ thống chỉ là yêu cầu Ngụy Băng Khanh cùng hắn đi mà thôi, chứ không có yêu cầu Ngụy Băng Khanh phải giả làm bạn gái hắn.
Nhưng yêu cầu này cũng đã rất quá đáng, Ngụy Băng Khanh là tổng giám đốc của tập đoàn 100 tỷ, mỗi ngày lịch làm việc đều rất dày đặc.
Nếu như còn bắt nàng phải giả làm bạn gái mình, Lý Phong đoán chừng nàng sẽ trực tiếp từ chối.
"Chỉ là đi cùng ngươi thì ý nghĩa không lớn a."
Ngụy Băng Khanh lắc đầu, xem ra đã cự tuyệt thỉnh cầu của Lý Phong.
Đối với chuyện này Lý Phong tuy rằng cảm thấy thất vọng, nhưng cũng nằm trong dự liệu của hắn.
Nhưng vào lúc này, Ngụy Băng Khanh nói tiếp: "Muốn đi thì ta lấy thân phận bạn gái của ngươi để đi."
"A?" Lý Phong trong nháy mắt phát mộng!
. . .
Thời gian trôi đi nhanh như con chó chạy trên đồng, vèo một cái đã qua một tháng.
Trước lễ quốc khánh một ngày, Lý Phong liền đi máy bay tới Lam Đảo, sáng sớm hôm sau, hắn đi ra khỏi khách sạn, gọi một chiếc xe taxi tới đại khách sạn Hâm Hải. .
Nhìn cảnh vật quen thuộc lần lượt hiện lên, những ký ức từ những năm tháng học đại học giống như thủy triều vọt tới.
Sau một hồi lâu, Lý Phong nói thầm một câu: "Mã Chí Cường, Triệu Nhã Nam, nhục nhã năm đó các ngươi ban tặng cho ta, hôm nay ta muốn hoàn trả toàn bộ!"