Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 221: CHƯƠNG 221. ẨN THÂN THUẬT HẠN CHẾ

Chương 184: Ẩn Thân Thuật hạn chế

"Có thể, bất quá làm như vậy ý nghĩa không lớn."

Hệ thống trả lời một câu làm Lý Phong hơi kinh ngạc: "Vì sao?"

"Có quá nhiều người ở thành phố Minh Châu có địch ý với ký chủ."

Thanh âm kiều mị của Chí Linh tỷ tỷ vang lên.

Lý Phong: ". . ."

Hệ thống ngươi nói vậy là ý gì, kỳ thị kí chủ đúng không?

Tiểu gia đã làm ra sự tình thương thiên hại lý gì sao, vậy mà ngươi dám nói thành phố Minh Châu có quá nhiều người thù hằn tiểu gia?

Có tin tiểu gia kiện ngươi tội phỉ báng không? !

Có lẽ là cảm nhận được oán niệm của Lý Phong, hệ thống giải thích rằng: "Bởi vì Đồng nhan thủy xuất hiện đã tạo thành tổn thất vô cùng to lớn đối với những công ty cùng ngành khác, cho nên rất nhiều nhân viên trong các công ty đó tại Minh Châu đều ôm địch ý nhất định với ký chủ."

"Một phương diện khác, kí chủ trong khoảng thời gian này đã giẫm mặt quá nhiều người, bọn họ tự nhiên cũng sẽ ôm địch ý với kí chủ."

Lý Phong: ". . ."

Chẳng lẽ tiểu gia hiện tại đã thành địch nhân chung của toàn dân? Cái này thật là nhức cả trứng. . .

"Kiến nghị kí chủ thu nhỏ phạm vi tìm kiếm, tỉ như tìm kiếm người nào có sát ý với kí chủ."

Nghe được câu này, Lý Phong có một loại cảm giác thất bại do IQ bị một cái máy vô tri vô giác đè xuống đất di qua di lại!

Con mẹ nó, nhất định là gần đây phát sinh quá nhiều sự tình, cho nên bộ não có chút phản ứng trì độn mà thôi.

Nhất định là như vậy!

"Vốn còn muốn thu thập tất cả những người có địch ý với ta một lần, nếu đã quá nhiều người thì bỏ đi, ta cũng không có nhiều thời gian để phung phí như vậy."

Lý Phong vội ho một tiếng, biện giải cho mình một câu, nói tiếp: "Vậy thì tìm kiếm vị trí của những người có sát ý với ta a, tối nay tiểu gia muốn đại khai sát giới."

May mà hệ thống chỉ là trí thông minh nhân tạo, nếu như đổi thành Tưởng Mộng Dao, đã bắt được cơ hội thì kiểu gì cũng sẽ hung hăng nói móc Lý Phong một hồi!

Ba giây đồng hồ sau. . .

"Tìm kiếm hoàn tất, đã định vị xong mục tiêu, kí chủ có thể tùy thời xem xét vị trí mục tiêu."

"Có muốn tiêu hao 1000 điểm tích lũy để xem xét?"

Lý Phong: ". . ."

Hệ thống, tim ngươi cũng quá đen a, chỉ là chỉ ra vị trí của mấy địch nhân mà thôi, vậy mà cũng không ngại mồm đòi tận 1000 điểm tích lũy? Đổi thành Hoa Hạ tệ thì đó chính là 1 triệu a!

Ngươi tại sao không đi cướp đi? !

Mắng chửi thì mắng chửi cho sướng mồm, hắn sẽ không nhàm chán đến mức đi cò kè mặc cả cùng với một bộ máy.

Sau khi đau lòng nộp lên cho hệ thống 1000 điểm tích lũy, Lý Phong nhìn thấy vị trí cụ thể của tất cả những người có sát ý với hắn trong phạm vi thành phố Minh Châu hiện tại.

"Ngô. . . Hết thảy có bốn người sao?"

