Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 266: CHƯƠNG 266. KHÔNG CÓ TA QUYỀN ĐẦU CỨNG ĐỀU LÀ ĐỒ BỎ ĐI!

Chương 229: Không có ta quyền đầu cứng đều là đồ bỏ đi!

Trình Hạ Lợi không còn vẻ trấn định như trước, chỉ còn khủng hoảng!

Những bảo tiêu này đã theo hắn rất nhiều năm, hoặc là đặc chủng xuất ngũ, hoặc từng là lính đánh thuê nước ngoài, đối phó 8, 10 người bình thường tuyệt đối không thành vấn đề.

Đặc biệt A Nam, A Bắc còn là cường giả cấp Đại Sư võ đạo do tỷ tỷ của hắn điều từ Vương gia đến bảo hộ hắn.

Những người này hợp sức là có thể ngang dọc Giang Bắc, vậy mà lại bị Lý Phong dùng một khoảng thời gian ngắn đánh bại dễ dàng.

Hiện tại vấn đề là, Lý Phong có thực lực gì, chẳng lẽ là. . . Tông Sư?

Nghĩ đến cái khả năng này, sắc mặt của Trình Hạ Lợi lại tái nhợt thêm mấy phần!

"Trịnh Thiếu Cương, không nghĩ tới cường viện của ngươi cùi bắp như thế, muốn lật kèo? Nằm mơ!"

"Phạm Hàm, câu chim khôn biết chọn cây mà đậu không sai, bất quá mắt chim của ngươi bị mù a."

"Giàu nhất Giang Bắc? Họ ngoại Vương gia? Xin lỗi, không cứng rắn bằng nắm đấm của ta đều là đồ bỏ đi."

Lời nói của Lý Phong tựa như là từng cái tát, hung hăng quất vào mặt của đám người Trình Hạ Lợi!

Trịnh Trạch hiện tại hối hận vô cùng, hắn vốn cho rằng mời được Trình Hạ Lợi tới trợ trận, Lý Phong sẽ biết khó mà lui, không nghĩ tới Lý Phong khủng bố như thế!

Sớm biết vậy thì hắn đã trực tiếp mang tiền tới chuộc người, hiện tại ăn trộm gà không thành còn mất nắm gạo, hậu quả so với trước đó càng nghiêm trọng hơn, khóc không ra nước mắt!

Phạm Hàm càng là hối hận đến xanh ruột, vốn hắn đã kết giao tình với Lý Phong, kết quả nhất thời phán đoán sai lầm, lại đứng ở phía đối lập Lý Phong.

Không chỉ nỗ lực trước đó uổng phí, về sau hắn có thể làm ăn ở Giang Bắc hay không đã là chuyện khó nói!

Trịnh Thiếu Cương thì bây giờ hoàn toàn không biết nên nói cái gì, hắn cảm thấy Lý Phong chính là khắc tinh của mình, mỗi lần hắn tự cho là nắm chắc thắng lợi trong tay đều sẽ bị Lý Phong hung hăng đánh mặt, hơn nữa lần sau đau hơn lần trước!

"Lý Phong, ngươi đừng khinh người quá đáng, nơi này là Giang Bắc, ngươi giỏi đánh đấm thì thế nào, chẳng lẽ dám giết chúng ta hay sao?"

Trình Hạ Lợi cố trấn định, cao giọng nói.

Bọn họ không phải Ngô Chinh Long, nếu như Lý Phong giết bọn hắn, vậy sẽ gây nên rung động cực lớn với Giang Bắc.

Đến lúc đó, Lý Phong sẽ bị rất nhiều thế lực hợp sức vây bắt, bao gồm cả cảnh sát chính phủ, hắn không tin Lý Phong dám gánh chịu hậu quả như vậy.

Lời này vừa nói ra, mấy người Trịnh Trạch đều lên tinh thần.

Đúng vậy a, Lý Phong khẳng định không dám giết bọn họ, đã như vậy, bọn họ có cái gì phải sợ?

"Nếu như các ngươi một lòng muốn chết, vậy ta cũng không ngại thành toàn cho các ngươi, sau đó liền mang theo Uyển Quân cao chạy xa bay."

