Chương 217: Quan trọng thăng cấp
Sau một giờ, đội xe đến cửa biệt thự số 7 Uy Giang.
Lý Phong dắt tay Tống Uyển Quân xuống xe, tiểu đệ của Ngô Chinh Long tiến tới chào đón: "Tống lão đại, lão bản của chúng ta chờ ngươi đã lâu, xin mời đi theo ta."
Tống Uyển Quân giơ tay ra hiệu, muốn dẫn người đi vào.
"Chờ một chút, lão bản của chúng ta nói trong nhà quá chật, chỉ cho phép Tống lão đại mang một người đi vào, những huynh đệ khác cứ ở chỗ này ngắm phong cảnh đi."
Người kia đột nhiên dừng bước, ngoài cười nhưng trong không cười nói.
Sắc mặt đám người Hà Cừu đột biến!
"Con mẹ nó ngươi có ý tứ gì?"
"Chúng ta không đi vào, vậy lỡ các ngươi vô lễ với lão bản của chúng ta thì làm sao bây giờ?"
"Mả mẹ nó, tưởng rằng ở địa bàn của mình thì ngon lắm à, lão tử đánh rắm một cái là phát nổ ngươi có tin không?"
Khi đám người đang xúc động, Tống Uyển Quân phất tay: "Được rồi, không cần tranh cãi nữa."
Tiếp theo nàng nhìn về phía Lý Phong: "Đệ đệ, ngươi nói xem thế nào mới tốt?"
Âm thanh của đám người Hà Cừu có lớn hơn cũng vô dụng, Lý Phong mới là người nàng tin cậy nhất, Lý Phong nói cái gì nàng liền làm như thế.
"Hà Cừu, các ngươi chờ ở bên ngoài, ta cùng Uyển Quân đi vào một chút rồi sẽ trở lại."
Lý Phong vừa nói câu này ra khỏi miệng, đám người Hà Cừu lập tức đáp lời: "Tốt, chúng ta ở đây đợi Lý thiếu thắng lợi trở về!"
Trong cái nhìn chăm chú của đám người Hà Cừu, chỉ cần Lý Phong xuất thủ, hôm nay mọi việc tất thành.
Cái này đã thể hiện địa vị cao lớn của Lý Phong trong lòng của đám người Hà Cừu!
"Dẫn đường đi."
Lý Phong nắm tay Tống Uyển Quân, đi theo sau lưng người kia tiến vào biệt thự.
"Đã sớm nghe người ta nói Tống Uyển Quân là cực phẩm mỹ nữ, hôm nay gặp mặt quả là thế a, ha ha ha ha."
Ngô Chinh Long đứng ở cửa phòng khách, hai tay chắp sau lưng, mặt lộ vẻ vẻ dâm tà nhìn Tống Uyển Quân từ trên xuống dưới từ trái qua phải một lượt, sau cùng cười như điên.
Tống Uyển Quân dừng chân, sắc mặt biến thành có chút khó coi.
Lý Phong khẽ siết bàn tay nhỏ của nàng, dùng âm thanh lạnh lùng nói: "Vả miệng một trăm lần, thả người thả thuyền, bồi thường 1 tỷ, ta có thể tha cho ngươi một cái mạng chó."
Lời này vừa nói ra, mười mấy thủ hạ của Ngô Chinh Long ở đây nhất thời biến sắc!
"Làm càn!"
"Phách lối!"
"Con mẹ nó, vậy mà dám nói chuyện với lão đại của chúng ta bằng giọng điệu này? Muốn chết sao!"
"Hừ!" Ngô Chinh Long lạnh lùng hừ một tiếng, xung quanh nhất thời yên tĩnh, tiếp theo hắn mới ngoài cười nhưng trong không cười nói: "Ngươi chính là Lý Phong?"
"Ngươi biết ta?" Lý Phong nhíu mày.
"Ngươi diệt Hàn Chấn, giết Lưu Kiên, đồ Triệu Phi, Từ Túc, lấy sức một mình đưa Tống Uyển Quân lên làm bá chủ thế giới ngầm Minh Châu, người mạnh như vậy làm sao ta có thể không biết."
