Chương 164: Hạ thủ nhẹ một chút
"Hiện tại các ngươi hẳn đã minh bạch vì sao ta trở thành người yêu của Băng Khanh rồi a."
Lý Phong đưa mắt đảo qua đám người Mã Chí Cường.
Đám người Mã Chí Cường lộ ánh mắt đờ đẫn nhìn Lý Phong, nhưng không có người nào nói chuyện.
Bọn họ đương nhiên minh bạch, chỉ cần có Đồng nhan nước này, Lý Phong sẽ cấp tốc trở thành phú hào cấp bậc thế giới.
Một nam nhân tuổi trẻ đẹp trai, trong tay còn nắm giữ một con gà đẻ trứng vàng, được Ngụy Băng Khanh ưu ái không phải là một chuyện rất bình thường sao?
Chỉ là bọn hắn không hiểu, vì sao Lý Phong có thể thành công như vậy?
Một tháng trước hắn vẫn chỉ là nhân viên bán hàng a!
"Mã Chí Cường, ta tuy rằng không còn là công tử 10 tỷ trước đó, nhưng bây giờ ngươi cùng ta, vẫn như cũ giống ăn mày cùng vương tử, khác biệt như ngày và đêm."
"Nhận rõ hiện thực đi, Mã Chí Cường!"
Lý Phong nhìn Mã Chí Cường, chậm rãi nói.
Thân thể Mã Chí Cường chấn động, sắc mặt lần nữa đỏ lên không gì sánh được!
Đây là lời hắn trước đó đã nói cho Lý Phong nghe, còn chưa tới nửa giờ, đã bị Lý Phong nói ngược lại không trượt chữ nào.
Quan trọng nhất là hắn không có cách nào phản bác!
Hắn cho rằng mình đã bỏ xa Lý Phong lại đằng sau, có thể tùy ý làm nhục, trào phúng Lý Phong.
Kết quả là Lý Phong hiện tại có được thành tựu vượt xa hắn, thậm chí vượt qua phụ thân hắn là Mã Kiên Minh!
Loại chênh lệch quá xa giữa hiện thực cùng tưởng tượng này làm Mã Chí Cường như muốn phát cuồng!
"Lý Phong, đây là ngươi ép ta!"
Nội tâm Mã Chí Cường điên cuồng gào rú, lấy điện thoại di động ra nhắn một tin: "Đều đến phòng 3002 cho lão tử!"
Hắn vốn dự định chờ hôn lễ kết thúc mới để người hành hung Lý Phong một trận, bởi vậy sớm đã an bài tốt nhân thủ.
Hiện tại hắn không thể nhẫn nhịn tới khi hôn lễ kết thúc nữa, hắn muốn lập tức bạo phát!
Hắn muốn làm Lý Phong chết!
Cùng lúc đó, Lý Phong quay đầu nhìn tới Triệu Nhã Nam .
Bị ánh mắt Lý Phong quét qua, Triệu Nhã Nam liền nhịn không được lui lại nửa bước.
"Triệu Nhã Nam, rất xin lỗi vì đã làm ngươi thất vọng, ta không chỉ là một nhân viên bán hàng."
"Không tính tới Osvili, trong thẻ ta còn có số dư 330 triệu."
"Nếu như luận năng lực kiếm tiền, ta không phải nhằm vào người nào, mà chỉ là nói lời thật. . . Các ngươi chỉ là bọn gà mờ."
Đang nói chuyện, Lý Phong đảo mắt nhìn đám người Vu Kiệt, Cao Phong, Quách An một cái.
Sắc mặt đám người Vu Kiệt nhất thời biến thành xấu hổ không thôi, hận không thể tìm một cái khe nứt chui vào!
Vừa rồi khi Triệu Nhã Nam giới thiệu công việc của bọn họ, bọn họ còn cảm thấy rất đắc ý.
Nghĩ mà xem, bọn họ đã đè đầu công tử 10 tỷ ngày xưa xuống, có thể không cảm thấy đắc ý sao?
Kết quả là. . .
