Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 228: CHƯƠNG 228. KHÔNG TRUNG NGHĨ CÁCH CỨU VIỆN

Chương 191: Không trung nghĩ cách cứu viện

"Đinh, chúc mừng kí chủ, nhiệm vụ hoàn thành, đang tiến hành khen thưởng. . ."

"Đinh, chúc mừng kí chủ, thu hoạch được 300 điểm kinh nghiệm, 3000 điểm tích lũy."

"Đinh, kí chủ, ngài có nhiệm vụ mới, có muốn lập tức xem xét?"

Đúng lúc này, thanh âm kiều mị của Chí Linh tỷ tỷ liên tiếp vang lên.

"Lại có nhiệm vụ mới?" Lý Phong nhíu mày: "Xem xét!"

"Nhiệm vụ: Hủy diệt Tô gia "

"Mục tiêu: Đánh tới tập đoàn Tô thị, xóa sổ toàn bộ người thân của Tô Kiếm Nam trên thế giới này."

"Khen thưởng: 2000 điểm kinh nghiệm, 20000 điểm tích lũy."

"Chú thích: Mối thù giết mẹ không đội trời chung, kí chủ đã muốn báo thù Tô gia, vậy thì phải dùng phương thức mãnh liệt nhất, làm Tô gia cảm thấy thống khổ, hối hận, tuyệt vọng!"

Xem hết giới thiệu, lông mày Lý Phong nhất thời nhướng lên một cái, nhịn không được cười ha hả.

Phải nói là hắn rất thích tính cách nhỏ mọn của hệ thống, đến cả cách tuyên bố nhiệm vụ cũng hợp khẩu vị của hắn như vậy!

"Ta sớm đã có dự định này rồi, hệ thống tuyên bố nhiệm vụ rất hợp ý ta!"

Lý Phong cười một tiếng, tiến vào giao diện cá nhân để xem xét.

Đẳng cấp: A

Điểm kinh nghiệm: 2200/ 5000

Điểm tích lũy: 85200

Điểm chinh phục: 63

Kỹ năng: 《 Chân Vũ 》, 《 Vô Ảnh Bộ 》, 《 Thiên Cương Tam Thập Lục thức 》, 《 Bạo Tẩu 》. . .

Nhiệm vụ đang chờ: Tám phương mưa gió để ta sử dụng, hủy diệt Tô gia.

Tắt hệ thống đi, Lý Phong lại ở trong phòng chờ đợi, tận đến khi Tô Đồng trở về.

"Lý Phong, những video kia. . ."

"Ngươi quên ta là thành viên cục quốc an sao?"

Tô Đồng vừa mở miệng, Lý Phong đã vội vàng ngắt lời.

Lý Phong khẳng định không thể tiết lộ hệ thống cho ai biết, Tô Đồng không được, Tống Uyển Quân cũng không được, chỉ có thể dùng thân phận quốc an để yểm hộ.

May mà Tô Đồng luôn luôn tín nhiệm Lý Phong, cũng không hỏi nhiều nữa.

"Ngày mai ta muốn tới Hoa Thành, ngày về chưa biết được, sự tình ở đây trông cậy cả vào ngươi."

Lý Phong kéo Tô Đồng vào trong ngực, vừa ăn đậu hũ vừa nhỏ giọng dặn dò.

(ăn đậu hũ=chiếm tiện nghi)

Sau lần phong ba này, Osvili cũng nên mở rộng dây chuyền sản xuất, thừa cơ đẩy ra những loại đồ trang điểm khác.

Mà chuyện truy cứu trách nhiệm của mười khách hàng giả tới gây sự kia, cũng cần người giải quyết, chỉ khi Osvili bày tỏ thái độ đủ cứng, mới có thể làm cho tòa án đủ coi trọng.

Không xử nặng mười kẻ nháo sự kia, nội tâm Lý Phong không hết giận được!

Mà những chuyện này Lý Phong quyết định giao cho Tô Đồng làm, là người khác thì hắn không yên lòng.

"Ừm, yên tâm đi, ta sẽ thay ngươi quản lý tốt."

Tô Đồng gật đầu đáp ứng, tiếp theo quan tâm hỏi: "Khoảng bao lâu nữa ngươi mới trở về?"

Tô Đồng đoán được Lý Phong muốn đi làm gì, khó tránh khỏi có chút bận tâm.

