Chương 224: Mời Lý thiếu thứ tội!
"Con mẹ nó, lớn chuyện rồi lớn chuyện rồi, Trịnh thiếu gọi điện thoại kêu người tới."
"Trần lão đại không phải là thủ hạ của Ngô lão đại, một trong Tứ Đại Kim Cương Trần Kim Sinh đấy chứ?"
"Không sai, chính là Trần Kim Sinh, Trịnh thiếu cùng Trần Kim Sinh có quan hệ rất tốt, gặp phải sự tình gì đều là nhờ Trần Kim Sinh giúp đỡ."
"Vậy mà tìm đến Trần Kim Sinh? Lần này có trò vui để xem rồi!"
Cái gọi là xem náo nhiệt thì không ngại lớn chuyện, một số khách hàng thấy có trò vui để xem, nhất thời xì xào bàn tán.
Lông mày Lý Phong nhướng lên một cái, mặt lộ vẻ quái dị.
Nếu như hắn không đoán sai thì Trần Kim Sinh kia sớm đã bị hắn xử lý a, cho nên người vừa nãy nhận điện thoại mới nói Trần Kim Sinh không có mặt. . .
"Hình như sắp có trò vui để xem rồi."
Tống Uyển Quân tiến đến bên cạnh Lý Phong, nhỏ giọng nói.
"Đúng vậy, cứ chờ xem là được."
Lông mày Lý Phong nhướng lên một cái, giống như cười mà không phải cười nói.
"Đều nghe ngươi."
Tống Uyển Quân phát hiện từ khi bị Lý Phong đoạt mất lần đầu, nàng đã ngày càng ỷ lại Lý Phong, đến cả chủ ý của bản thân cũng không có. . .
Câu nói khi yêu đương IQ của nữ nhân sẽ bị hạ xuống vẫn khá có đạo lý. . .
Trịnh Thiếu Cương: "? ? ?"
Không phải chứ. . . Vì sao hắn đã gọi người rồi mà Lý Phong cùng Tống Uyển Quân vẫn chẳng thèm để ý, là do tư thế gọi điện thoại kêu người của hắn có gì không đúng?
"Mỹ nữ, ngươi rất yêu bạn trai ngươi sao?"
Trịnh Thiếu Cương đè xuống lửa giận trong lòng, chuẩn bị tìm mạch suy nghĩ khác.
Hắn nhìn ra được tình cảm của Tống Uyển Quân cùng Lý Phong rất tốt, nếu tiền bạc đã không cách nào làm cho Lý Phong rời khỏi Tống Uyển Quân, vậy chỉ có thể dùng sự an toàn của Lý Phong uy hiếp Tống Uyển Quân chủ động rời bỏ hắn!
"Ngô, chí ít con mắt ngươi cũng không phải quá đui mù."
Tống Uyển Quân nói xong ngược lại làm chính mình nở nụ cười, nhất thời che miệng yêu kiều cười rộ lên.
Nụ cười này của nàng nhất thời làm cho những khách hàng nam nhìn không chớp mắt.
Trời ơi, vì sao rõ ràng đã tới mùa thu, mà trong nhà ăn lại cứ như xuân về hoa nở vậy? !
Trịnh Thiếu Cương cũng lộ ra vẻ mặt say đắm, hận không thể lập tức kéo Tống Uyển Quân vào trong ngực hảo hảo khinh bạc một phen.
"Nếu ngươi đã yêu hắn như vậy, thì hẳn là không muốn trơ mắt nhìn hắn đi đến tuyệt lộ, đúng không?"
Biết rõ Tống Uyển Quân đang giễu cợt chính mình, nhưng Trịnh Thiếu Cương lại không tức giận nổi, ngược lại tận tình khuyên bảo.
Có một câu nói rất hay, "Mười câu bắt chuyện, trăm câu ngủ ngon, ngàn câu tán gẫu, vạn câu nói nhảm, chỉ vì có một ngày có thể lên giường, nghe thấy một tiếng rên của ngươi."
Một số nam nhân thường xuyên tỏ ra thái độ khiêm nhường, chỉ là vì để được đút vào mà thôi.
