Chương 213: Châm cứu trị liệu
Khi Lý Phong cùng Trương Khôn ký kết hợp đồng, hơn mười khách hàng sử dụng đồ trang điểm của tập đoàn Tô thị vạch trần chuyện các nàng gặp dị ứng, làm da thịt thối rữa.
Các nàng đã liên hệ luật sư, chuẩn bị tố cáo tập đoàn Tô thị.
Ngay sau đó, lại có mấy nữ nhân tự xưng là con riêng của Tô Kiếm Nam nhảy ra muốn tranh đoạt di sản.
Ba cha con Tô Kiếm Nam đã chết, tập đoàn Tô thị lúc này như rắn không đầu, đối mặt với cục diện nghiêm trọng như hiện tại có thể nói là vô cùng bấp bênh.
Nửa giờ sau, trước cửa Four Seasons Hotel, Lý Phong cùng Liễu Thi Hàm đi xuống khỏi taxi, một trước một sau đi vào khách sạn.
Tuy rằng đi cùng Lý Phong vào khách sạn làm Liễu Thi Hàm cảm thấy có chút khó xử, nhưng nàng muốn xem bệnh, cũng không phải là làm cái khác.
Huống chi nàng đã sớm chịu đủ thống khổ mỗi tháng, nếu như Lý Phong thật sự có thể trị tận gốc chứng bệnh này, nàng nhất định phải nắm chắc cơ hội.
Mang theo tâm thần bất định, Liễu Thi Hàm đi sau lưng Lý Phong vào một gian phòng sang trọng.
"Ây. . . Liễu tiểu thư, ngươi hẳn đã chuẩn bị. . . Cái kia a?"
Lý Phong để đồ vật xuống, lộ sắc mặt quái dị hỏi.
Nhiều nhất là một giờ nữa, bà dì của Liễu Thi Hàm sẽ ghé thăm, vạn nhất khi hắn châm cứu với Liễu Thi Hàm, nàng lại không mang băng vệ sinh, vậy chẳng phải là rất xấu hổ?
"Cái kia?"
Liễu Thi Hàm lộ vẻ mặt đầy mờ mịt.
"Chính là. . . Băng vệ sinh."
Lý Phong dứt khoát nói, hắn hiện tại là thầy thuốc, không cần kiêng kỵ quá nhiều.
"Chuẩn. . . Chuẩn bị."
Liễu Thi Hàm nhất thời ửng đỏ mặt, trong lòng sinh ra cảm giác cổ quái.
Cái này đúng là lần đầu tiên có nam nhân hỏi nàng loại vấn đề này, không xấu hổ mới là lạ. . .
"Vậy được, ngươi trước tiên có thể dùng đi, miễn cho lát nữa đột nhiên tới."
Lý Phong tận lực làm ngữ khí bình tĩnh, chỉ là loại chuyện này chỉ cần nói ra, thì sẽ làm bầu không khí trở nên xấu hổ.
Trong lúc nhất thời, Liễu Thi Hàm cảm thấy khó xử, móc ra không được mà không móc cũng không hay, sững sờ tại chỗ rất lâu.
Rốt cục, Liễu Thi Hàm lấy hết dũng khí, móc ra một cái băng vệ sinh từ trong túi xách, bước nhanh vào nhà vệ sinh.
Sau khi xong xuôi, Liễu Thi Hàm đi ra ngoài, lộ khuôn mặt ửng đỏ hỏi: "Ta phải làm gì để phối hợp với ngươi?"
"Ừm. . . Ngươi nằm trên ghế sa lon, sau đó. . ."
Nói đến đây, Lý Phong lập tức ngậm miệng lại.
Nếu hắn nói Liễu Thi Hàm cởi váy, vậy có khi nào sẽ bị Liễu Thi Hàm coi là có dụng tâm riêng?
"Sau đó. . . ?"
Liễu Thi Hàm có chút phát mộng.
Nói chuyện đừng nói một nửa a, cái này khiến người nghe rất khó chịu!
