Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 241: CHƯƠNG 241. DIỆT TÔ GIA!

Chương 204: Diệt Tô gia!

Ba cha con Tô Kiếm Nam phát mộng tại chỗ!

Ta XXX, Lôi Châu chết, lại còn chết thảm liệt như vậy?

Sao lúc nãy hắn dám tự tin nói Lý Phong không phải là đối thủ của mình?

Con mẹ nó lại còn võ kỹ siêu mạnh 《 Thiên Ưng Chỉ 》? Danh chấn giới cổ võ kiểu gì vậy a!

Loại cảm giác này tựa như là trong game online, một người chơi nhân dân tệ nói với một người chơi bình thường rằng mình vừa nạp 999999 đồng tiền, một thân đồ đạc đều là Thần cấp.

Ngươi nha, cấp bậc không bằng ta, kỹ năng không bằng ta, trang bị cũng không bằng ta, ta giết ngươi đơn giản tựa như giết một con gà.

Kết quả sau một hồi chiến đấu nảy lửa, kết quả là 0 : 5. . .

Con mẹ Lý Phong ngươi có phải là bật hack không!

Ngoài khiếp sợ chỉ còn khiếp sợ.

Lôi Châu vừa chết, bọn họ càng không phải là đối thủ của Lý Phong.

Quan trọng vì lừa giết Lý Phong, bọn họ bảo tất cả bảo tiêu, người hầu rời đi, trang viên to như vậy giờ chỉ còn ba cha con bọn họ!

"Lý Phong, có. . . Có chuyện gì cứ ngồi xuống thương lượng, chúng ta đừng động đao động thương, thương tổn hòa khí."

Tô Kiếm Nam cố nở nụ cười so với khóc còn khó coi hơn, run giọng nói.

"Muốn sống? Tốt, các ngươi trước tiên quỳ xuống cầu xin tha thứ đi."

Lý Phong vung tay, sau đó bá khí ngửa người ngồi xuống.

"Cái này. . ."

Tô Kiếm Nam lộ vẻ mặt khó xử, cả một đời kiêu hùng, hắn chưa từng phải quỳ xuống dập đầu với bất cứ ai, quả thực là so với giết hắn còn khó chịu hơn.

"Không quỳ? Vậy thì chết đi."

Lý Phong nhếch miệng lên tạo thành nụ cười trào phúng, đưa tay muốn giết Tô Kiếm Nam.

"Đừng đừng đừng, ta quỳ!"

Ba cha con Tô Kiếm Nam không dám do dự, phù phù quỳ rạp xuống đất, dập đầu với Lý Phong.

"Phanh" "Phanh" "Phanh" "Phanh" . . .

Âm thanh cái trán đụng vào sàn nhà tạo nên từng hồi tiếng vang.

Rất nhanh sau đó, trán của ba cha con Tô Kiếm Nam đều sưng u lên.

Dần dần, tốc độ dập đầu của ba cha con Tô Kiếm Nam chậm lại, sau một chút nữa liền chậm rãi ngẩng đầu nhìn Lý Phong, lại chậm rãi dập đầu.

"Không hổ là lão hồ ly, đến lúc này còn dám tính toán cách trả thù ta."

Lý Phong đọc được suy nghĩ trong lòng Tô Kiếm Nam, cười trào phúng một tiếng, đi tới mãnh liệt đè đầu Tô Kiếm Nam xuống đất.

"Ầm!"

Một tiếng to hơn trước mấy lần vang lên!

Vết sưng trên trán Tô Kiếm Nam nhất thời nứt toác ra, máu tươi vẩy xuống!

"Lý Phong! Ngươi đừng quá đáng!"

Tô Dương Vũ vụt một cái muốn đứng dậy liều mạng với Lý Phong.

Tô Kiếm Nam liền vội vàng đè hắn lại, cười thảm nói: "Đây là do Tô gia chúng ta thiếu nợ Lý thiếu."

"Cha!"

Hốc mắt Tô Dương Vũ đỏ lên, nước mắt không ngăn được, chảy xuống.

"Nhi tử!"

