Chương 232: Bằng bản sự lừa đến tiền
Không phải chứ. . . Tấm thẻ màu trắng kia cũng quá qua loa a, tựa như tấm thẻ được tặng khi mua mì tôm vậy, chỗ khác biệt chỉ là lớn hơn một chút.
Huống hồ, Lý Phong cách xa như vậy, Ngưu Tường đã dám mở miệng kết luận Lý Phong là người một nhà?
Hai người các ngươi cấu kết từ trước sao!
"Ngưu trưởng quan, ngươi xác định tấm thẻ kia không có vấn đề chứ? Hiện tại kỹ thuật làm giả rất lợi hại, CMND, thẻ ngân hàng còn có thể làm giả, có lẽ Lý Phong cũng là làm giả giấy chứng nhận ở đâu thì sao?"
Trịnh Thiếu Cương vội vàng khuyên bảo.
Ngưu Tường gật gật đầu: "Ừm, ngươi nói cũng có chút đạo lý, vẫn nên kiểm tra một chút thì hơn."
Sau khi nói xong, hắn chậm rãi đi về phía Lý Phong.
Lý Phong: ". . ."
Thành viên khác của Long Hồn: ". . ."
Trịnh Thiếu Cương: ". . ."
Con mẹ nó vừa rồi ngươi cũng chưa xác định được tấm thẻ kia là thật hay giả? Vậy mà còn dám khẳng định như đúng rồi!
Trong lúc nhất thời, trong mắt Trịnh Thiếu Cương lại lần nữa bốc cháy ngọn lửa hi vọng, song quyền nắm chặt, không ngừng nói thầm: "Giả, nhất định là giả! Lý Phong không thể nào là thành viên Long Hồn!"
Trong ánh mắt chăm chú của mọi người, Ngưu Tường đi đến trước mặt Lý Phong, tiếp nhận tấm thẻ sau đó để lên đồng hồ điện tử nhẹ nhàng bấm nút.
"Tích, xác nhận thành công, thẻ chứng nhận là thật."
Một âm thanh máy móc vang lên từ đồng hồ điện tử.
"Ha ha, ngươi thật đúng là thành viên Long Hồn?"
Ngưu Tường lộ vẻ mặt kinh ngạc.
Trịnh Thiếu Cương chỉ cảm thấy một ngụm máu tươi dâng lên cổ họng!
Qua loa bấm máy một cái vậy mà thông qua chứng nhận? Long Hồn các ngươi cũng quá khôi hài rồi đó!
Trịnh Thiếu Cương nghĩ mãi mà không rõ, vì sao mỗi lần hắn muốn đánh mặt Lý Phong đều sẽ bị Lý Phong đánh ngược trở về, hơn nữa còn là bạo kích mạnh gấp mấy lần?
"Không sai, trước đó không lâu vừa mới gia nhập Long Hồn." Lý Phong cầm tấm thẻ, nắm tay Ngưu Tường nói: "Các ngươi ăn cơm chiều chưa, có muốn cùng ngồi xuống ăn chút gì không?"
"Không tốt lắm đâu. . ." Ngưu Tường lộ vẻ mặt chần chờ, tiếp theo chuyển giọng nói: "Thế thì ta không khách khí nhé?"
Lý Phong: ". . ."
Tiểu gia chỉ là khách sáo một câu mà thôi, ngươi làm sao lại coi là thật?
Tống Uyển Quân ở một bên sớm đã sững sờ, đầu tiên nàng không biết Long Hồn là cái gì, hơn nữa nàng cũng không biết Lý Phong là thành viên của Long Hồn, trọng yếu nhất là. . .
Đây là buổi hẹn hò riêng tư giữa nàng cùng Lý Phong a, vị đại thúc trung niên họ Ngưu này muốn gia nhập là có ý tứ gì? !
"Đừng đứng đó nữa, đều ngồi xuống đây, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện."
Ngưu Tường không nhìn ra oán niệm trên mặt Tống Uyển Quân, quay đầu hô.
