Chương 234: Thế giới cường giả Thiên Thê bảng
"Uy, ngươi có nghe ta nói không?"
Tưởng Vận Trúc chờ thật lâu không nghe thấy Lý Phong đáp lại, nhịn không được hỏi.
"Nghe rồi, vì sao Thanh Long Sứ muốn nói cho ta biết những thứ này?"
Lý Phong tắt hệ thống, nhíu mày hỏi.
Tưởng Vận Trúc đã nói trong điện thoại là Thanh Long Sứ bảo nàng thông báo Lý Phong một tháng sau Vương Tôn gia sẽ phái người đi tới Vương gia, tiến hành một trận thí luyện với Vương Thành.
Nếu như thông qua thí luyện, Vương Bác Nam cùng Vương Thành liền có thể trở về gia phả của Vương Tôn gia.
Chuyện này đối với Lý Phong mà nói xác thực rất trọng yếu, nhưng cái này mắc mớ gì đến Thanh Long Sứ?
"Cái này không tiện kể ở trong điện thoại."
"Ta chỉ có thể nói rằng Vương Thành cũng là thành viên Long Hồn, hơn nữa còn được một vị Long Sứ khác coi trọng."
Tưởng Vận Trúc muốn nói lại thôi.
"Ồ?"
Lông mày Lý Phong nhướng lên một cái, đại khái đoán được nguyên nhân.
"Không ngờ nội bộ Long Hồn cũng có lục đục với nhau, quả nhiên câu nói nơi nào có người nơi đó có giang hồ rất chính xác."
Lý Phong thầm cảm thấy buồn cười, hỏi tiếp: "Long Sứ là chức vụ gì, rất lợi hại đúng không?"
". . ."
Tưởng Vận Trúc tới giờ mới nhớ ra nàng còn chưa giới thiệu với Lý Phong về phương diện này.
"Cái này. . . Có cơ hội thì gặp mặt sẽ nói chuyện này, ngươi chỉ cần biết, Long Hồn có năm vị lãnh đạo, theo thứ tự là Long đầu cùng tứ đại Long Sứ là được."
"Năm vị lão đại này đều là cường giả cấp thế giới được xếp hạng trong top 20 Thiên Thê bảng, Long đầu càng là vững vàng xếp vào top 3."
Tưởng Vận Trúc trầm ngâm một chút, chậm rãi nói.
"Cường giả cấp bậc thế giới Thiên Thê bảng? Đây là danh sách gì, do người nào sáng lập?"
Lý Phong bắt đầu nổi lên hứng thú.
"Ây. . . Ngay cả cái này ngươi cũng không biết?"
Tưởng Vận Trúc có chút kỳ quái, Lý Phong dù sao cũng là cường giả cấp A- , tại sao đến cả Thiên Thê bảng cũng không biết?
"Ta phải biết sao?"
Lý Phong ra vẻ ngạc nhiên hỏi.
". . ." Tưởng Vận Trúc: "Tốt a, cường giả trên Thiên Thê bảng được tạo ra từ 10 năm trước, trên đó đều là cường giả cấp S trở lên."
"Còn người nào sáng lập bảng danh sách này thì mỗi người nói một kiểu, một mực không tìm được chân tướng, bất quá bảng danh sách này rất có uy tín, phàm là cường giả được xếp hạng trên đó đều sẽ được mọi người công nhận."
Nghe thấy lời ấy, Lý Phong lập tức hít sâu một hơi.
Con mẹ nó, cường giả cấp S trở lên mới có thể tiến nhập bảng danh sách này, đây chẳng phải là nói hắn đến cả tư cách tiến vào bảng cũng không có?
"Vậy vị Long Đầu kia có đẳng cấp gì? Bốn vị Long Sứ có đẳng cấp gì?"
Lý Phong đè xuống cảm giác chấn kinh trong lòng, hỏi.
"Long đầu là cấp độ SSS, bốn vị Long Sứ đều là cấp SS+ , mà bốn vị Long Sứ tùy thời đều có thể bước vào cấp độ SSS."
