Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 252: CHƯƠNG 252. CÓ VỊ ĐẠO GIÀY CAO GÓT

Chương 215: Có vị đạo giày cao gót

Liễu Thi Hàm có chút trầm mặc.

Lý Phong không phải là người thứ nhất mời nàng làm cố vấn pháp luật, trước Lý Phong, có rất nhiều rất nhiều người từng mời nàng, hơn nữa giá còn cao hơn Lý Phong!

Không vì cái gì khác, chính bởi vì nàng là cháu gái của Liễu Chính Đông, thuê nàng, thì tương đương với thuê Liễu Chính Đông, có thể mượn dùng nhân mạch to lớn của Liễu Chính Đông!

Nhưng Liễu Thi Hàm muốn dựa vào chính mình tự đánh ra một mảnh thiên địa, cho nên những người này đều đã bị nàng cự tuyệt.

Nhưng nếu đó là Lý Phong. . .

"Tốt, ta đồng ý."

Liễu Thi Hàm khẽ hé môi đỏ.

Lý Phong cứu gia gia nàng, còn giúp nàng trị chứng bệnh đeo bám nhiều năm, phần ân tình này làm cho nàng căn bản không thể cự tuyệt.

Hai mắt Lý Phong sáng lên, cười nói: "Đa tạ Liễu tiểu thư."

Chuyện pháp luật rất quan trọng với một công ty lớn, mà luật sư Lý Phong quen biết chỉ có Liễu Thi Hàm, cho nên mới mời nàng gia nhập, nhân mạch sau lưng Liễu Thi Hàm chỉ là nguyên nhân thứ yếu.

Bất kể thế nào, Liễu Thi Hàm đáp ứng là tốt nhất.

Tiếp theo, Lý Phong nói ra mục tiêu cuối cùng trong chuyến đi trở lại Hoa Thành lần này —— thu mua tập đoàn Tô thị!

Liễu Thi Hàm đầu tiên là giật mình, sau khi xác định Lý Phong không nói đùa, nàng liền tận tâm tận trách giúp Lý Phong bày mưu tính kế.

Hai người một mực trò chuyện đến ba giờ chiều, đợi đến khi Lý Phong đã dò xét ra đại khái hướng đi, Liễu Thi Hàm liền nói lời cáo từ.

"Cũng sắp đến giờ cơm chiều rồi, chi bằng để ta mời ngươi ăn cơm rồi đi sau?"

Lý Phong mở miệng giữ lại.

"Không, ta đã đi quá lâu rồi, không quay lại thì gia gia sẽ cảm thấy sốt ruột."

Liễu Thi Hàm cười nhạt một tiếng, sau đó đứng dậy.

Có lẽ là nàng đứng lên quá mãnh liệt, đột nhiên trong đầu có một cỗ cảm giác hôn mê truyền đến, ngay sau đó liền thấy dưới chân mềm nhũn, thân thể lùi về sau.

Lý Phong thầm giật mình, tiến lên trước một bước cản ở sau lưng nàng, nhất thời, cảm giác mềm mại ập tới.

"Liễu tiểu thư, ngươi không sao chứ?"

Lý Phong thầm hít một hơi, trong lòng rung động không thôi, ngoài miệng quan tâm hỏi.

Không có người nào đáp lại.

Lông mày Lý Phong nhướng lên một cái: "Tại sao tự nhiên ngất đi a?"

Mang tâm tình trầm trọng hắn một tay ôm hai vai Liễu Thi Hàm, quay mặt nàng lại nhìn, quả nhiên phát hiện hai mắt Liễu Thi Hàm đã nhắm nghiền.

Dùng Y Thần chi nhãn quan sát một phen, Lý Phong mới biết được lý do Liễu Thi Hàm đột nhiên té xỉu.

Bà dì đến quá mãnh liệt, thiếu máu!

"Ách, ta còn tưởng là chứng bệnh nan y gì, vẫn còn may."

Lý Phong cười khổ lắc đầu, nhấc bổng Liễu Thi Hàm đặt trên giường.

"Ngô. . . Có cần giúp nàng cởi giày không nhỉ?"