Ba thành viên Long Hồn khác đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng vẫn làm theo lời người trung niên đi đầu, ngồi xuống ghế.
Nơi xa. . .
"Phốc "
Trịnh Thiếu Cương rốt cục không chịu nổi loại kích thích này, há mồm phun ra một ngụm máu tươi, tiếp theo mí mắt cụp xuống, té xỉu trên đất.
Những sự tình liên tiếp phát sinh tối nay, tựa như có con quái thú cổ đại từ đằng xa xông tới đụng hắn ngã xuống đất, làm cho hắn thất điên bát đảo.
Chờ hắn thật vất vả mới đứng người lên tìm tới viện binh, con mẹ nó cuối cùng viện binh lại bị đối phương một móng đạp ngã xuống đất, sau đó còn ném cả viện binh vào mặt hắn.
Khi hắn muốn từ bỏ báo thù, bốn con thần thú Nê Mã từ đâu đột nhiên lao tới nói chúng ta có thể giúp ngươi thu thập con quái thú cổ đại kia.
Sau đó hắn tràn đầy hi vọng đi theo sau lưng bốn con thần thú này tìm tới con quái thú cổ đại kia, chuẩn bị lần nữa báo thù rửa nhục.
Kết quả. . .
Con quái thú cổ đại kia trực tiếp ném xuống bộ áo da trên người, nói một câu "Không giả vờ nữa, ta cũng là thần thú Nê Mã, ta ngả bài" .
Sau đó bốn thần thú Nê Mã chạy tới xác nhận thân phận đối phương, sau khi đã biết là người một nhà, liền ngồi xuống chuẩn bị cùng nhau ăn uống nói chuyện vui vẻ. . .
(thần thú Nê Mã: chỉ thảo nê mã, nghĩa đen là lạc đà Alpaca Bolivia, nghĩa bóng là đ* m m**, 1 trong top 10 thần thú chế trên trang baidu)
Biệt khuất a!
Nếu như Lý Phong biết mình bị Trịnh Thiếu Cương ví von thành "thần thú Nê Mã" thì không biết sẽ có cảm tưởng thế nào, đoán chừng sẽ đánh tên này tỉnh lại sau đó hành hung một trận.
"Chậc chậc, tố chất tâm lý cũng quá kém rồi."
Lý Phong lắc đầu, ngữ khí đùa cợt.
"Tố chất tâm lý đúng là kém một chút, hắn khẳng định không nghĩ tới, cho dù ngươi là thành viên Long Hồn mà làm bậy thì cũng phải tiếp nhận trừng phạt."
Hai mắt Ngưu Tường sáng lên, chậm rãi nói.
Gia nhập Long Hồn cũng không có nghĩa là có thể muốn làm gì thì làm, nếu như vi phạm pháp luật, vậy vẫn phải tiếp nhận điều tra nội bộ.
Lời này vừa nói ra, ba thành viên khác của Long Hồn đều cảm thấy khẩn trương, hình như ý tứ của lão đại là muốn động thủ a!
Thân thể Tống Uyển Quân chấn động, mặt lộ vẻ khẩn trương.
Lúc này Lý Phong vỗ vỗ bàn tay nhỏ của Tống Uyển Quân, sau đó chậm rãi nói: "Nói ra các ngươi có khả năng không tin, ta mới là người bị hại."
". . ."
Sắc mặt đám người Ngưu Tường câm lặng.
Uy hiếp người khác đòi 1.3 tỷ tiền chuộc, vậy mà cũng có thể là người bị hại?
"Sự kiện này rất dài dòng, chi bằng ta gọi phục vụ mang đồ ăn lên, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện, thế nào?"
Lý Phong đề nghị.
Ngưu Tường nhìn chằm chằm Lý Phong rất lâu, cuối cùng mới gật đầu cười nói: "Đề nghị này không tệ."
