Chương 208: Bẩm báo táng gia bại sản!
Một câu nói kia của Hứa Mạn làm Vương Trí trong nháy mắt cảm thấy hoảng sợ.
Đại Đường giải trí chỉ là một công ty nhỏ, đến cả top 10 Hoa Hạ cũng không chen vào được.
Mà Hứa Mạn lại là siêu sao top 5 Hoa Hạ, ở trong làng giải trí có năng lượng rất mạnh.
Còn Vương Trí. . . Bất quá là một đạo diễn hạng ba, chỉ có thể làm một số phim truyền hình, phim mạng loại nhỏ.
Đại Đường giải trí có thể vì hắn mà không nể mặt Hứa Mạn sao?
"Không đơn giản như vậy, hắn còn nói sẽ vận dụng quyền lợi đạo diễn thay thế ngươi, để bằng hữu ta đóng vai nữ chính."
"Nội tâm hắn có ý định gì, ngươi hẳn càng rõ ràng hơn ta a?"
Lúc này Lý Phong chỉ vào Liễu Thi Hàm, cười lạnh nói.
"Còn có việc này? !"
Sắc mặt Hứa Mạn càng thêm khó coi.
Nàng ở làng giải trí nhiều năm như vậy, sao còn nhìn không thấu trò xiếc của Vương Trí ?
Không phải chính là nhìn trúng tâm lý muốn làm ngôi sao lớn của nữ nhân xinh đẹp, từ đó sử dụng quy tắc ngầm với người ta sao?
Có đạo diễn sử dụng quy tắc ngầm với nữ diễn viên, sau đó hứa được làm được, nhưng cũng có đạo diễn trở mặt vô tình, sau này ra vẻ không quen biết.
Loại chuyện này Hứa Mạn đã thấy rất rất nhiều, nếu không phải phía sau nàng có chỗ dựa là Phong Vũ Lâu, nàng cũng khó có thể cự tuyệt những quy tắc ngầm này, nếu không nàng sẽ không lăn lộn trong làng giải trí.
"Hiểu lầm, đều là hiểu lầm, ta chỉ là cảm thấy vị tiểu thư này phù hợp với vai nữ chính, đơn giản là mời nàng thử vai mà thôi."
Vương Trí lau mồ hôi lạnh trên trán, cuống quít biện giải.
"Không, không đơn giản như vậy, ta biết ngươi đang suy nghĩ gì, Thi Hàm, ngươi cũng có thể nhìn ra mục đích của hắn, đúng không?"
Lý Phong quay đầu nhìn về phía Liễu Thi Hàm, hỏi.
Liễu Thi Hàm vốn đang nhìn Hứa Mạn trên màn hình không chớp mắt, nghe thấy lời ấy lập tức gật đầu nói: "Ừm, ánh mắt hắn nhìn ta rất bỉ ổi."
Khóe miệng của Lý Phong giật một cái, Liễu Thi Hàm đúng là ăn nói thẳng thắn a!
Thân thể Vương Trí chấn động, nội tâm lo sợ, tiếp theo liền muốn biện giải cho mình một chút.
Ai ngờ Hứa Mạn căn bản không cho hắn cơ hội giải thích: "Tốt, ta biết nên làm như thế nào, từ nay về sau, làng giải trí sẽ không còn nơi cho Vương Trí đặt chân."
Nghe thì có vẻ cuồng vọng, nhưng Vương Trí rõ ràng, Hứa Mạn có tư cách nói những lời này!
Đổi thành những đạo diễn hạng nhất, thậm chí là đạo diễn hạng hai, Hứa Mạn có lẽ không dám nói ra những lời này, nhưng thu thập một đạo diễn hạng ba như hắn thì có thể nói dễ như trở bàn tay!
Giờ khắc này, Vương Trí hối hận không gì sánh được!
Nếu như hắn không nổi lên sắc tâm với Liễu Thi Hàm, nếu như tại thời điểm Lý Phong nói muốn gọi cho Hứa Mạn hắn đã lập tức thoát thân, vậy sự tình sẽ không phát triển đến trình độ này!
