Chương 169: Cố ý làm khó dễ
Đẩy cửa đi vào, Lý Phong liền thấy tổng giám đốc băng sơn đã nằm sấp trên giường, một mảng lưng trắng nõn nà hớp hồn người xem xuất hiện trong tầm mắt.
Váy bó sát mông cùng tất đen vẫn còn ở đó, làm cho nàng lại tăng thêm mấy phần dụ hoặc.
Ánh đèn trong gian phòng gần như đã bị tắt hết, chỉ để lại cái đèn ngủ, ánh đèn ửng đỏ tạo nên một loại không khí đầy mập mờ.
Loại màu đèn này làm Lý Phong nhớ tới lúc lên cấp 3, có dãy nhà nơi hẻm nhỏ gần trường học của hắn.
Đằng sau cửa thủy tinh trong suốt, dưới ánh đèn màu đỏ chập chờn, một số nữ nhân ăn mặc trang điểm lộng lẫy ngồi ở bên trong ngoắc tay mời mọc những nam nhân đi ngang qua.
"Phi phi phi, đám dong chi tục phấn kia làm sao có thể so sánh với tổng giám đốc băng sơn được."
Lý Phong vội vàng ngừng lại ý nghĩ này.
"Ngươi còn muốn đứng ở đó nhìn bao lâu nữa."
Ngụy Băng Khanh mặc dù không quay đầu nhìn Lý Phong, nhưng tiếng bước chân đi tới cửa biến mất đã nói rất rõ vấn đề.
"Khụ khụ."
Lý Phong vội ho một tiếng, bước nhanh đến bên giường.
Tới gần Lý Phong mới phát hiện, dưới thân Ngụy Băng Khanh đặt một cái khăn tắm, che giấu hai bầu ngực cực kỳ chặt chẽ, không có chút xuân quang nào lộ ra ngoài.
"Tưởng rằng như vậy là có thể ngăn cản ta? Tiểu gia chỉ là không có ý định sử dụng Thấu thị nhãn mà thôi."
Lý Phong cảm thấy nhân phẩm của mình thật tốt, dù có Thuật xuyên tường, Thấu thị nhãn, Ẩn Thân Thuật, cũng không đi làm chuyện xấu.
Nếu không thì, chui vào kí túc xá nữ sinh, vào nhà tắm nữ còn không phải đơn giản như đang giỡn?
Cho dù không đi tới chỗ tụ tập nhiều nữ nhân, tùy tiện tìm con đường cái phồn hoa nào đó, ngồi xuống ven đường cũng có thể nhìn đủ loại cảnh đẹp.
"Thế này đã được chưa?"
Cảm giác được Lý Phong đang tới gần, nhịp tim của Ngụy Băng Khanh tăng nhanh gấp mấy lần, thanh âm cũng có chút run rẩy.
"Được rồi, tư thế rất không tệ."
Lý Phong gật gật đầu.
"Ngươi ăn nói kiểu gì vậy, cái gì mà tư thế không tệ ?."
Ngụy Băng Khanh nhất thời đỏ bừng khuôn mặt.
Lý Phong: "? ? ?"
Ta nói sai sao? Không sai chỗ nào a!
Tổng giám đốc băng sơn đến cùng là nghĩ đi đâu rồi?
Lý Phong dứt khoát lần nữa mở ra Đọc Tâm Thuật, đồng thời nói: "Ý ta là, tư thế này rất thuận tiện để ta xoa dầu giúp ngươi."
Nghe thấy lời ấy, khuôn mặt của tổng giám đốc băng sơn nhất thời đỏ đến cổ.
"Trời ạ, ta còn tưởng rằng hắn nói cái tư thế này rất câu dẫn người khác. . . Thôi xong, hiểu lầm hắn rồi, ta nên giải thích thế nào mới tốt?"
"Bó tay" Lý Phong nghe vậy mà nhịn không được mỉm cười.
Tổng giám đốc băng sơn nhìn qua rất có phong thái của nữ cường nhân trải qua sóng gió, không nghĩ tới trong đầu vậy mà cũng có loại suy nghĩ này.
Cái này có tính là biết người biết mặt không biết lòng hay không?