Lý Phong ngẩng đầu nhìn sắc trời đang ngày càng âm trầm, âm thầm nói một câu: "Sắp mưa rồi. . ."

Chạng vạng tối, đột nhiên có vài đoạn clip Miêu Thanh Thanh ở phim trường nhục mạ nhân viên công tác, diễn viên quần chúng được lan truyền trên internet.

"Đám rác rưởi các ngươi, đến cả đi mua ly cà phê cho ta cũng không làm được, các ngươi tại sao không đi chết đi?"

"Miêu tiểu thư, cửa hàng Starbucks gần nhất cũng cách đây hơn 100 cây số, ngài có thể dùng cà phê hòa tan được không?"

"Cái gì? Ngươi để cho ta uống cà phê hòa tan? Ta là Miêu Thanh Thanh a, ngươi bắt ta uống cà phê hòa tan chính là đang vũ nhục ta có biết không?"

. . .

"Ngươi đi đường không có mắt a, đụng vào làm ta đau lắm có biết không? Ngươi trông ngươi xem, bộ dạng thô kệch xấu xí như con gấu nâu, lên ti vi làm người xem chán ghét thì sao?"

"Miêu tiểu thư, thật xin lỗi, ta không phải cố ý. . ."

"Đạo diễn, mau đổi vai khách mời đi, trông thấy nàng ta liền cảm thấy buồn nôn!"

Mấy đoạn video này vừa lưu truyền, lập tức gây nên sóng to gió lớn trên internet!

"Con mẹ nó, đây là Miêu Thanh Thanh? Rõ ràng là một con đàn bà chanh chua a!"

"Ở trước ống kính truyền thông tính cách Miêu Thanh Thanh vô cùng ôn nhu a, làm sao trong bí mật lại xấu tính như vậy?"

"Ta chính thức chuyển từ fan sang antifan của nàng!"

"Ở trước ống kính thì có tri thức hiểu lễ nghĩa, trong âm thầm lại không thèm nói đạo lý, coi chúng ta là đồ ngu ngốc dễ dàng đùa nghịch sao!"

"Tẩy chay Miêu Thanh Thanh!"

Trừ những fan não tàn của Miêu Thanh Thanh ra, trên internet toàn là những tiếng mắng chửi Miêu Thanh Thanh.

Nhận được tin tức, phản ứng đầu tiên của Miêu Thanh Thanh là không tin.

Nàng ở trong phim trường rất cẩn thận, tuyệt đối không cho phép người khác chụp ảnh quay phim nàng, trợ lý, bảo tiêu của nàng cũng sẽ rất tận trách thay nàng kiểm tra.

Thế nhưng những video này đều là thật!

"Có người cố ý công kích ta!"

Miêu Thanh Thanh vội vàng gọi điện thoại cho quản lý công ty xin giúp đỡ, lại bị lão bản chửi mắng một trận.

Loại video gây ảnh hưởng xấu này vừa xuất hiện, lão bản liền có ý nghĩ muốn từ bỏ Miêu Thanh Thanh.

Không chỉ lão bản quản lý công ty muốn từ bỏ Miêu Thanh Thanh, tất cả những nhãn hiệu mời Miêu Thanh Thanh làm đại diện truyền thông cũng đều có dự định giải trừ hợp đồng với nàng.

Không cam tâm cho nên Miêu Thanh Thanh bấm điện thoại gọi cho Phùng Tuấn.

Phùng Tuấn là công tử nhà có 100 tỷ, năng lượng rất lớn, nếu như hắn chịu giúp đỡ, nguy cơ lần này tuyệt đối có thể tiêu trừ.

Đối với cái này Phùng Tuấn trực tiếp một lời đáp ứng, bất quá Miêu Thanh Thanh cũng phải đánh đổi khá nhiều.

Một giờ sau, trong một biệt thự ở thành phố Minh Châu.

Miêu Thanh Thanh mặc một bộ đồ da vô cùng hở hang, nằm ở trên giường, hai tay bị tách ra còng ở thành giường.