Hối hận qua đi thì chính là phẫn nộ, Lý Phong hủy hoại tiền đồ của hắn, hắn muốn báo thù Lý Phong!
"Muốn báo thù ta?"
Lý Phong nhìn ra lửa giận trong mắt Vương Trí, nhất thời đùa cợt nói: "Ta là lão bản Osvili Lý Phong, muốn báo thù ta thì cứ tới, ta tiếp hết."
Vương Trí: "? ? ?"
Vừa rồi lão tử hỏi ngươi là ai ngươi không nói, nhìn ra lão tử muốn báo thù ngươi thì ngươi lại tự giới thiệu, không phải là nói tên giả chứ?
Chờ chút. . . Lảo bản Osvili Lý Phong, cái danh tự rất quen tai a.
Vài giây đồng hồ sau, Vương Trí rốt cục nhớ ra điều gì đó, khuôn mặt vốn đã trắng bệch lại càng trắng thêm mấy phần!
"Ngươi. . . Ngươi là Lý Phong vừa diệt cả nhà Tô gia? !"
Vương Trí hoảng sợ muốn đái ra máu!
Con mẹ nó, hôm nay tất cả những người thượng tầng Hoa Thành đều đang đồn chuyện này, mặc dù không có chứng cứ, nhưng người sáng suốt đều có thể đoán được là Lý Phong diệt cả nhà Tô gia!
Đạo diễn hạng ba như hắn muốn báo thù người này? Khác gì với tự sát chứ!
Hai mắt Lý Phong phát lạnh, quay đầu hỏi: "Liễu tiểu thư, tội ác ý phỉ báng người khác sẽ bị pháp luật trừng trị thế nào?"
Việc này bí mật suy đoán là một chuyện, công khai nói ra lại là một chuyện khác.
Không có chứng cứ còn dám ở bên ngoài nói luyên thuyên, thật sự nghĩ tiểu gia là quả hồng mềm dễ bị bắt nạt sao?
"Căn cứ theo quy định điều số hai trăm bốn mươi sáu bộ luật hình sự, dùng bạo lực hoặc là lời nói công kích làm nhục người khác hoặc làm giả sự thật phỉ báng người khác, có tình tiết tăng nặng thì tù có thời hạn ba năm trở xuống, tình tiết nhẹ thì giam ngắn hạn vài tháng, án treo hoặc là tước đoạt quyền lợi chính trị."
Liễu Thi Hàm không hổ là luật sư, gần như không có thời gian suy nghĩ đã bật thốt lên.
Vương Trí thật muốn lấy tay quất nát mặt mình, hắn làm sao lại nói ra lời này, cố ý muốn Lý Phong trả thù sao?
"Lý thiếu, ta sai rồi, ta không nên hồ ngôn loạn ngữ, ta càng không nên sinh ra suy nghĩ xấu với vị tiểu thư này."
"Ngài đại nhân đại lượng, cứ xem ta như một quả rắm thối, tha ta lần này đi."
Nói xong Vương Trí phù phù một tiếng quỳ xuống trước mặt Lý Phong.
Đắc tội Hứa Mạn nhiều lắm là không thể lăn lộn trong làng giải trí nữa, còn đắc tội Lý Phong thì con mẹ nó đến mạng nhỏ cũng khó lòng giữ được a!
"Liễu tiểu thư, ta muốn mời ngươi làm luật sư đại diện cho ta để cáo trạng Vương Trí tội phỉ báng danh dự."
Lý Phong không có ý tứ muốn thả Vương Trí, hắn không chỉ muốn làm Vương Trí không cách nào đặt chân trong làng giải trí, còn muốn làm Vương Trí phải táng gia bại sản!
"Ây. . ."
Liễu Thi Hàm đầu tiên là sững sờ, xác định Lý Phong không nói đùa mới gật đầu đáp ứng.
Vương Trí tự nhiên là khóc rống cầu xin tha thứ, chỉ là Lý Phong lười nghe hắn kêu khóc, nắm cổ áo hắn ném ra khỏi quán cafe.