"Long Hồn chính là nhờ có năm vị lão đại này mới có thể chấn nhiếp cường giả nước khác không dám tùy tiện xâm phạm lãnh thổ Hoa Hạ."
Trong giọng nói của Tưởng Vận Trúc tràn ngập vẻ tự hào.
Mà đối với Lý Phong, lời nói của Tưởng Vận Trúc tựa như một đạo sấm sét nổ vang ngay sát lỗ tai hắn.
Cấp độ SSS? Cấp độ SS+ ? Cường giả như vậy muốn giết hắn thì chỉ sợ đến cả cơ hội chạy trốn hắn cũng không có!
"May mà lúc đó không cự tuyệt gia nhập Long Hồn. . ."
Lý Phong có chút nghĩ mà sợ lẩm bẩm một câu.
Tiếp theo sau khi cùng Tưởng Vận Trúc trò chuyện vài câu, Lý Phong kết thúc cuộc gọi, rơi vào trầm tư.
Một tháng sau Vương Thành sẽ thí luyện?
Ha ha, tiểu gia không biết thì cũng thôi đi, nhưng nếu đã bị tiểu gia biết, Vương Thành còn muốn thí luyện thành công? Con mẹ nó nằm mơ chưa tỉnh ngủ sao!
Hắn không chỉ muốn phế đan điền của Vương Thành, còn muốn giết Lục Xảo Lan, làm cho tất cả những người lúc trước làm nhục mẹ mình đều phải trả cái giá nặng nề!
"Hô"
Chậm rãi phun ra một ngụm trọc khí, Lý Phong định mang Tống Uyển Quân đi tới trung tâm mua sắm ở phụ cận lấy xe, sau đó đi khách sạn thuê phòng.
"Ngươi có muốn giải thích một chút sự tình về Long Hồn cho ta nghe không?"
Tống Uyển Quân cho rằng mình đã rất hiểu Lý Phong, nhưng tối nay nàng mới phát hiện, trên thân Lý Phong vẫn bị bao phủ bởi một tầng sương mù dày đặc, làm cho nàng nhìn không rõ.
"Ừm , vừa đi vừa nói."
Lý Phong cũng không giấu diếm, ngay sau đó liền kể lại một lượt các sự tình từ khi hắn gặp phải Dương Húc tới khi gia nhập Long Hồn.
Đồng thời, hắn còn nói láo với Tống Uyển Quân: "Đồ vật bên trong biệt thự của Ngô Chinh Long ta đã bảo đồng nghiệp Long Hồn lấy đi toàn bộ, cái này xem như chiến lợi phẩm của ta, đợi Long Hồn kết thúc thống kê sẽ gửi tiền vào trong tài khoản của ta."
Số lượng tiền mặt, hoàng kim, đồ cổ trong biệt thự của Ngô Chinh Long đã biến mất toàn bộ, sự kiện này hắn nhất định phải tìm một lý do hợp lý để che giấu, mà Long Hồn thần bí chính là một lựa chọn rất tốt.
Tống Uyển Quân quả nhiên không hoài nghi, ngược lại rất bội phục với thủ đoạn cao siêu của Lý Phong.
Sau một giờ, trong một gian phòng hào hoa của Four Seasons Hotel.
"Ngươi tắm trước hay là ta tắm trước?"
Tống Uyển Quân đưa lưng về phía Lý Phong, cúi người xuống, cởi giày cao gót thay sang dép lê dùng một lần của khách sạn.
Nàng mặc váy dài, vừa khom lưng một cái, bờ mông giống như mật đào liền đè lên váy phác họa một đường cong tuyệt mỹ.
Lý Phong nhất thời thấy bụng dưới nóng lên, lập tức trả lời: "Ngô. . . Bồn tắm của Four Seasons Hotel rất lớn nha."
Tống Uyển Quân: "? ? ?"
Đệ đệ có phải là đang ám chỉ nàng cái gì?