"Vốn dĩ ta là thật lòng khâm phục Lý tiên sinh, hôm nay gặp mặt ngươi lại khiến cho ta có chút thất vọng a."
Ngô Chinh Long lắc đầu thở dài, xem ra thật sự là rất thất vọng.
Lông mày Lý Phong nhíu lại, hắn cảm thấy mình làm việc đã đầy đủ khiêm tốn, không nghĩ tới những tự tình này vậy mà truyền đến Giang Bắc.
Nhưng ngay sau đó Lý Phong lại bật cười lớn, Ngô Chinh Long biết những chuyện này thì có thể như thế nào?
Khi đó hắn còn là một cường giả cấp B+ , mà bây giờ hắn đã là cường giả cấp A, không thể so sánh nổi!
"Cho nên ngươi cảm thấy mình đã làm đủ chuẩn bị, ăn chắc ta cùng Uyển Quân, đúng không?"
Lý Phong buông ra bàn tay nhỏ của Tống Uyển Quân, tiến lên trước một bước nói.
"Đúng, bởi vì ta biết ngươi là Tông Sư võ đạo!"
Ngô Chinh Long vô ý thức lui lại một bước, hung ác nói.
Lời này vừa nói ra, sắc mặt Lý Phong cùng Tống Uyển Quân đột biến.
Ngô Chinh Long thậm chí còn biết cả chuyện Lý Phong là Tông Sư võ đạo? Hắn nghe ai nói?
Trọng yếu nhất là, nếu Ngô Chinh Long đã biết Lý Phong là Tông Sư võ đạo, vậy vì sao hắn còn dám đối nghịch với Lý Phong?
"Thì ra là thế."
Lý Phong quét mắt nhìn phòng khách một vòng, mặt lộ vẻ bừng tỉnh đại ngộ.
Tống Uyển Quân không hiểu sao cả.
"Trong phòng khách có ba cao thủ, chắc hẳn đó chính là chỗ dựa để Ngô Chinh Long mạnh mồm như thế."
Lý Phong chỉ vào phương hướng phòng khách, sắc mặt hơi ngưng trọng.
Vừa rồi hắn mở ra Thấu thị nhãn xem xét, sau đó phát hiện trong phòng khách có ba người mặc trường bào màu xanh, chắc hẳn ba người này đều là cao thủ trợ giúp do Ngô Chinh Long mời đến.
Hắn vốn cho rằng Ngô Chinh Long không biết mình, cho nên mới khiêu khích Tống Uyển Quân.
Không nghĩ tới là, Ngô Chinh Long không chỉ biết hắn, còn biết hắn là một Tông Sư võ đạo.
Ngô Chinh Long tìm hiểu rõ ràng nội tình của hắn như vậy, lại làm đủ chuẩn bị, khó trách lại tự tin ra mặt.
Đúng lúc này, thanh âm kiều mị của Chí Linh tỷ tỷ đột nhiên vang lên.
"Đinh, kí chủ, ngài có nhiệm vụ mới, có muốn lập tức xem xét?"
"Xem xét!"
"Nhiệm vụ: Cứu vãn nữ thần Tống Uyển Quân "
"Mục tiêu: Đánh giết cường giả cấp A+ Dương Tông Nghĩa, cường giả cấp A Dương Chấn Sơn, Dương Chấn Hải, cường giả cấp B Ngô Chinh Long, giúp nữ thần Tống Uyển Quân thoát ly hiểm cảnh, nếu như kí chủ chạy trốn hoặc để Tống Uyển Quân gặp bất trắc thì nhiệm vụ thất bại, tiểu đệ kí chủ bị rút ngắn đi 1 cm."
"Khen thưởng: 3000 điểm kinh nghiệm 30000 điểm tích lũy."
Lý Phong: "? ? ?"
Cái này là chuyện gì xảy ra? Chủ nghĩa nhân đạo của nhà phát triển đâu rồi, tự nhiên vứt đi cho chó gặm sao?
Ba tên Tông Sư võ đạo, bên trong đó còn có một người là Tông Sư hậu kỳ, Lý Phong có thể đánh bại Dương Tông Nghĩa hay không cũng đã rất khó nói, huống chi là lấy một địch ba?