Phùng Tuấn mặc một thân đồ đen, tay trái cầm roi da, tay phải cầm ngọn nến, xem ra rất là uy mãnh.

"Phùng. . . Phùng thiếu, lần này ngươi nhất định phải giúp ta a."

Miêu Thanh Thanh vừa chịu đựng tâm lý xấu hổ, vừa lên tiếng xin xỏ.

"Yên tâm, chỉ cần ta nói một câu, những video kia sẽ rất nhanh biến mất khỏi internet."

Phùng Tuấn lộ vẻ mặt điên cuồng nói.

"Cái kia. . . Vậy là tốt rồi. . ."

Miêu Thanh Thanh thở phào.

Phùng Tuấn cái gì cũng tốt, chỉ là sở thích có chút biến thái.

Miêu Thanh Thanh không biết là, giờ phút này Phùng Tuấn đã tưởng tượng nàng thành Ngụy Băng Khanh.

"Ngụy Băng Khanh a Ngụy Băng Khanh, một ngày nào đó ngươi cũng sẽ giống như Miêu Thanh Thanh nằm ở trên cái giường này, tiếp nhận roi da, sáp dầu của ta!"

"Chỉ cần chờ một thời gian ngắn ngủi nữa thôi, khi Lý Phong vừa chết, ta sẽ lập tức triển khai bước tiếp theo của kế hoạch."

"Đến lúc đó, tập đoàn Vị Lai sẽ bị tập đoàn Phùng thị chiếm đoạt, ngươi cũng sẽ trở thành nữ nhân của ta!"

Nghĩ tới đây, Phùng Tuấn ném đi roi da, ngọn nến, như như con sói đói ập tới trên người Miêu Thanh Thanh!

Cùng lúc đó, một thân ảnh thừa dịp ban đêm đi tới gần biệt thự này.

"Vậy mà ở trong biệt thự, chẳng lẽ đây là người địa phương?"

Lý Phong lộ vẻ mặt cổ quái.

Hệ thống chỉ đánh dấu vị trí mục tiêu, chứ không biểu hiện thông tin cá nhân.

"Rất lâu không dùng Ẩn Thân Thuật rồi. . ."

Lý Phong lắc đầu cười một tiếng, bắt đầu dùng Ẩn Thân Thuật, thân thể nhanh chóng biến mất tại chỗ.

Tiếp theo. . . Thuật xuyên tường bắt đầu được dùng, trực tiếp xuyên qua tường của biệt thự tiến vào.

Sau khi Lý Phong một đường xuyên tường đi vào phòng ngủ, liền nhìn thấy trước mắt là một cặp nam nữ đang quấn quít lấy nhau, lập tức sững sờ tại chỗ.

Không phải chứ. . . Đây là cái duyên phận kiểu gì, hắn muốn giết người mà thôi, kết quả là đụng phải Phùng Tuấn cùng Miêu Thanh Thanh?

Chẳng lẽ ba người bọn hắn có ân oán từ kiếp trước a? !

"Vị trí này chỉ có một người có sát ý với ta, sẽ là ai đây?"

Lý Phong rơi vào trầm tư.

Sau một lúc lâu. . .

"Nếu như chỉ là giết chết thì có chút quá tiện nghi cho bọn họ, không bằng chơi ác hơn."

Hai mắt Lý Phong sáng lên, tiếp theo nhấc chân đi đến phía sau hai người, liền muốn đánh gãy toàn thân kinh mạch của Phùng Tuấn.

Nhưng tại thời điểm hắn muốn điều động chân khí trong cơ thể, thanh âm kiều mị của Chí Linh tỷ tỷ đột nhiên vang lên. .

"Đinh, cảnh cáo kí chủ, nếu như ở trong trạng thái ẩn thân vận dụng chân khí, vậy trạng thái ẩn thân sẽ lập tức bị tắt đi."

Lý Phong: "? ? ?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!