"Cái kia. . . Ta nói ra ngươi đừng hiểu lầm a, ta cần châm cứu trên bụng ngươi, ngăn cách y phục thì chỉ sợ không được, cho nên. . ."
Lý Phong dùng một loại biểu lộ "Ngươi hiểu được" nói.
"Cần ta cởi quần áo?"
Sắc mặt Liễu Thi Hàm càng thêm cổ quái.
Nàng tự nhiên biết ngăn cách y phục không cách nào châm cứu, chỉ là nàng không nghĩ tới Lý Phong là muốn châm cứu trên bụng mình a!
Đừng nói nàng mới quen Lý Phong hơn một ngày, cho dù đã là bằng hữu nhiều năm với Lý Phong, nàng cũng không tiện cởi quần áo trước mặt hắn a!
"Sớm biết như vậy thì đã không đi theo Lý Phong tới đây!"
Liễu Thi Hàm ảo não nói thầm, tiếp theo mặt lộ vẻ áy náy nói: "Xin lỗi Lý tiên sinh, ta. . . Chuyện này ta không làm được."
Lý Phong bất đắc dĩ cười một tiếng, chuyện này xác thực phải trách hắn không nói rõ ràng, Liễu Thi Hàm không tiếp nhận thì hắn cũng không thể ép buộc người ta cởi đồ a.
Nhưng vào lúc này, thanh âm kiều mị của Chí Linh tỷ tỷ đột nhiên vang lên.
"Đinh, kí chủ, ngài có nhiệm vụ mới, có muốn lập tức xem xét?"
Lý Phong: ". . ."
Thời điểm này tuyên bố nhiệm vụ, không phải là muốn tiểu gia thuyết phục Liễu Thi Hàm tiếp nhận trị liệu chứ?
Thật sự như vậy thì hệ thống cũng quá đê tiện rồi!
"Xem xét!"
"Nhiệm vụ: Cứu vãn nữ thần Liễu Thi Hàm (2) "
"Mục tiêu: Chữa tốt chứng bệnh rối loạn nội tiết tố của Liễu Thi Hàm, nếu như Liễu Thi Hàm cự tuyệt tiếp nhận trị liệu thì nhiệm vụ thất bại, tiểu đệ kí chủ rút ngắn đi 1 cm."
"Khen thưởng: 500 điểm kinh nghiệm, 10000 điểm tích lũy, 1 điểm chinh phục."
"Chú thích: Giúp nữ thần thoát khỏi cảm giác ốm đau tra tấn, là có thể cấp tốc thu hoạch được hảo cảm từ nữ thần —— trích 36 kế tán gái."
"Quả nhiên. . ."
Khóe miệng Lý Phong giật một cái, có lĩnh ngộ càng sâu với tính tình của hệ thống.
Thấy Lý Phong không nói lời nào, Liễu Thi Hàm càng cảm thấy lúng túng, ngay sau đó liền muốn nói lời cáo từ.
Lúc này, Lý Phong cười nói: "Liễu tiểu thư, thân phận của ta bây giờ là thầy thuốc, chữa trị không cần cố kỵ nhiều như vậy."
"Mặt khác, ngươi hẳn là mặc tất chân a?"
"Đúng vậy, như vậy thì sao?"
Liễu Thi Hàm có chút không quá hiểu dự định của Lý Phong.
"Ngươi có thể chỉ cởi váy xuống, tất chân giữ lại, như thế là có thể cam đoan bảo vệ chỗ tư mật, lại không ảnh hưởng tới ta thi châm, hoàn mỹ đôi đường, ngươi cảm thấy thế nào?"
(hình như là loại tất dài mặc như quần ở trong mấy bộ phim JAV @@ )
Lý Phong tận lực làm cho biểu lộ trở nên nghiêm túc, trầm giọng nói.
"Cái này. . ."
Liễu Thi Hàm do dự, cái biện pháp này hình như cũng có thể tiếp nhận a?
Chỉ là tất chân quá lộ, hoàn toàn có thể nhìn thấy quần lót bên dưới. . .
"Đại khái cần bao lâu?"
Liễu Thi Hàm ổn định tâm thần, hỏi.