Tô Kiếm Nam lúc này cũng là nước mắt đầy mặt.

Tô Dương Thành ở một bên vẫn như cũ yên lặng dập đầu, không có bất kỳ ý tứ muốn phản kháng nào.

"Hay cho tình nghĩa cha con sâu nặng a."

Lý Phong phủi tay, tiếp theo lấy điện thoại di động ra nói: "Chỉ tiếc đứa con này lại đội cho ngươi một cái mũ xanh thật to a, Tô lão cẩu."

(đội nón xanh:cắm sừng)

Sắc mặt Tô Dương Vũ đột biến!

"Ngươi có ý tứ gì?"

Sắc mặt Tô Kiếm Nam càng thêm khó coi.

Lý Phong cười một tiếng: "Ngươi ở bên ngoài nuôi tiểu tam, đúng không?"

(tiểu tam:tình nhân bên ngoài)

"Ngươi. . . Ngươi làm sao lại biết?"

Tô Kiếm Nam lộ vẻ mặt sợ hãi.

"Tại sao ta biết không trọng yếu, trọng yếu là, Tô Dương Vũ mỗi tuần đều sẽ đi tới chỗ ở của tiểu tam ngươi, hình ảnh kia, chậc chậc. . ."

Đang nói chuyện, Lý Phong ấn mở một đoạn video.

Ngay sau đó, một đoạn video không thích hợp cho thiếu nhi xem xuất hiện ở trước mặt cha con Tô Kiếm Nam.

Một cô gái trẻ tuổi khuôn mặt kiều mị, vóc người nóng bỏng, đang ra sức hùa theo từng cú nhấp từ phía sau của Tô Dương Vũ.

"Bảo bối, ta lợi hại hơn hay là cha ta lợi hại hơn?"

"Đương nhiên là ngươi lợi hại hơn a, cha ngươi già rồi, thể lực không được, ngươi cứ như một cái máy vậy. . ."

Nghe xong lời này, Tô Dương Vũ càng hăng hái.

"Đùng "

Tô Kiếm Nam quay đầu quất một bàn tay vào mặt Tô Dương Vũ: "Ngươi đúng là nghiệt tử!"

Vợ cả chết sớm, Tô Kiếm Nam không tái giá, chỉ là ở bên ngoài bao nuôi nữ ngôi sao, MC xinh đẹp.

Cô gái này là người hắn yêu thích nhất, một tuần chí ít đi tìm nàng ba lần, ngoại trừ không thể lấy nàng ra, nàng có bất kỳ yêu cầu gì Tô Kiếm Nam đều sẽ hết sức thỏa mãn.

Không nghĩ tới a, thật đúng là không nghĩ tới, tình nhân hắn hết lòng thương yêu vậy mà con trai trưởng cũng đụng vào!

"Cha, một tiểu tam mà thôi, ngươi nổi giận như vậy làm gì?"

Tô Dương Vũ ôm mặt, lộ vẻ mặt không phục.

Huynh đệ như tay chân, nữ nhân như y phục, huống chi bọn họ là cha con a, sao có thể vì một nữ nhân đánh đứa con trai như hắn?

"Tiểu bà nội ngươi a, đó là nữ nhân ta ưa thích, hôm nay ai cũng đừng hòng cản ta, ta muốn đánh chết đồ nghịch tử nhà ngươi!"

Tô Kiếm Nam đứng dậy điên cuồng đánh tới Tô Dương Vũ, Tô Kiếm Nam mới đầu còn không dám hoàn thủ, về sau bị đánh cho nổi giận liền mặc kệ đối phương là cha mình, bắt đầu phản kích bằng kỹ năng võ thuật của mình.

Tô Kiếm Nam đã lớn tuổi, lại bị tửu sắc móc sạch thân thể, sao có thể là đối thủ Tô Dương Vũ đang trẻ tuổi sung sức.

Trong lúc nhất thời, Tô Kiếm Nam bị Tô Dương Vũ hành hung một trận.

Mà trong quá trình này, Tô Dương Thành một mực giữ im lặng khấu đầu, không bị hai người ảnh hưởng chút nào.