"Khụ khụ, chia lượt ra tắm quá lãng phí thời gian, chi bằng chúng ta tắm chung a."
Lý Phong nháy mắt mấy cái, nói chuyện rất thẳng thắn, mặt không đỏ, tim không gấp.
"Phi, ngươi khẳng định lại muốn làm chuyện xấu, tỷ tỷ còn lâu mới bị ngươi lừa!"
Nói xong Tống Uyển Quân liền lúc lắc vòng eo đi vào phòng tắm.
"Đoán được thì thế nào, ngươi còn có thể trốn thoát khỏi lòng bàn tay của ta sao?"
Lý Phong cười xấu xa một tiếng, trực tiếp bế ngang Tống Uyển Quân từ đằng sau, bước nhanh vào phòng tắm.
Sau khi lột đồ của Tống Uyển Quân xuống, Lý Phong liền ném nàng vào trong bồn tắm.
Nhất thời, bọt nước văng tung tóe!
Tống Uyển Quân không hiểu sao lại có chút hưng phấn, bình thường nàng cùng Lý Phong đều chơi theo style nhẹ nhàng tình cảm, đột nhiên chuyển biến phong cách hình như cảm giác kích thích hơn nhiều?
Ngay tại thời điểm Tống Uyển Quân âm thầm chờ mong, Lý Phong cũng bước vào bồn tắm lớn.
Nhất thời, bốn mắt nhìn nhau tóe lửa tình, bầu không khí càng lúc càng nóng lên.
Sau đó Lý Phong tựa ở trên bồn tắm, ôm Tống Uyển Quân vào trong ngực, tiếng bạch bạch bạch do da chạm thịt liền vang lên đều đều, kết hợp âm thanh rên rỉ lúc cao lúc thấp, cả phòng tắm đã bị cảnh xuân lấp đầy.
Tắm rửa đã là chuyện không thể nào, chỉ có thể để lần khác. . .
Hai ngày tiếp theo, Lý Phong bồi Tống Uyển Quân dạo chơi Giang Bắc một phen.
Đồng thời, đám người Hà Cừu từng bước tiếp quản sản nghiệp của Ngô Chinh Long tại Giang Bắc, mà Trình Hạ Lợi, Trịnh Trạch, Phạm Hàm, tựa như mai danh ẩn tích, không còn xuất hiện ở trước mặt Lý Phong nữa.
Hai ngày sau, Minh Châu, tại nhà Ngụy gia.
Sáng sớm hôm nay, Ngụy Phó liền triệu tập tới một đám con cháu, nói có chuyện trọng yếu muốn tuyên bố.
Đợi mọi người đến đông đủ, Ngụy Phó nói: "Từ giờ trở đi, tất cả cổ phần trên tay ta đều giao cho Trường Nghiệp, để Trường Nghiệp đảm nhiệm chức vị chủ tịch tập đoàn Vị Lai."
"Đồng thời, Trường Nghiệp sẽ thay thế Băng Khanh, trở thành tân tổng giám đốc tập đoàn Vị Lai, Băng Khanh, về sau ngươi không cần công tác nữa, sớm ngày tìm một nam nhân gả đi."
Nghe thấy tin tức này, sắc mặt đám người Ngụy gia lập tức đều sững sờ!
Ngay sau đó, Ngụy Trường Nghiệp hưng phấn đến mức nhảy lên tại chỗ!
Lão gia tử vậy mà lại truyền hết gia nghiệp cho hắn, hắn không phải đang nằm mơ chứ?
Vợ cùng con gái hắn cũng hưng phấn đến mức không kiềm chế được.
Còn hai mẹ con Phương Vi, Ngụy Tử Bình thì đều lộ vẻ mặt không cam lòng cùng phẫn nộ.
Mà Ngụy Băng Khanh, cả người tựa như mất hết hồn phách!
Rất nhanh, tin tức này liền được lan truyền trong cả thượng tầng Minh Châu, tất cả mọi người đã biết, từ hôm nay trở đi, bầu trời Ngụy gia. . . Đã thay đổi!