Lý Phong cười lạnh không thôi.

Đến thời điểm này còn muốn uy hiếp hắn, Trình Hạ Lợi bá đạo quen thói ở Giang Bắc rồi sao?

Trịnh Thiếu Cương: ". . ."

Trịnh Trạch: ". . ."

Phạm Hàm: ". . ."

Hiện tại người trẻ tuổi đều cứng rắn như vậy sao, nói giết người nhẹ nhàng như chơi game online vậy!

Chỉ là bọn hắn không dám dùng mạng mình đánh bạc, vạn nhất Lý Phong thật sự là loại làm càn làm bậy dù phải chết cũng muốn kéo hoàng đế xuống ngựa thì bọn họ phải xuống địa ngục mà khóc mất!

"Vậy ngươi muốn thế nào?"

Trình Hạ Lợi không nghĩ tới Lý Phong ác như vậy, tâm tình vừa trấn định lại nổi lên mấy phần bối rối.

"Rất đơn giản, mỗi người trong các ngươi bỏ ra 100 triệu tiền bảo vệ mạng sống, nhớ kỹ, tiền mặt, đồ cổ đồng giá hoặc là chi phiếu đều được cả, cự tuyệt chuyển khoản vào tài khoản ngân hàng."

"Mặt khác. . . Là người dẫn đầu gây sự, ngươi phải bỏ ra cái giá lớn hơn một chút so với bọn hắn."

Lý Phong nhìn về phía Trình Hạ Lợi, giống như cười mà không phải cười nói.

Ba người Trịnh Trạch : "? ? ?"

Không phải chứ. . . Bọn họ đúng là lần đầu tiên nhìn thấy người đòi tiền chuộc mà lời lẽ thẳng thắn như thế!

Mỗi người 100 triệu, không nhận chuyển khoản ngân hàng, người không biết còn tưởng rằng ngươi đang làm sinh ý gì ấy chứ!

(sinh ý:buôn bán)

Bất quá bọn hắn minh bạch vì sao Lý Phong không tiếp nhận chuyển khoản ngân hàng, không phải chính là sợ lưu lại bằng chứng trong lịch sử giao dịch sao?

Chỉ là chi phiếu cùng chuyển khoản ngân hàng không có khác biệt gì a, Lý Phong dù sao cũng phải cầm chi phiếu đi ngân hàng đổi tiền mà. Chẳng lẽ để ở trong nhà hít bụi?

Bọn họ không biết là Lý Phong có đồ vật nghịch thiên như hệ thống, dù là vàng bạc, đồ cổ, giấy chứng nhận bất động sản đều có thể đổi sang tiền mặt có giá trị tương đương, chi phiếu tự nhiên cũng có thể.

Còn hệ thống cụ thể làm như thế nào. . . Vậy thì đây không phải là chuyện Lý Phong cần quan tâm.

Trình Hạ Lợi giờ phút này cũng không hiểu ra sao cả, muốn hắn trả giá nhiều hơn một chút? 200 triệu hay là 300 triệu?

Dù là một tỷ hắn cũng bỏ được lấy ra, giữ được núi xanh lo gì không có củi đốt, chỉ cần người sống, số tiền này vẫn có thể kiếm về.

Huống hồ hắn chỉ là tạm thời ẩn nhẫn, về sau cũng sẽ đòi lại Lý Phong gấp bội.

"Ngươi là em vợ của gia chủ Vương Gia Giang Nam?"

Đúng lúc này, Lý Phong hỏi.

Trình Hạ Lợi mờ mịt gật gật đầu.

"Vậy thì bảo gia chủ Vương gia gọi điện thoại cho ta cầu tình, nếu như thái độ của hắn thành khẩn thì ta có thể tha cho ngươi một cái mạng, bất quá tiền thì vẫn phải bỏ ra."

"Gia sản của ngươi có mấy chục tỷ, vậy thì lấy 1 tỷ ra chuộc mạng đi."

Lời nói của Lý Phong nổ bùm giống như quả bom, ầm vang trong căn phòng!