Cho nên đừng bao giờ xem thường mấy tên dẻo miệng nịnh nọt nữ nhân, có khả năng số nữ nhân hắn từng liếm còn nhiều hơn số kem ngươi liếm!
"Rồi sao?"
Tống Uyển Quân cảm thấy sự tình càng ngày càng có ý tứ, nhịn không được liền muốn trêu đùa Trịnh Thiếu Cương một phen.
"Chỉ cần ngươi đáp ứng làm nữ nhân của ta, ta có thể buông tha Lý Phong."
"Nếu như ngươi thật sự không nỡ rời khỏi hắn, ta cũng không để ý, chỉ cần ngươi hi sinh một chút là được."
Trịnh Thiếu Cương dùng một loại biểu tình "ngươi hiểu được" nói, biểu lộ bỉ ổi đến mức khó lòng miêu tả bằng ngòi bút.
"Mỹ nữ, đi theo Trịnh thiếu là được ăn ngon uống sướng, ở biệt thự lái xe sang, còn có thể tùy tiện mua hàng xa xỉ, sinh hoạt như vậy bao nhiêu nữ nhân nằm mộng cũng muốn, chẳng lẽ ngươi lại không muốn?"
"Bạn trai ngươi chỉ là tên nghèo kiết xác, không có khả năng cho ngươi một tương lai tốt, phải theo Trịnh thiếu ngươi mới có hạnh phúc a."
Nói chuyện là hai tên côn đồ khác đi theo Trịnh Thiếu Cương, công phu vuốt mông ngựa của bọn họ không bằng Vu Thuận, cho nên vừa rồi không thể chen miệng vào.
Hiện tại Vu Thuận bị quất bay, cũng đã đến lúc bọn họ được thi triển quyền cước!
Lý Phong thầm cảm thấy buồn cười, công lực trêu đùa nam nhân của Tống Uyển Quân đúng là phi thường cường đại, nếu không nàng sẽ không thể yên ổn sống tới hôm nay.
Những người này cảm thấy mình đang dụ dỗ thiếu nữ vô tri, thật tình không biết bọn họ đang bị Tống Uyển Quân đùa nghịch!
Lời nói của hai tên côn đồ kia làm Trịnh Thiếu Cương rất hưởng thụ.
Loại lời này hắn nói ra thì hiệu quả không lớn, chỉ có người khác nói ra mới có thể tạo thành tác dụng tối đa!
"Nhưng ta hiện tại cũng là lái xe sang ở biệt thự a, hơn nữa Lý Phong đẹp trai hơn ông chủ của các ngươi quá nhiều, ta thấy ông chủ của các ngươi ăn không ngon."
"Hay là. . . Ngươi đi tới H quốc phẫu thuật thành soái ca Hàn Quốc, sau đó trở về theo đuổi ta?"
Tống Uyển Quân cười hì hì nói.
Con mẹ nó. . .
Trịnh Thiếu Cương chỉ cảm thấy một ngụm máu tươi chặn ở cổ họng!
Hắn tuy rằng không tính là quá đẹp trai, nhưng cũng tuyệt đối không thể nói là xấu xí, càng không thể nói là xấu xí đến mức khiến người ta ăn không ngon.
Nữ nhân này đang cố ý nhục nhã hắn?
Nhất định là như vậy!
"Rượu mời không uống thích uống rượu phạt đúng không? Tốt, chờ người của ta đến đủ rồi chỉnh các ngươi như thế nào!"
Trịnh Thiếu Cương lên cơn giận dữ, nhẹ không được vậy thì chơi cứng, hắn không tin nữ nhân này có thể chạy thoát khỏi lòng bàn tay hắn!
Trịnh Thiếu Cương vừa mới nói xong thì có một đám lưu manh tay cầm gậy gộc xông vào Tuyệt Vị Quán.
"Ai dám vô lễ với Trịnh thiếu a, đứng ra đây cho ta!"
Tráng hán dẫn đầu cầm đập uỳnh xuống cái bàn bên cạnh một cái, phách lối không gì sánh được cao giọng hô.