Trước kia gặp phải nhiệm vụ khó có thể hoàn thành, hệ thống đều sẽ căn cứ theo chủ nghĩa nhân đạo do nhà phát triển chế định cung cấp biện pháp khẩn cấp, lần này đến cả sợi lông cũng không có, không khoa học a!
Chẳng lẽ hệ thống là đang buộc hắn mang theo Tống Uyển Quân chạy trốn, trải nghiệm khoái cảm nhiệm vụ thất bại rồi tiểu đệ rút ngắn 1 cm?
Ngay tại thời điểm Lý Phong suy tư đối sách, lại có một tiếng hệ thống nhắc nhở vang lên.
"Đinh, chúc mừng kí chủ, nhiệm vụ hoàn thành, đang tiến hành khen thưởng. . ."
"Đinh, chúc mừng kí chủ, thu hoạch được 2000 điểm kinh nghiệm, 20000 điểm tích lũy."
"Đinh, chúc mừng kí chủ, đẳng cấp tăng lên, trước mắt đẳng cấp là A+ "
Lý Phong: ". . ."
Không phải, nhiệm vụ hủy diệt Tô gia. . . Hoàn thành? Nhanh như vậy? !
Khó trách hệ thống không nói tới biện pháp hay là chủ nghĩa nhân đạo, đơn giản là vì không cần!
Cảm thụ số lượng chân khí đột nhiên tăng cường mấy lần trong cơ thể, Lý Phong phấn chấn tâm thần!
"Ha ha, phát hiện rồi à? Không sai, hôm nay ta có ba vị cường giả Tông Sư Dương gia trợ trận, ngươi cùng Tống Uyển Quân chắc chắn sẽ phải chết không nghi ngờ!"
Ngô Chinh Long cười to mấy tiếng, khom người hô với cửa phòng khách: "Cho mời ba vị Tông Sư!"
"Cho mời ba vị Tông Sư!"
Mấy chục thủ hạ xung quanh của Ngô Chinh Long cùng nhau quỳ một chân trên đất, rống to một tiếng.
Khí thế ngập trời!
Tiếp theo, ba cha con Dương Tông Nghĩa đi ra khỏi cửa phòng khách, uy thế Tông Sư không che giấu chút nào bị bọn họ phóng xuất ra.
Nếu như khí tức có thể thấy được, vậy khí tức trên người ba cha con Dương Tông Nghĩa tựa như hỏa diễm cháy hừng hực, đốt cháy cả chân trời!
Thân thể Tống Uyển Quân th run lên, khuôn mặt tuyệt mỹ nhất thời trắng bệch không thôi!
Ngô Chinh Long vậy mà mời đến ba Tông Sư giúp đỡ, vậy nàng cùng Lý Phong chẳng phải là chết chắc tại nơi này?
"Lý Phong, ngươi phế Húc nhi, ta muốn nghiền xương ngươi thành tro!"
Dương Tông Nghĩa lộ vẻ mặt đầy sát ý, cắn chặt răng nói.
"Húc nhi là thiên tài trăm năm có một của Dương gia, lại bị ngươi phế mất đan điền, thù này không đội trời chung!"
Dương Chấn Sơn hai mắt khát máu, dùng giọng căm hận nói.
"Nhìn thấy những người này không? Đợi chút nữa mỗi người trong bọn họ sẽ cưỡi Tống Uyển Quân một lượt, mà ngươi chỉ có thể trơ mắt nhìn mà thôi, có phải sẽ rất tuyệt vọng không?"
Dương Chấn Hải dâm cười tà nói.
Lời này vừa nói ra, sắc mặt Tống Uyển Quân càng thêm trắng bệch!
Đúng lúc này, Lý Phong đột nhiên móc ra di động.
Mọi người nhất thời yên tĩnh!
Lúc này lại lấy ra điện thoại di động là để làm gì, muốn báo cảnh sát?
Đến cả Tống Uyển Quân cũng phát mộng, không hiểu Lý Phong lúc này cầm điện thoại là có dụng ý gì.
Mọi người ở đây đang nghi hoặc, Lý Phong lại để xuống di động, tiếp theo ra vẻ nghiền ngẫm nói: "Nói cho mọi người một tin tức tốt, tập đoàn Tô thị. . . Phá sản rồi!"
Mọi người: "? ? ?"