Bảo gia chủ Vương gia gọi điện thoại cầu tình? Hắn biết thân phận của Vương Bác Nam là gì không, cho dù là quan lớn cấp tỉnh cũng không dám nói lời này a!

"Lý Phong, ngươi đừng quá đáng."

Trình Hạ Lợi nghiến răng nghiến lợi nói.

Nếu như chỉ giao tiền là có thể đi, hắn sẽ không chút do dự đáp ứng Lý Phong, nhưng để tỷ phu gọi điện thoại cho Lý Phong cầu tình? Hắn làm không được!

"Răng rắc!"

Lý Phong cũng không nói nhảm, trực tiếp bắt lấy cổ tay của Trình Hạ Lợi bóp một cái, tiếng xương nứt truyền đến!

"A!"

Trình Hạ Lợi chưa từng chịu loại thống khổ này bao giờ, nhất thời kêu thảm không thôi.

"Đây là phòng tuyến cuối cùng của ta, nếu như trong ba giây đồng hồ ngươi còn chưa đáp ứng, ta liền vặn gãy cổ chân của ngươi."

"Nếu như trong mười giây đồng hồ ngươi vẫn mạnh miệng, vậy rất xin lỗi, ta sẽ. . . Giết ngươi!"

Sau khi nói xong, Lý Phong bắt đầu đếm.

"1, 2, 3!"

"Răng rắc!"

Trong vòng ba giây Trình Hạ Lợi không trả lời, Lý Phong lập tức vặn gãy một bên chân của hắn.

"A!"

Trình Hạ Lợi lại lần nữa hét thảm một tiếng, trong mắt đã tràn ngập vẻ hoảng sợ!

"4,5, . . . 8, 9. . ."

"Ta đáp ứng ngươi!"

Trình Hạ Lợi sợ, Lý Phong là một người điên, hoàn toàn không nhìn quy tắc thế cục, người điên từ đầu đến đuôi!

Hắn tin tưởng, nếu như thời gian đã đến mà hắn không đáp ứng, Lý Phong tuyệt đối sẽ giết hắn, không có chút do dự.

"Rất tốt, kẻ thức thời là trang tuấn kiệt."

Lý Phong mỉm cười, lui lại nửa bước.

Cho đến lúc này Trình Hạ Lợi mới hiểu được vì sao Lý Phong bẻ gãy một cổ tay một cổ chân của hắn, Lý Phong đã nhận định hắn sẽ không chịu đau được phải gọi điện thoại cho Vương Bác Nam, vì vậy mới cố ý lưu hắn cho hắn một cái tay bình thường!

Tâm cơ người trẻ tuổi này không ngờ khủng bố như vậy!

Giang Nam, Vương gia.

Thời điểm này, Vương Bác Nam giống như thường ngày ngồi trong thư phòng luyện thư pháp, ở bên cạnh hắn, Trình Nhã Thục cầm một chén trà mỉm cười đứng thẳng.

Khi Vương Bác Nam mệt mỏi, nàng liền có thể kịp thời để Vương Bác Nam uống một ngụm trà nghỉ ngơi.

Đúng lúc này, điện thoại để trên bàn sách của Vương Bác Nam đột nhiên vang lên âm thanh.

Vương Bác Nam không thèm để ý, tiếp tục luyện thư pháp.

Trình Nhã Thục lắc đầu cười một tiếng, đi tới cầm điện thoại di động lên nhìn một chút, tiếp theo lộ vẻ mặt quái dị: "Tự nhiên tiểu đệ gọi điện thoại tới, chẳng lẽ có chuyện gì gấp?"

"Hỏi một câu chẳng phải sẽ biết rồi sao?" Vương Bác Nam cũng không ngẩng đầu lên nói.

Trình Nhã Thục gật gật đầu, bấm chấp nhận cuộc gọi sau đó hỏi: "Tiểu đệ, có chuyện gì. . . Cái gì, ngươi bị Lý Phong bắt cóc? !"

Nghe đến hai chữ "Lý Phong" , Vương Bác Nam đang cầm bút lông nhất thời cứng lại, vết mực dày đặc ở trên tờ giấy thẩm thấu xuống, để lại màu đen kịt tựa như bầu trời ngoài cửa sổ!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!