Lý Phong sờ cằm cân nhắc vài giây đồng hồ, cuối cùng quyết định giúp Liễu Thi Hàm cởi giày ra, đeo giày ngủ thì rất không thoải mái!

"Chờ một chút, mùi vị này. . ."

Sau khi cầm bàn chân nhỏ của Liễu Thi Hàm, Lý Phong liền phát giác được điểm không thích hợp.

Khi vừa gặp Liễu Thi Hàm, Lý Phong đã ngửi được từ trên người nàng một loại hương thơm kì lạ, bất quá khi đó Lý Phong chỉ cho rằng Liễu Thi Hàm là xịt nước hoa.

Nhưng bây giờ Lý Phong phát hiện bàn nhân nhỏ của Liễu Thi Hàm đều là mùi hương mà không phải mùi vị khó ngửi, cái này không phải là nước hoa có thể che đậy!

Chẳng lẽ. . . Cơ thể Liễu Thi Hàm tự mang mùi thơm?

Nghĩ tới đây, Lý Phong giúp Liễu Thi Hàm cởi xuống giày cao gót, sau đó lấy giày tới trước mặt cẩn thận ngửi.

(chú công an ơi ở đây có biến thái =_= )

"Ngô. . . Xác thực không có mùi hôi, còn có loại hương thơm kì lạ."

Trong lòng Lý Phong nhất thời có chút nóng bỏng.

Trước đó hắn đã xem qua một số phim truyền hình, bản thân nữ chính tự có mùi thơm, xem xong mà vô cùng hâm mộ nam chính.

Tưởng tượng một chút, nữ nhân của mình đến cả chảy mồ hôi cũng là hương thơm, đây là hưởng thụ cỡ nào?

Lý Phong vốn cho rằng phim ảnh toàn bịa đặt, không nghĩ tới hắn thật sự gặp trong hiện thực!

Chỉ tiếc Liễu Thi Hàm không phải nữ nhân của hắn, nếu không. . .

"Khụ khụ, ta nghĩ như vậy có phải là hơi bỉ ổi không."

Lý Phong lắc đầu quét đi ý nghĩ xấu xa trong đầu, lẩm bẩm.

Mặc kệ là ai nhìn thấy một người nam nhân cầm lấy một cái giày cao gót để ở trước mũi, biểu lộ còn rất sung sướng, thì sẽ đều cảm thấy nam nhân này là một tên đại biến thái!

"May mà ở chỗ này không có người khác, Liễu Thi Hàm lại ngủ. . . Trời ơi? !"

Lý Phong tự nói đồng thời khóe mắt liếc qua phía trên giường một chút, vừa vặn nhìn thấy một cặp mắt to nhấp nháy nhấp nháy nhìn mình chăm chú.

Bốn mắt nhìn nhau, bầu không khí cũng trở nên có chút lúng túng!

Không biết qua bao lâu, Lý Phong ngượng ngùng để xuống giày cao cót, giải thích rằng: "Cái kia. . . Sự tình không phải như ngươi tưởng tượng đâu. . ."

Lý Phong thật sự là khóc không ra nước mắt.

Liễu Thi Hàm làm sao tự nhiên lại tỉnh dậy, còn chứng kiến mình đang ngửi giày cao gót của nàng, giờ hắn phải giải thích thế nào? Nhảy vào sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch tội lỗi a!

Liễu Thi Hàm: ". . ."

Nàng hiện tại không biết nên miêu tả nội tâm thế nào!

Vừa rồi nàng tỉnh dậy mở hai mắt ra, liền thấy Lý Phong cầm giày cao gót của nàng ngửi say sưa, biểu lộ còn vô cùng. . . Quái dị.

Nhất thời Liễu Thi Hàm phát mộng, nếu không phải tin tưởng nhân cách của Lý Phong, nàng thậm chí cũng sẽ nghĩ Lý Phong là một đại biến thái.

Hiện tại nàng phải làm sao, chẳng lẽ hỏi một câu "Ngửi thơm không?"

Xấu hổ muốn chết đi được!

"Ây. . . Ngươi vừa rồi thiếu máu té xỉu, ta liền để ngươi lên trên giường, sau đó giúp ngươi cởi giày lại phát hiện mùi thơm, sau đó thì. . . Ngửi một chút."