"Không biết được, cho nên thừa dịp ta còn ở nơi này, ngươi có muốn hay không. . . Hả?"

Lý Phong nháy mắt ra hiệu rồi cười xấu xa với Tô Đồng.

Tô Đồng sao lại không hiểu ý tứ của hắn, nhất thời khuôn mặt đỏ bừng không thôi: "Phi, người ta còn lâu mới thèm. . . A! Ngươi thả ta xuống!"

Tô Đồng vốn định trêu chọc Lý Phong, ai ngờ Lý Phong lại một tay nhấc bổng nàng lên, nhất thời nàng bị dọa cho thét lên không ngừng.

"Dám nói không thèm? Xem ta thu thập ngươi thế nào!"

Lý Phong đi đến bên giường, hơi có vẻ thô bạo ném Tô Đồng xuống giường.

"A! Giày ta còn chưa kịp cởi mà!"

Tô Đồng chỉ cảm thấy cái mông đau đớn, tiếp theo nhăn nhó nói.

Gia hỏa này, tối hôm qua vừa mới giày vò nàng nhiều lần như vậy, hiện tại lại muốn. . .

"Không có việc gì, ta giúp ngươi cởi."

Lý Phong cười hắc hắc, đi tới giúp Tô Đồng cởi xuống giày cao gót.

"Tất chân cũng cởi sao?"

Tô Đồng thấy toàn thân khô nóng, ngữ khí khẽ run.

Lý Phong: "Cởi cái gì a, trực tiếp xé là được!"

Tô Đồng: "? ? ?"

Một đêm điên cuồng. . .

Sáng ngày thứ hai, Lý Phong đầu tiên là đi máy bay tới Kinh Thành, sau đó ngồi máy bay tới Hoa Thành.

Ngay tại thời điểm Lý Phong tựa lưng vào ghế ngồi chợp mắt , nữ tiếp viên hàng không đột nhiên hô lên bằng loa phát thanh: "Một vị hành khách lớn tuổi đột nhiên bị nhồi máu não, hành khách nào có kinh nghiệm chữa bệnh mời lập tức chạy tới khoang hạng nhất giúp đỡ, xin cảm ơn."

Lông mày Lý Phong nhướng lên một cái, rồi vội vàng rời khỏi chỗ ngồi, tiến đến khoang hạng nhất.

Cùng lúc đó, một người trẻ tuổi mang mắt kiếng gọng vàng cũng rời khỏi chỗ ngồi, gần như theo sát sau lưng Lý Phong chạy vào khoang hạng nhất.

Trong khoang hạng nhất, hai nữ tiếp viên hàng không đang lộ vẻ mặt lo lắng ngồi ở bên cạnh một lão giả.

Một bên khác còn có một nữ tử mặc áo kẻ sọc không ngừng la lên: "Gia gia, gia gia, ngươi đừng dọa ta a gia gia."

Ngay khi nhìn thấy nữ tử này, trong mắt Lý Phong lóe lên một tia kinh ngạc.

Sau khi chứng kiến những mỹ nữ cực phẩm như Ngụy Băng Khanh, Tống Uyển Quân, Hứa Mạn, Tô Đồng rồi, giờ đã có rất ít nữ nhân có thể làm cho Lý Phong cảm thấy kinh ngạc.

Thế nhưng nữ nhân này vô luận là khuôn mặt, dáng người hay khí chất, đều có thể phân cao thấp với tứ đại mỹ nhân bên trên.

Mày liễu, mắt hạnh, môi đỏ kiều diễm, dung nhan tuyệt mỹ.

Dáng người cao ráo nhưng không bị gầy, ngược lại chỗ cần lồi thì lồi, chỗ cần lõm thì lõm, khí chất lại rất thoát tục, là một mỹ nữ hiếm có.

Trừ ba người này ra, những hành khách khác trong khoang hạng nhất cũng đều đứng lên khỏi chỗ, vừa khẩn trương nhìn sang bên này, vừa trao đổi cùng người bên cạnh.

"Tránh ra, tránh hết ra, ta là bác sĩ!"

Ngay tại thời điểm Lý Phong muốn tiến lên xem xét tình huống, người trẻ tuổi đeo mắt kiếng gọng vàng đẩy Lý Phong sang một bên, tiến tới.