"Băng Khanh, trong lúc ta thoa dầu ngươi nhất định phải triệt để buông lỏng, như vậy mới có thể giúp cho hiệu quả nâng lên tối đa."
Lý Phong không muốn làm tổng giám đốc băng sơn xấu hổ thêm, nên vội vàng nói sang chuyện khác.
Ngụy Băng Khanh gật gật đầu, thầm nghĩ trong lòng: "Buông lỏng? Ta làm sao có thể buông lỏng được, cho tới bây giờ ta vốn chưa từng để nam nhân khác xoa dầu có được không!"
"Huống chi. . . Nam nhân này còn là Lý Phong! Mắc cỡ chết người!"
"A?" Hai mắt Lý Phong sáng lên, sắc mặt càng cổ quái.
Chẳng lẽ là. . . Tổng giám đốc băng sơn thật sự là có ý tứ với hắn, đúng không?
Từ khi Ngụy Băng Khanh nói muốn mình mát xa cho nàng, nàng đã có ý tứ muốn hai bên tăng tiến quan hệ ?
Chỉ là sao lại có thể như thế được, nàng biết Tô Đồng là bạn gái mình a, chẳng lẽ nàng không thèm để ý?
"Có gì đó quái lạ." Cảm giác nghi ngờ trong lòng Lý Phong càng sâu hơn.
Đọc Tâm Thuật nhìn như cường đại, nhưng cần phải phối hợp với việc hắn chủ động dẫn dắt mới có thể tạo nên hiệu quả lớn nhất.
Nếu không thì hắn có khả năng sẽ phải chờ thật lâu mới có thể tìm được tin tức hữu dụng.
Chỉ là sự tình kiểu này hắn rất khó chủ động dẫn dất, chẳng lẽ hắn lại trực tiếp hỏi một câu "Ngươi có phải là thích ta hay không?"
Mặt phải dày cỡ nào mới có khả năng làm việc này a!
Trong sự nghi hoặc, Lý Phong đi vào nhà vệ sinh rửa sạch hai tay, sau khi trở về lấy ra tinh dầu, bắt đầu bôi lên lưng của tổng giám đốc băng sơn.
Trong chớp nhoáng này, Ngụy Băng Khanh liền cảm giác như bị giật điện, toàn thân cũng bắt đầu run rẩy.
May mà ý chí của nàng đầy đủ kiên định, cho nên mới nhịn được không rên thành tiếng.
Cảm thụ của Lý Phong cũng không tốt hơn bao nhiêu.
Đây chính là Ngụy Băng Khanh, tổng giám đốc của tập đoàn Vị Lai, đệ nhất mỹ nữ trong xã hội thượng lưu Minh Châu!
Đừng nói là trực tiếp lấy tay đụng, có thể nhìn cảnh đẹp như vậy một lần đã là may mắn lớn lao!
"Hô."
Lý Phong hít sâu vào một hơi, đè xuống cảm giác khô nóng trong lòng, sau đó bắt đầu tiến hành mát xa theo huyết dịch tuần hoàn cùng kinh mạch huyệt vị.
Điểm quan trọng của xoa dầu nằm ở ma sát, sử dụng sự ma sát để tạo nên nhiệt lượng, gia tốc tốc độ thẩm thấu của tinh dầu vào thân thể.
Tinh dầu Ái thần chi tiễn này dù sao cũng là đồ vật xuất ra từ hệ thống, hiệu quả tuyệt đối trâu bò.
Được Lý Phong mát xa, tinh dầu cấp tốc thẩm thấu vào trong cơ thể Ngụy Băng Khanh, theo huyệt vị, kinh mạch mà du tẩu toàn thân.
Rất nhanh, Ngụy Băng Khanh cũng cảm giác được sự đau đớn ở bắp thịt biến mất, mệt mỏi do phải đi hai ngày đường bị quét sạch sành sanh!
"A. . . Thật thoải mái!"
Ngụy Băng Khanh nhịn không được ở trong lòng rên thành tiếng.
Lý Phong: ". . ."
Ngươi có thể đổi kiểu tán dương hay không, người không biết mà nghe được có khi còn tưởng rằng tiểu gia đang làm gì ngươi đấy!
