Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 209: CHƯƠNG 209. HẮN CŨNG LÀ LÝ PHONG

Chương 172: Hắn cũng là Lý Phong

"Mạn Mạn, dáng dấp của Lý tiên sinh ra sao a?"

"Hắn năm nay bao nhiêu tuổi, có bạn gái chưa?"

"Hắn có cái yêu cầu đặc thù hay yêu thích gì không, tỉ như hút thuốc, uống rượu hoặc là đánh bạc?"

"Hắn. . ."

Tại một căn phòng VIP trong nhà hàng tây cao cấp ở Minh Châu, Miêu Thanh Thanh mặc lễ hội dạ phục màu trắng không ngừng hỏi tin tức liên quan tới Lý Phong.

Thân lễ phục dạ hội này được thiết kế vô cùng xảo diệu, chất vải lace, làm nửa người trên gần như trong suốt, chỉ ở hai bộ vị mấu chốt mới thêu hai đóa hoa mẫu đơn.

Như ẩn như hiện, rất dụ hoặc.

Phần lưng càng là gần như trống không, lộ ra một mảng lớn trắng như tuyết.

Thiết kế của váy làm lộ ra gần hết đùi của Miêu Thanh Thanh, da thịt nõn nà mềm mại dưới ánh sáng chiếu rọi của ngọn đèn có chút chói mắt.

Dưới chân đeo đôi giày cao gót màu trắng, móng chân nhỏ nhắn bôi sơn màu đỏ chót, hấp dẫn vô cùng.

Hứa Mạn ở bên cạnh thì không như vậy, nàng mặc một bộ đồ trang nhã màu xanh nhạt, phác hoạ ra dáng người ngực tấn công mông phòng thủ của nàng một cách hoàn mỹ.

Không nói cái khác, chỉ bằng vào phần ngực phình lên kia, đã có thể làm tất cả nam nhân phải mê luyến.

Mái tóc dài màu đen cuốn lên đỉnh đầu, hiển lộ ra ngũ quan tinh xảo.

Cao quý, trang nhã, đoan trang. . . Hứa Mạn đã thuyết minh trọn vẹn hàm nghĩa của ba từ này.

Hai nữ nhân ngồi cùng một chỗ, một bên phong vận mười phần, một bên cao quý trang nhã, chiếu rọi cho cả phòng sáng rực cả lên.

Đáng tiếc cả căn phòng lớn như vậy chỉ có hai người bọn họ, không có người thứ ba được thưởng thức.

"Thanh Thanh, ngươi một lần hỏi nhiều câu như vậy ta không biết nên trả lời thế nào a."

Hứa Mạn cười khổ không thôi.

Nàng cùng Miêu Thanh Thanh là hảo hữu được cả làng giải trí công nhận, cảm tình tự nhiên rất không tệ.

Nếu không thì với tính cách không màng danh lợi của mình nàng sẽ không giúp Miêu Thanh Thanh gặp Lý Phong.

"Vậy ngươi nói xem dáng dấp của hắn đẹp trai hay không a, trên internet cũng không có ảnh chụp của hắn, ta đang hiếu kỳ chết đi được."

Giờ phút này Miêu Thanh Thanh đâu còn tư thái cao ngạo khi ở trụ sở cảnh sát sân bay, hoàn toàn là bộ dáng thiếu nữ ngây thơ.

"Ừm. . . Nói như thế nào đây."

Trên mặt Hứa Mạn hiện ra vẻ hoài niệm, sau một lúc lâu mới lên tiếng: "Đẹp trai thì khẳng định là đẹp trai, nhưng hắn không chỉ là đẹp trai, còn rất có hương vị đàn ông."

Nói đến đây, trong mắt Hứa Mạn liền lộ ra thần thái kì lạ.

Từ lần Lý Phong cứu nàng khỏi tay Tần Trọng đã trôi qua hơn một tháng, nhưng nàng vẫn như cũ thường xuyên nhớ tới bóng lưng mạnh mẽ không khác nào thần ma kia của Lý Phong.

Miêu Thanh Thanh thầm giật mình, nàng cùng Hứa Mạn nhận biết lâu như vậy, chưa từng nhìn thấy Hứa Mạn lộ ra loại vẻ mặt như vậy a?

Chẳng lẽ. . . Hứa Mạn cùng Lý Phong thật ra có quan hệ đặc thù gì?