Lý Phong nhất thời nhíu mày, người này dùng lực đạo không nhẹ, nếu không phải nhìn ra đối phương đang sốt ruột muốn cứu người, hắn kiểu gì cũng phải tìm đối phương lý luận một phen.

"Các ngươi có biết chút thường thức y học nào không? Gặp phải bệnh nhân nhồi máu não thì không được la to, yên lặng cho ta!"

"Mặt khác các ngươi đừng vịn hắn như vậy, để hắn nằm thẳng xuống, đầu hướng sang một bên, miễn cho khí quản bị ngăn chặn dẫn đến ngạt thở."

Đang nói chuyện, gã đeo kính đã tiến lên phía trước, hơi có vẻ thô bạo đẩy ra hai nữ tiếp viên hàng không, tiếp theo nhẹ nhàng để lão giả kia nằm xuống đất.

"Có túi chườm nước đá không, nếu như không có thì cầm khăn mặt bọc lấy cục băng cũng được! Nhanh!"

Gã đeo kính ra lệnh, hai nữ tiếp viên hàng không không dám thất lễ, vội vàng đi tìm túi chườm nước đá.

"Tiểu tử này xem ra rất chuyên nghiệp."

"Ừm, quả thật không tệ, lão gia tử này coi như có vận khí không tệ, có thể gặp được bác sĩ chuyên nghiệp như vậy."

Hành khách trong khoang hạng nhất không ngừng gật đầu tán thưởng.

Nơi xa, lông mày Lý Phong nhăn lại.

Năng lực nghiệp vụ của người này đúng là rất nhuần nhuyễn, chỉ là ngôn ngữ có chút thô bạo, thật không có lễ phép với người khác!

Lúc này, mỹ nữ mặc áo kẻ sọc lo lắng nói: "Vị tiên sinh này, gia gia của ta hiện giờ tình huống thế nào?"

Gã đeo kính đang bận cứu giúp lão giả, lập tức mặt lộ vẻ không kiên nhẫn nói: "Ngươi không thấy được ta đang bận sao? Có lời gì chờ một hồi nữa hãy nói!"

"Thật xin lỗi, là ta quá nóng vội."

Mỹ nữ mặc áo kẻ sọc hoảng hốt vội nói xin lỗi.

"Hừ. . ."

Gã đeo kính hừ lạnh một tiếng, ngẩng đầu liếc nhìn nàng một cái.

Chỉ là cái liếc này, đã làm gã đeo kính ngây người trong nháy mắt.

Ngay sau đó, gã đeo kính thay đổi vẻ mặt vui cười nói: "Vị tiểu thư này, gia gia ngươi bị đột phát nhồi máu não, nếu như không kịp thời đưa đi chữa trị thì chỉ sợ tình huống không ổn."

"Bất quá ngươi đừng lo lắng, ta đúng lúc lại là bác sĩ thần kinh, ta sẽ hết sức cứu giúp lão gia tử."

Lưu Siêu hiện tại có chút hối hận, hắn làm sao lại không sớm phát hiện đối phương là mỹ nữ cực phẩm, nếu như sớm biết, vừa rồi ngữ khí của hắn khẳng định sẽ ôn nhu hơn rất nhiều.

Chỉ tiếc lão đầu tử là đột phát nhồi máu não, dù hắn là bác sĩ thần kinh, không có thiết bị chuyên dụng cũng khó có thể cứu về.

Nếu như thành công vậy hắn chẳng phải là có thể tuỳ tiện bắt được trái tim của mỹ nữ này?

"Cái kia. . . Vậy thì xin nhờ ngài!"

Một câu nói trước của Lưu Siêu làm mỹ nữ mặc áo kẻ sọc như rơi vào hầm băng, một câu sau lại kéo nàng lên bờ, chỉ là trái tim treo cao vẫn bất ổn như cũ chưa hạ xuống được .

Đúng lúc này, Lý Phong đi lên phía trước nói: "Mỹ nữ, ta có thể cứu gia gia ngươi, để cho ta thử một chút xem sao."

Không chờ mỹ nữ áo kẻ sọc nói chuyện, Lưu Siêu đã nổi giận nói: "Ngươi là bác sĩ của bệnh viện nào, ngươi có biết về y học hay không, đây là đột phát nhồi máu não, không có thiết bị y tế chuyên nghiệp ngươi lấy cái gì cứu người? Ăn nói bừa bãi!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!