WQTMLGBD, hóa ra Lý Phong không phải nhân viên bán hàng, mà là lão bản công ty, còn làm nên một kiểu quảng cáo đầy trâu bò!
Không đề cập tới chuyện Lý Phong nói mình có 330 triệu là thật hay giả, chỉ dựa vào Đồng nhan thủy, Lý Phong chắc chắn sẽ ở trong thời gian ngắn trở thành siêu cấp phú hào!
Mà bọn họ còn đang vì số lương mấy chục ngàn, mấy trăm ngàn một năm của mình mà cảm thấy đắc chí, con mẹ nó cái này không phải kể chuyện cười sao?
Thành tựu của bọn họ so với Lý Phong căn bản là cặn bã a!
Triệu Nhã Nam càng là hối hận xanh ruột!
Mã Chí Cường tuy rằng có tư sản hơn 1 tỷ, nhưng số vốn lưu động có thể sử dụng cũng chỉ chừng hơn 100 triệu.
Chút tiền ấy so với tiềm lực phát triển của Osvili căn bản là cách nhau một trời một vực, huống chi Lý Phong còn đang có hơn ba trăm triệu?
Nếu như lúc trước nàng không vứt bỏ Lý Phong, hiện tại nàng chẳng phải là được hưởng hết thảy? !
Trong lúc nhất thời, cảm giác hối hận giống như thủy triều nhấn chìm nàng!
Bên trong gian phòng biến thành hoàn toàn yên tĩnh, tiếng kim rơi cũng có thể nghe được!
Lý Phong vừa rồi nào chỉ là đánh mặt Mã Chí Cường, Triệu Nhã Nam, hắn đang đánh mặt tất cả những người lúc nãy khinh thị hắn!
Lời nói của Lý Phong tựa như từng cái tát quất lên trên mặt bọn họ, rung động đùng đùng, nhưng bọn họ lại không thể phản kháng!
Khi bọn hắn tưởng Lý Phong chỉ là một nhân viên bán hàng, bọn họ có thể tùy ý trào phúng, khinh thị Lý Phong.
Nhưng khi Lý Phong trở thành bạn trai Ngụy Băng Khanh, lão bản của Osvili, bọn họ chỉ có thể mặc cho Lý Phong trào phúng.
Đây là vì bọn họ cảm thấy tiền tài quyết định thân phận của một người!
Ngay tại thời điểm bầu không khí xấu hổ tới cực điểm, cửa gian phòng bị người từ bên ngoài đẩy ra, mười người tay cầm gậy bóng chày xông tới.
Thấy thế, mọi người nhất thời sững sờ!
Đám người khí thế hung hãn này muốn làm gì?
Đúng lúc này, Mã Chí Cường chỉ mặt Lý Phong, cười gằn nói: "Chính là hắn, đánh chết hắn cho ta!"
Gian phòng nhất thời vang lên một hồi âm thanh xôn xao!
Mã Chí Cường vậy mà thẹn quá hoá giận, gọi người đi đánh Lý Phong? Não hắn bị nước đổ vào à!
Đồng thời, Mã Kiên Minh giận dữ hét: "Chí Cường, ngươi điên sao? !"
Ở đây có nhiều người nổi tiếng như vậy, quan trọng nhất Ngụy Băng Khanh còn là thần tài của Mã gia, nghiệt tử này đang muốn tìm đường chết a!
"Ta không điên, hôm nay lão tử không đánh Lý Phong một trận, lão tử thề không làm người!"
Mã Chí Cường hai mắt đỏ bừng, tựa như một tên ham cờ bạc lên cơn!
Những người kia rõ ràng chỉ nghe theo Mã Chí Cường, sau khi Mã Chí Cường hạ lệnh, liền cầm theo gậy bóng chày phóng tới chỗ Lý Phong.
"Lý Phong, ngươi có tiền thì sao, bạn gái là Ngụy Băng Khanh thì sao, lão tử muốn đánh ngươi, ngươi có thể làm được gì?"
"Dám làm nhục lão tử, lão tử làm ngươi nửa đời sau đều phải nằm ở trên giường, làm ngươi có tiền nhiều hơn nữa cũng không cách nào hưởng thụ!"