"Không hổ là nam nhân ta ưa thích, đôi tay này vừa ôn nhu lại mạnh mẽ. . . Cảm giác rất tốt a ~ "
Đúng lúc này, nội tâm của Ngụy Băng Khanh xuất hiện ý nghĩ như vậy.
Lập tức Lý Phong cảm thấy đầu mình giống như bị sét đánh!
Tổng giám đốc băng sơn thích ta? !
Ta không phải đang nằm mơ chứ!
Bị trùng kích cho nên hai tay Lý Phong bất ngờ đình chỉ di động.
"A, làm sao không động đậy nữa a, người ta đang cảm thấy rất thoải mái mà."
Ngụy Băng Khanh ở trong lòng kinh ngạc, lại cố gắng không lên tiếng.
Lý Phong: ". . . Được rồi, ta vẫn nên đình chỉ Đọc Tâm Thuật thôi, nếu không thì không cách nào tiếp tục thoa dầu được!"
Thế giới nội tâm của Ngụy Băng Khanh thật sự là muôn màu muôn vẻ, rất dễ dàng khiến người ta hiểu sai.
Nếu như không đình chỉ Đọc Tâm Thuật, Lý Phong sợ rằng mình sẽ làm ra hành vi cầm thú nào đó mà thiếu nhi không nên biết!
Quét dọn tạp niệm trong lòng, Lý Phong tiếp tục thoa dầu cho tổng giám đốc băng sơn.
Theo thời gian dần trôi qua, tinh thần Ngụy Băng Khanh bắt đầu trầm tĩnh lại, cảm giác buồn ngủ đánh tới, rất nhanh liền tiến vào mộng đẹp.
Ở trong quá trình này, Lý Phong ghi nhớ yêu cầu của nhiệm vụ, hai tay thành thật không làm ra chuyện xấu gì.
Đợi đến khi kết thúc thoa dầu, Lý Phong mới phát hiện tổng giám đốc băng sơn đã ngủ say, không khỏi cười một tiếng.
"Được rồi, giúp nàng lau sạch sẽ trước đã."
Lý Phong lắc đầu, cầm khăn mặt nhúng vào nước ấm, giúp tổng giám đốc băng sơn lau sạch sẽ phần tinh dầu ở lưng, sau đó giúp nàng đắp lên cái chăn, nhẹ nhàng rời khỏi nơi này.
Lý Phong không biết là, khi hắn giúp Ngụy Băng Khanh lau phía sau lưng, tổng giám đốc băng sơn đã tỉnh lại.
Khi cảm giác cái chăn được phủ lên lưng mình, khóe miệng của Ngụy Băng Khanh không kiềm chế được khẽ nhếch lên.
Đồng thời nàng còn nói thầm ở trong lòng: "Nam nhân này. . . Ta chọn trúng rồi!"
"Đinh, chúc mừng kí chủ, nhiệm vụ hoàn thành, dang tiến hành khen thưởng. . ."
"Đinh, chúc mừng kí chủ, thu hoạch được 300 điểm kinh nghiệm, 6000 điểm tích lũy."
"Đinh, chúc mừng kí chủ, tiến độ chinh phục nữ thần Ngụy Băng Khanh tăng lên, trước mắt tiến độ là 51%( giai đoạn mập mờ)."
Kí chủ: Lý Phong
Đẳng cấp: A
Điểm kinh nghiệm: 900/ 5000
Điểm tích lũy: 64828
Điểm chinh phục : 38
Kỹ năng: 《 Chân Vũ 》, 《 Vô Ảnh Bộ 》, 《 Thiên Cương Tam Thập Lục thức 》, 《 Bạo Tẩu 》. . .
Nhiệm vụ đang chờ: Không
Nhìn thuộc tính cá nhân một chút, Lý Phong tắt hệ thống, nói thầm: "Không nghĩ tới tổng giám đốc băng sơn thật sự có ý tứ với ta, cái này có tính là hạnh phúc phiền não không?" .
Ngay sau đó. . .
"Phi, phiền não cái quỷ nha, ta không đè nàng xuống chẳng lẽ đợi nam nhân khác tới đè? Ngụy Băng Khanh. . . Ngươi thoát không nổi lòng bàn tay của tiểu gia đâu. Hắc hắc!"