Hắn là người phụ trách phân bộ Long Hồn ở Giang Bắc, sớm đã bước vào cấp A+ nhiều năm, có lòng tin khống chế cục diện.
Hắn ngược lại đúng là muốn nhìn xem, người trẻ tuổi mới gia nhập Long Hồn này có thể ra chiêu độc lạ gì.
Đợi người phục vụ mang lên mấy món ăn nữa, Lý Phong mới chậm rãi nói: "Trịnh Thiếu Cương nổi lên ý đồ xấu với bạn gái ta, bị ta ngăn lại hắn liền tìm người đến trừng trị ta. . ."
Nghe xong Lý Phong giảng thuật, Ngưu Tường minh bạch sự kiện này phải do Trịnh Thiếu Cương chịu trách nhiệm.
Chỉ là. . .
"Nhưng ngươi cũng không nên uy hiếp bọn họ giao 1,3 tỷ tiền chuộc a, hay là trả tiền cho bọn hắn trước? Như vậy ta cũng tiện bàn giao."
Ngưu Tường thở dài, bất đắc dĩ nói.
"Tiền bằng bản lĩnh lừa được tại sao phải trả?"
Lý Phong trực tiếp cự tuyệt.
Ngưu Tường: ". . ."
Không phải chứ. . . Bắt chẹt người khác cũng có thể nói năng thẳng thắn như thế? Nếu không phải xác định Lý Phong thật sự là thành viên Long Hồn, hắn có khi đã coi Lý Phong là tên thổ phỉ mới xuống núi!
"Vậy ta đành thông báo tình huống thực tế cho cấp trên của ngươi."
Ngưu Tường đeo lên tai nghe bluetooth, bấm nút trên đồng hồ điện tử một phen, gọi một cuộc điện thoại.
Vừa rồi khi dùng đồng hồ điện tử kiểm tra thân phận Lý Phong, một số tin tức tương quan đã được đồng hồ điện tử lưu trữ, bên trong đó bao quát cả cách liên lạc cấp trên trực tiếp của Lý Phong .
Đương nhiên, cái phương thức liên lạc này đã được mã hóa, có thể trực tiếp gọi, nhưng không cách nào đọc được số điện thoại.
Điện thoại kết nối rồi, Ngưu Tường vừa muốn nói chuyện, một thanh âm hơi già nua liền vang lên bên tai hắn: "Uy, ta là Mạc Vấn Thiên."
Ngưu Tường nghe vậy giật mình, vội vàng đứng dậy tại chỗ: "Xin chào Long Sứ đại nhân, ta. . . Ta là người phụ trách phân bộ Giang Bắc, Ngưu Tường."
Ngưu Tường hiện tại khóc không ra nước mắt, không phải chứ, hắn chỉ là muốn gọi cho cấp trên Lý Phong mà thôi, làm sao lại gọi tới Thanh Long Sứ!
Cùng lúc đó, ba cấp dưới của Ngưu Tường cũng lập tức đứng dậy, mặt lộ vẻ chấn kinh.
Long Sứ? Một trong 5 bá chủ của Long Hồn?
Con mẹ nó, cấp trên trực tiếp của Lý Phong vậy mà là một Long Sứ, lần này chơi lớn rồi!
Lý Phong cũng lộ vẻ kinh ngạc, cấp trên của hắn không phải Tưởng Vận Trúc sao, làm sao lại thành Long Sứ, trong này có phải là có hiểu lầm gì không?
"Là thế này Long Sứ đại nhân, ta muốn báo cáo một việc với ngài."
Ngưu Tường trấn định lại liền báo cáo sự tình phát sinh ở Tuyệt Vị Quán cho Mạc Vấn Thiên.
"Là đối phương sai trước, 1.3 tỷ này coi như dạy đối phương một bài học về cách làm người đi."
Mạc Vấn Thiên nói bằng ngữ khí lạnh nhạt, sau đó trực tiếp kết thúc trò chuyện.
Ngưu Tường: ". . ."