Mã Chí Cường thoải mái cười to!
Hắn dường như đã nhìn thấy tình cảnh Lý Phong bị đánh đầu rơi máu chảy, bệnh liệt nửa người, sau đó bị Ngụy Băng Khanh vứt bỏ.
Sắc mặt đám người Triệu Nhã Nam, Vu Kiệt, Cao Phong cũng lộ ra khoái ý.
Đánh đi, đánh chết Lý Phong mới là tốt nhất, chúng ta lăn lộn không bằng ngươi, ngươi cũng đừng mong sống thoải mái !
Những khách mời khác cũng đều ôm tâm lý cười trên nỗi đau của người khác, đứng ở một bên xem náo nhiệt.
Dù sao người là do Mã Chí Cường gọi tới, không có nửa xu quan hệ với bọn hắn, mà Lý Phong vừa mới đánh mặt bọn họ, bọn họ cũng rất vui vẻ nhìn Lý Phong bị đánh!
Khi mọi người ở đây đang nghĩ Lý Phong sắp phải chạy trối chết, Ngụy Băng Khanh cũng sẽ hoảng sợ tới mức hoa dung thất sắc.
"Hạ thủ nhẹ một chút." Ngụy Băng Khanh đột nhiên nhẹ giọng nói.
Mọi người: "? ? ?"
Đây là người do Mã Chí Cường gọi tới a, cho dù ngươi là Ngụy Băng Khanh thì như thế nào, người ta có thể nghe ngươi sao?
"Ừm, ta có chừng mực." Lý Phong mỉm cười, sau đó tiến lên trước một bước.
"Oanh!"
Một cỗ khí thế khó có thể hình dung đột nhiên bộc phát từ trên người Lý Phong!
Ngay sau đó, những người vọt tới chỗ Lý Phong tựa như đụng phải vách tường vô hình, hung hăng bắn ngược trở về!
Trong quá trình này Lý Phong đến cả ngón tay cũng không động một cái!
"Phanh" "Phanh" "Phanh" "Phanh" . . .
Đám lưu manh mấy giây trước còn khí thế hung hăng, sau mấy giây tựa như như sủi cảo liên tục bay ngược ngã xuống đất, đau đớn lăn lộn.
Tiếng cười điên cuồng của Mã Chí Cường im bặt!
Vẻ mặt khoái ý của đám người Triệu Nhã Nam, Vu Kiệt trong nháy mắt biến mất!
Tất cả mọi người phát mộng!
Ta vừa mới thấy cái gì, con mẹ nó đây là đang diễn trò sao!
Mọi người ở đây đang phát mộng, Lý Phong đưa tay chỉ ra một cái.
"Sưu "
Một luồng chân khí màu xanh bắn ra, trực tiếp chui vào vách tường dày 2 mét!
"Phanh "
Một tiếng vang thật lớn xuất hiện, trên vách tường xuất hiện một cái lỗ thủng lớn bằng ngón cái, trước sau thông thấu!
"Tê!"
Mọi người nhịn không được hít vào một ngụm khí lạnh!
Cách không nhất chỉ đã có thể xuyên thấu vách tường, nếu chiêu này điểm trúng thân người vậy chẳng phải là chết chắc?
Vừa rồi không phải là diễn xuất, Lý Phong thật sự chỉ dựa vào khí thế đã đánh bay những người kia ra ngoài?
Lý Phong rốt cuộc là ai? !
"Xin lỗi, quên nói cho các vị biết, thực ra ngoại trừ là lão bản Osvili ra, ta còn là một thanh tra cảnh sát cấp 1 tới từ cục quốc an."
"Sai người khác hành hung nhân viên cục quốc an là trọng tội, Mã Chí Cường, ngươi chuẩn bị tốt tâm lý ngồi tù chưa?"
Vừa mới nói xong, Lý Phong móc ra cái thẻ chứng nhận cục quốc an. .
"Quốc. . . Quốc an?"
Mã Chí Cường run rẩy nói thầm một câu, tiếp theo há mồm phun ra một ngụm máu tươi, ầm vang ngã về phía sau!