"Ta thật sự chỉ là hiếu kỳ, không phải bởi vì có ham mê đặc biệt. . ."

Lý Phong cảm thấy vẫn nên nói rõ ràng ra thì hơn, hắn cùng Liễu Thi Hàm về sau sẽ hợp tác lâu dài, không nói rõ ràng lỡ bị người ta coi thành biến thái, vậy công việc sau này sẽ bị ảnh hưởng rất nhiều.

"Ta. . . Hiểu được, thời gian không còn sớm, ta. . . Ta đi về trước."

Nói xong Liễu Thi Hàm liền muốn xuống giường rời đi.

Sự tình đã phát sinh, lại nói tiếp sẽ chỉ làm song phương càng thêm xấu hổ, không bằng cứ coi như việc này chưa từng xảy ra, sau đó mau chóng rời khỏi.

Chỉ là nàng vừa mới đứng dậy, lại một hồi cảm giác hôn mê truyền đến, rơi vào đường cùng nàng chỉ có thể dựa vào đầu giường nghỉ ngơi.

"Liễu tiểu thư, ta có một viên Tinh Lực Hoàn, ăn xong là có thể làm ngươi khôi phục tinh lực một cách nhanh chóng."

Lý Phong thầm thở dài, mua một viên Tinh Lực Hoàn từ khu mua sắm, đưa về phía Liễu Thi Hàm.

"Tinh Lực Hoàn?"

Liễu Thi Hàm tò mò tiếp nhận Tinh Lực Hoàn, ngửa đầu nuốt vào.

Tiếp theo nàng liền phát hiện bởi vì cảm giác suy yếu do thiếu máu đang nhanh chóng giảm bớt, cảm giác mê muội trong đầu cũng không thấy đâu nữa.

Mấy phút đồng hồ sau, Liễu Thi Hàm liền có thể tự mình xuống giường đeo giày, hành tẩu tự nhiên.

"Trời ạ, viên thuốc này thật thần kỳ."

Liễu Thi Hàm nhịn không được kinh hô thành tiếng.

Vì sao Lý Phong luôn có thể mang đến kinh hỉ cho nàng như vậy? Nếu như Lý Phong không có bạn gái thì thật là tốt biết bao.

"Ta có nên hỏi hay không, biết đâu người gọi điện thoại với hắn chỉ là một người bạn bình thường thì sao?"

Liễu Thi Hàm do dự một phen, cuối cùng vẫn từ bỏ ý niệm này.

Nàng là một nữ nhân da mặt mỏng, tự nhiên hỏi hỏi Lý Phong có bạn gái hay không, vậy thì chẳng phải là quá trực tiếp!

Không thể hỏi, sẽ xấu hổ!

Tiếp theo hai người lại nói mấy câu, Liễu Thi Hàm liền giống như chạy trốn rời khỏi nơi đây.

Sáng sớm hôm sau, Lý Phong đi máy bay trở lại Minh Châu, sau đó đón xe tới khu biệt thự Long Cảnh thành Tây để gặp mặt Tống Uyển Quân.

Tống Uyển Quân đã sớm nhận được tin tức nghiêm túc ăn mặc một phen, dưới áo khoác hồng nhạt, thân thể nở nang được phác họa rất rõ ràng.

Vừa thấy mặt, Tống Uyển Quân đã nhào vào trong ngực Lý Phong, dâng lên bờ môi đỏ.

Cảm nhận được thân thể nóng rực của Tống Uyển Quân, hỏa khí dồn nén nhiều ngày của Lý Phong nhất thời bùng nổ!

Tiểu biệt thắng tân hôn, nắng hạn lâu ngày gặp một trận mưa!

(tiểu biệt thắng tân hôn:lâu ngày không gặp còn vượt qua đêm tân hôn)

Một phen mưa gió qua đi, Lý Phong khẽ vuốt ve mái tóc của Tống Uyển Quân nói: "Chuẩn bị một chút, ngày mai ta cùng ngươi đi tới Giang Bắc, lấy mạng chó của Ngô Chinh Long!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!