"Khó trách Hứa Mạn có thể dùng Đồng nhan thủy, hóa ra là dùng thân thể để trao đổi!"

"Hừ, thế nhân đều nói Hứa Mạn đoan trang, thuần khiết, không nghĩ tới ở trong bí mật cũng có một mặt xấu xí như vậy!"

Miêu Thanh Thanh tự cho là đoán được chân tướng sự tình, không khỏi sinh lòng coi thường Hứa Mạn.

"Ta đoán Lý tiên sinh rất đẹp trai."

Miêu Thanh Thanh phụ họa một câu, tiếp theo đứng dậy nói: "Ta đi rửa tay trước."

Vừa mới nói xong, nàng mặc thêm áo khoác, đeo lên kính đen, khẩu trang đẩy cửa đi ra ngoài.

"Đến cả Hứa Mạn cũng đã dùng thân thể đổi lấy chỗ tốt, ta tự nhiên cũng không thể lạc hậu."

"Hi vọng mặc bộ đồ này có thể thu về hiệu quả tốt. . ."

Thầm nghĩ như vậy, Miêu Thanh Thanh đi tới phòng rửa tay ngoài hành lang.

Đột nhiên, một thân ảnh từ trong thang máy đi ra, đi tới chỗ nàng.

"Ừm, đây là. . . Tên nam nhân thối tha kia? !"

Miêu Thanh Thanh liếc mắt một cái liền nhận ra Lý Phong, nội tâm không khỏi kinh hãi!

Hắn không phải là bị bắt vào trụ sở cảnh sát rồi sao, làm sao lại xuất hiện ở đây được?

Chẳng lẽ. . . Hắn trốn ra khỏi trụ sở công an, cố ý tìm nàng báo thù?

Nghĩ đến đây, Miêu Thanh Thanh liền thấy hai chân như nhũn ra, toàn thân liên tục đổ mồ hôi lạnh!

Cùng lúc đó, Lý Phong cũng nhìn thấy Miêu Thanh Thanh.

Tuy rằng nàng đã mặc áo khoác cùng đeo kính đen, nhưng khẩu trang cùng kính đen vẫn là cái ở sân bay!

Dùng Thấu thị nhãn xem xét một chút, quả nhiên là Miêu Thanh Thanh!

Chờ chút. . . Nàng vậy mà không mặc nội y, chỉ mặc áo ngực loại dán?

(áo ngực loại dán:các bác google đi @@, chuyên dùng cho đồ dạ hội để tăng tính thẩm mỹ)

Ngô, phía dưới thì có mặc, bất quá là loại nửa trong suốt rất dụ hoặc. . .

Nhìn đến đây, Lý Phong kết thúc dùng Thấu thị nhãn.

Tiếp tục nhìn thì không tiện lắm a. . .

"Nha, chúng ta bây giờ có tính là oan gia ngõ hẹp không?"

Lý Phong ngăn lại đường đi của Miêu Thanh Thanh, nhếch miệng lên cười lạnh.

Nghe xong Ngụy Băng Khanh giảng thuật, nội tâm Lý Phong khó tránh khỏi tức giận.

Một ngôi sao mà thôi, có cần phải cao cao tại thượng như thế không?

Có người xem ủng hộ thì ngươi mới thành ngôi sao được, sự nổi tiếng của ngôi sao còn không phải đều là do người xem cho?

Nói trắng ra thì, người xem chính là phụ mẫu của ngôi sao, mặt đối với phụ mẫu nuôi mình cho mình cơm ăn áo mặc, Miêu Thanh Thanh cho dù không tràn ngập kính ý, thì cũng nên đối đãi bình đẳng a?

Thế nhưng nàng thì ngược lại, cao cao tại thượng, vênh mặt hất hàm sai khiến người khác!

Con mẹ nó cứ như ai cũng thiếu nợ nàng 100 triệu vậy!

"Ngươi. . . Ngươi là ai, ta. . . Ta không biết ngươi."

Miêu Thanh Thanh cố gắng giả giọng khàn khàn nói, đồng thời không ngừng lui về sau.

"Cái gì, mới giữa trưa chúng ta gặp mặt ở sân bay, ta còn đả thương hai bảo tiêu của ngươi cơ mà."