Hắn tên là Tề Lực, vừa được Lý Phong đề bạt thành một trong Tứ Đại Kim Cương, đang ở thời điểm hăng hái nhất nhân sinh.
Trước kia đều là Trần Kim Sinh dẫn hắn đi ra bên ngoài làm việc cho một số phú nhị đại, còn tự hắn dẫn đầu thì hôm nay là lần đầu tiên, tự nhiên hắn muốn đánh ra danh tiếng của mình!
Tề Lực vừa đến, trong tiệm đầu tiên là yên tĩnh, tiếp theo là những tiếng bàn luận xôn xao.
"Ai, trang bức cũng phải có hạn độ a, hiện tại sắp thành ngốc bức rồi."
"Người này a, làm sao mà đến cả thực lực của mình cũng không tự hiểu lấy, đúng là không biết chữ chết viết thế nào."
Một số khách hàng lắc đầu thở dài, dường như đã nhìn thấy tình cảnh Lý Phong bị đánh cho đầu rơi máu chảy.
"Ha ha, chính là hắn!" Trịnh Thiếu Cương dường như bị chạm đến điểm G, chỉ vào Lý Phong cười như điên nói: "Người của ta đến rồi, biết sợ chưa? Sợ thì mau quỳ xuống xin lỗi, lại để bạn gái của ngươi hầu hạ ta thật tốt, như vậy ta có thể cân nhắc tha ngươi một cái mạng chó!"
Lúc này Vu Thuận bò dậy từ dưới đất mắng: ", Lý Phong, ngươi phách lối tiếp cho lão tử nhìn xem, vậy mà còn dám đấu với Trịnh thiếu, thật đúng là chán sống. . ."
"Đùng "
Lý Phong lại tát mặt Vu Thuận một cái!
Vu Thuận xoay tròn 360° ngã xuống đất, sau đó khuôn mặt đầy vẻ sững sờ!
Viện binh của Trịnh thiếu cũng đã đến, Lý Phong làm sao còn dám đánh hắn? !
Sớm biết sẽ gặp loại hậu quả này, vậy thì lão tử đã nằm trên đất giả chết thêm một hồi!
" Lý Phong, ngươi quá phách lối!"
Trịnh Thiếu Cương vô cùng phẫn nộ, càng làm cho hắn phẫn nộ là, đám người Tề Lực vậy mà giống như bị ngu đứng tại chỗ bất động!
"Các ngươi còn đứng đó làm gì, nhanh đi tới giúp ta phế hắn a!"
Trịnh Thiếu Cương vội vàng vọt tới trước mặt Tề Lực, hai mắt đỏ bừng gào thét.
"Ngươi nói là. . . Để ta phế Lý thiếu?"
Lúc nói chuyện hai bờ môi của Tề Lực không ngừng phát run, không phải kích động, là sợ hãi muốn chết!
Con mẹ nó người Trịnh Thiếu Cương muốn thu thập lại chính là sát tinh Lý Phong vừa diệt xong Ngô lão đại cùng Tứ Đại Kim Cương?
Ta XXX 18 đời tổ tông Trịnh Thiếu Cương ngươi!
"Cái gì mà Lý thiếu a, hắn chỉ là một tên điểu ti rách nát, ngươi tranh thủ thời gian phế hắn cho ta, bao nhiêu tiền cũng được!"
Trịnh Thiếu Cương không nhìn ra chỗ kì lạ, lộ vẻ mặt khinh thường nói.
"Đùng "
Tề Lực trực tiếp tát mặt Trịnh Thiếu Cương một cái!
Trịnh Thiếu Cương trong nháy mắt này lập tức sững sờ!
Chỉ là như vậy vẫn còn chưa xong, Tề Lực bước nhanh tới trước mặt Lý Phong, cung kính hô: "Lão đại, ta không biết thằng ngu kia vậy mà muốn đối phó ngài, xin lão đại thứ tội!"
Đám tiểu đệ của Tề Lực cũng học theo, khom người với Lý Phong hô to: "Xin lão đại thứ tội!"
Mọi người chấn kinh!