Lý Phong mới đầu còn hứng thú nhìn hình ảnh này, về sau cảm thấy tẻ nhạt vô vị, ngược lại nhìn chằm chằm Tô Dương Thành đang dập đầu.

"Ngươi có phải là đang cảm thấy một mực dập đầu thì ta sẽ tha cho ngươi một mạng?"

Sau một lúc lâu, Lý Phong hỏi.

"Thành tâm thì linh nghiệm."

Nói xong, Tô Dương Thành tiếp tục dập đầu.

"A. . . Hay cho câu thành tâm thì linh nghiệm."

Sau khi nói xong, Lý Phong nhấc chân giẫm tới đầu Tô Dương Thành.

"Phanh "

Tựa như dưa hấu bị giẫm nổ, đầu Tô Dương Thành be bét máu, não và máu cùng phun ra nhão nhoét.

Hai cha con Tô Kiếm Nam đang đánh nhau cùng lúc đình chỉ động tác, tiếp theo hai người hét thảm.

"Dương Thành!"

"Nhị đệ!"

Hai người bò tới trước mặt Tô Dương Thành, khóc ròng ròng.

"Đau lòng a, tuyệt vọng a, có phải đang muốn lột da uống máu ta?"

Lý Phong thu hồi chân, đùa cợt nói.

"Lý Phong, chúng ta cũng đã dập đầu cầu xin ngươi tha thứ, tại sao ngươi còn muốn đuổi tận giết tuyệt?"

Tô Kiếm Nam lộ ra hai mắt đỏ như máu.

"Lúc trước Osvili đóng cửa, mẹ ta cũng đã nói muốn rời khỏi Hoa Thành, các ngươi vì sao còn muốn đuổi tận giết tuyệt?"

"Từ ngày mẹ ta qua đời, ta đã vô cùng muốn được tận tay giết chết các ngươi."

"Hiện tại nói cho ta biết, các ngươi có cảm thấy thống khổ không, tuyệt vọng không?"

Thanh âm của Lý Phong tựa như gió lạnh thổi tới từ chín tầng địa ngục.

Tô Kiếm Nam nhịn không được rùng mình một cái.

Hắn ngang dọc Hoa Thành mấy chục năm, chưa từng tuyệt vọng như vậy bao giờ.

Giờ khắc này, hắn vô cùng hối hận vì đã nghe theo Lục Xảo Lan giết chết Lý Viện!

"Ngô. . . Ta cảm nhận được sự hối hận, thống khổ, tuyệt vọng, hoảng sợ, nhưng còn chưa đủ!"

Sau khi nói xong, Lý Phong điểm ra một chỉ điểm tới Tô Dương Vũ.

"Phanh "

Một đạo chân khí đánh vào trên đầu Tô Dương Vũ , trực tiếp làm đầu hắn nổ tan!

Vô số vật đỏ đỏ trắng trắng phun vào mặt Tô Kiếm Nam!

"A!"

Tô Kiếm Nam phát ra một tiếng kêu sợ hãi, cứt và nước đái cùng bắn ra!

Tận mắt nhìn thấy hai đứa con trai chết thảm ở trước mặt mình, tinh thần của Tô Kiếm Nam đã phải chịu kích thích cực lớn, cho dù may mắn sống sót, đoán chừng cũng sẽ biến thành một người điên.

"Nhìn thấy thân nhân chết ở trước mắt mình có phải rất thống khổ không, có phải rất muốn giết ta báo thù không?"

"Chỉ tiếc, ngươi không có năng lực giết ta, ngươi chỉ có thể mang theo hối hận cùng tuyệt vọng xuống địa ngục gặp hai đứa con trai của ngươi!"

Nói xong, Lý Phong nhấc chân giẫm tới mặt Tô Kiếm Nam.

"Phanh "

Đầu của Tô Kiếm Nam trực tiếp bị một cước này đá nát, vài giây đồng hồ sau thân thể mới chậm rãi gục xuống đất!

Ba cha con Tô gia, chết sạch!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!