"A đúng rồi, ngươi còn nói muốn gọi luật sư tham gia, nhất định muốn làm ta gặp trừng phạt nặng nề, làm sao, tự nhiên mắc bệnh đãng trí a?"

Lý Phong chậm rãi tới gần, đùa cợt nói.

Lúc này Miêu Thanh Thanh mới phát hiện Lý Phong đã đổi một bộ đồ khác, ăn mặc rất chỉnh tề, sắc mặt cũng rất lạnh nhạt.

Bộ dáng này không giống như là trốn ra khỏi trụ sở cảnh sát, mà càng giống như là đi hẹn hò.

Lại thêm ngữ khí của Lý Phong đầy vẻ đùa cợt, không có loại khí thế hung hãn của tội phạm.

Miêu Thanh Thanh nhất thời hơi bình tĩnh lại, nhịn không được nói : "Ngươi đã biết ta là ai, vậy mà còn dám nói chuyện với ta như vậy?"

Lông mày Lý Phong nhướng lên một cái: "Không nói như thế thì ta phải nói chuyện với ngươi như thế nào?"

"Hừ!"

Thấy Lý Phong không có ý tứ muốn động thủ, Miêu Thanh Thanh hoàn toàn yên tâm: "Ta là ngôi sao hạng nhất, nhận biết rất nhiều quan to cùng người cầm đầu doanh nghiệp giàu có, ngươi tốt nhất là tôn kính ta một chút, nếu không thì. . ."

"Như thế nào?"

Lý Phong cười lạnh, đây là uy hiếp hắn sao? Có chút ý tứ!

"Không thì ta sẽ làm ngươi phải hối hận!"

Miêu Thanh Thanh đã có thể xác định, Lý Phong không dám ở nơi này động thủ với nàng, trong lúc nhất thời triệt để trầm tĩnh lại, lần nữa khôi phục vẻ cao cao tại thượng.

"Ta ngược lại đúng là rất tò mò, ngươi muốn làm sao để ta phải hối hận."

Một tay Lý Phong để lên bên tai, bày ra tư thế nghiêng tai lắng nghe.

"Ngươi đã là người Minh Châu người, vậy hẳn phải biết Phùng Tuấn, Vệ Dương là ai đúng không?"

Miêu Thanh Thanh cười lạnh hỏi.

"Ngô, có nghe thấy."

Lý Phong gật gật đầu.

"Hừ, biết bọn họ là ai thì tốt rồi, ta quen biết bọn hắn, chỉ cần một cuộc điện thoại là bọn hắn sẽ giúp ta giải quyết một chút phiền toái, tỉ như là. . . Ngươi!"

Miêu Thanh Thanh đắc ý nói.

Phùng Tuấn, Vệ Dương đều là khách quý của nàng, hai đại thiếu gia đỉnh cấp Minh Châu đồng loạt ra tay, ở Minh Châu này có ai chống cự được?

Chỉ là lời nói kế tiếp của Lý Phong lại làm cho nụ cười đắc ý trên mặt nàng trong nháy mắt cứng lại.

"Thật đáng tiếc vì phải nói cho ngươi biết, hai người bọn họ thật đúng là không có năng lực giải quyết ta, không tin ngươi có thể gọi điện thoại thử một lần."

Lý Phong thu hồi ý cười, bá khí nói.

"Cuồng vọng!"

Sau khi ngây ngẩn trong chốc lát, Miêu Thanh Thanh liền mắng chửi thành tiếng.

Tiếp theo nàng muốn lấy điện thoại di động ra gọi điện thoại cho Phùng Tuấn, Vệ Dương.

Đúng lúc này, Hứa Mạn đẩy cửa đi tới.

"Thanh Thanh, ngươi đứng ở chỗ này làm gì vậy? . . . A, Lý tiên sinh, ngươi tới rồi!"

Hứa Mạn nhìn thấy người đứng đối diện là Lý Phong, không khỏi kinh hỉ hô lên.

Thân thể Miêu Thanh Thanh trì trệ, quay đầu hỏi: "Hứa Mạn, ngươi biết hắn?" .

"Đúng a, hắn chính là Lý Phong Lý tiên sinh mà ngươi đang muốn gặp a." Không hiểu tình hình nhưng Hứa Mạn vẫn gật đầu nói.

Miêu Thanh Thanh: "? ? ?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!