Khách hàng xung quanh sớm đã nhìn mà trợn mắt há hốc mồm!
"Đinh, chúc mừng kí chủ, nhiệm vụ hoàn thành, đang tiến hành khen thưởng. . ."
"Đinh, chúc mừng kí chủ, thu hoạch được 300 điểm kinh nghiệm, 6000 điểm tích lũy."
Đẳng cấp: A
Điểm kinh nghiệm: 2800/ 5000
Điểm tích lũy: 69700
Điểm hinh phục : 63
Kỹ năng: 《 Chân Vũ 》, 《 Vô Ảnh Bộ 》, 《 Thiên Cương Tam Thập Lục thức 》, 《 Bạo Tẩu 》. . .
Nhiệm vụ đang chờ: Tám phương mưa gió để ta sử dụng, hủy diệt Tô gia.
"Xem ra trước khi tập đoàn Tô thị phải đóng cửa, thì nhiệm vụ hủy diệt Tô gia còn chưa thể hoàn thành. . ."
Âm thầm nói một câu, Lý Phong tắt hệ thống, cám ơn Hứa Mạn một câu rồi kết thúc trò chuyện.
Kinh Thành, trong căn phòng trang điểm nào đó.
Nhìn thấy màn hình điện thoại biến thành đen kịt, sắc mặt Hứa Mạn biến thành cổ quái.
"Mỗi lần gặp lại ở cùng một mỹ nữ khác biệt a. . . Lý tiên sinh thật đúng là một người đa tình a. . ."
Hứa Mạn đã biết hai nữ nhân có quan hệ rất gần với Lý Phong là Ngụy Băng Khanh, Tô Đồng, hiện tại còn thêm một Liễu tiểu thư có dung mạo khí chất đều không thua gì hai cô nàng trên.
"May mà ta cùng hắn mới chỉ phát sinh quan hệ, vẫn chưa. . ."
Nghĩ tới đây, trái tim của Hứa Mạn liền có chút bối rối, vội vàng đình chỉ suy nghĩ lung tung, tiếp theo vận dụng quan hệ hạ sát lệnh với Vương Trí.
Trong quán cà phê, Liễu Thi Hàm tựa như biến thành người khác, đầy hào hứng hỏi về quan hệ của Lý Phong cùng Hứa Mạn.
Lý Phong có thể nói cái gì, cũng không thể nói hắn đã chịch Hứa Mạn mất trinh a?
Cho dù hắn không quan tâm, cũng phải cân nhắc thay cho danh dự của Hứa Mạn a?
Cho nên Lý Phong chỉ có thể nói giảm nói tránh, bảo rằng Hứa Mạn trong một lần ngẫu nhiên dùng Đồng nhan thủy, sau đó hai người liền thành bằng hữu.
"Thật hâm mộ ngươi a, có thể làm bằng hữu với Hứa Mạn."
Liễu Thi Hàm không ngừng hâm mộ, tiếp theo ngượng ngập nói: "Vậy ngươi về sau có thể giới thiệu Hứa Mạn cho ta không, ta. . . Ta là fan trung thành của nàng."
Lý Phong bất đắc dĩ gật gật đầu, chỉ có thể nói Hứa Mạn có mị lực quá lớn, đến cả mỹ nữ cực phẩm như Liễu Thi Hàm cũng là fan của nàng.
Hai người lại trò chuyện một hồi, sau đó Lý Phong nói hắn muốn đi xem công nhân ngày trước của Osvili, Liễu Thi Hàm dù sao cũng rảnh rỗi, liền cùng hắn đón xe đi tới trước cửa một khu chung cư.
Hai người còn chưa xuống xe, đã thấy cửa chung cư có một đám người tụ tập tại đó, ở trước mặt bọn họ, mười tráng hán áo đen ngăn trở đường đi.
Sau lưng tráng hán áo đen, một người trung niên mặc tây trang màu đen đang cười lạnh hút thuốc.
"Đi, xuống xem một chút."
Lý Phong nhìn ra những người kia phần lớn là công nhân cũ của Osvili, nội tâm lo lắng nên vội vàng xuống xe chạy tới.