Nếu như vài phút là có thể giải quyết, vậy nàng cũng có thể thử một chút, thời gian quá lâu thì thôi, nàng sợ mình không thể chịu đựng được xấu hổ.
"Hai ba phút là được rồi."
Lý Phong ở trong lòng tính toán một chút, nói.
"Tốt, tới đi."
Liễu Thi Hàm khẽ cắn hàm răng, quyết định.
Dù sao đến cũng đã đến rồi, nếu như không thử một chút thì nàng cũng sẽ không cam lòng.
Mà bây giờ lối sống xã hội đã thoáng hơn nhiều, nàng cũng không phải là trần truồng, cứ coi như mặc bikini tắm ở bờ biển đi. . .
Nghe thấy lời ấy, Lý Phong nhất thời thở phào.
Liễu Thi Hàm có thể đáp ứng là tốt nhất, không thì tiểu đệ của hắn sẽ thật sự bị rút ngắn 1 cm . . .
Dưới cái nhìn chăm chú của Lý Phong, Liễu Thi Hàm chậm rãi đi đến cạnh ghế sa lon, cúi người muốn cởi váy xuống.
Đột nhiên, động tác của Liễu Thi Hàm trì trệ, khẽ cắn bờ môi đỏ mọng nói: "Ngươi. . . Ngươi có thể xoay người sang chỗ khác trước không."
Tuy rằng đợi chút nữa vẫn sẽ bị Lý Phong nhìn, nhưng để Lý Phong nhìn mình cởi váy sẽ rất ngại ngùng.
"Ây. . . Xin lỗi."
Lý Phong đỏ ửng khuôn mặt, rồi vội vàng quay người đi.
Rất nhanh, âm thanh sột sột soạt soạt truyền đến, tiếp theo hắn nghe thấy Liễu Thi Hàm run giọng nói: "Được rồi. . . Ngươi qua đây đi."
Lý Phong hít sâu môt hơi, tiếp theo xoay người lại, nhất thời, một thân hình nóng bỏng đang ngửa mặt nằm trên ghế sa rơi vào trong tầm mắt Lý Phong.
Cho dù là nằm ngang, áo sơ mi trắng cũng bị chống phình lên, xem ra rất có quy mô.
Eo thon như ẩn như hiện, có thể nhìn thấy da thịt trắng nõn.
Ở bên dưới là phần hông đã được tất chân bao trùm, mười phần quyến rũ.
Sau cùng, chính là cặp chân dài bị vớ cao màu đen bao trùm, dưới ánh đèn ấm áp chiếu rọi tản ra quang mang cực kỳ mê người.
"Trấn định trấn định, ngươi bây giờ là thầy thuốc, cần phải suy nghĩ như một thầy thuốc mới được."
Lý Phong đè xuống nhiệt khí ở bụng dưới, chậm rãi đi đến trước mặt Liễu Thi Hàm.
"Có thể hơi đau đấy, ngươi cố gắng chịu đựng một chút."
Lý Phong căn dặn một câu, sau đó lấy ra ngân châm.
Liễu Thi Hàm gật gật đầu, hai mắt đóng chặt, lông mi không ngừng run rẩy, gương mặt đỏ bừng, lồng ngực chập trùng không thôi, xem ra rất khẩn trương.
Cách gần đó, Lý Phong liếc mắt nhìn thấy phía dưới vớ cao màu đen là một cái quần lót màu xanh biếc, cảm giác thật sự là rất dụ hoặc.
"Hô"
Lý Phong phun ra một ngụm trọc khí, đưa tay đâm châm tới bụng Liễu Thi Hàm.
Vừa tiếp xúc, Liễu Thi Hàm đã duyên dáng kêu một tiếng: "Ưm!"
Lý Phong: ". . ."
Mới là châm đầu tiên mà thôi, không đến mức kêu thành như vậy chứ?
"Ta. . . Ta. . . Ta bị bà dì ghé thăm"
Lúc này, Liễu Thi Hàm mở to hai mắt, khóc không ra nước mắt nói.
Lý Phong: "? ? ?"