Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 273: CHƯƠNG 273. BÁT KỲ CHI HUYẾT

Chương 236: Bát Kỳ chi huyết

Minh Châu, Phùng gia, trong một gian phòng ngủ tối tăm.

Phùng Tuấn bị Lý Phong điểm một chỉ thành phế nhân đang nằm ở trên giường, hai mất vô thần.

Trên thân hắn cắm đầy các loại dây y tế, các loại dịch dinh dưỡng, dược thủy thông qua chúng chảy vào thân thể, miễn cưỡng duy trì sự sống của hắn.

Đột nhiên, cửa mở ra, gia chủ Phùng gia Phùng Thụy Niên dẫn một vị trung niên nam tử đi vào.

Vị trung niên nam tử này cao không quá 1m70, dáng người thon gầy, trên cằm có chòm râu dê, âu phục phẳng phiu, khá là khí thế.

"Tuấn nhi, Thu Điền tiên sinh mang theo Bát Kỳ chi huyết trở về, ngươi sắp được cứu rồi!"

Vừa vào cửa, Phùng Thụy Niên thật hưng phấn kêu lên.

Phùng Tuấn biến sắc, trong mắt nhất thời bùng nổ vẻ chờ mong!

Hắn muốn há mồm nói cái gì, nhưng chỉ có thể phát ra tiếng "Ôi ôi", tựa như trong cổ họng bị chắn một cục gạch vậy.

"Thu Điền tiên sinh, tiếp theo tất cả nhờ vào ngươi rồi!"

Phùng Thụy Niên hiện vẻ mặt không đành lòng, nghiêng đầu đi không nhìn Phùng Tuấn nữa.

Thu Điền Chân Nhất "Ừ" một tiếng, móc ra từ trong ngực một cái lọ sứ nhỏ, đi đến trước mặt Phùng Tuấn rồi đứng lại.

"Giúp hắn cởi xuống y phục."

Thu Điền Chân Nhất vừa nói xong, Phùng Thụy Niên liền tiến lên nhổ xuống các loại dây truyền dịch trên người Phùng Tuấn, thay hắn cởi y phục xuống.

Cùng lúc đó, Thu Điền Chân Nhất mở ra bình sứ nhỏ, một cỗ hương vị ngai ngái cấp tốc tràn lan trong phòng.

Ngay sau đó, Thu Điền Chân Nhất đưa tay chấm vào lọ, rồi nhanh chóng xoa xoa trên thân Phùng Tuấn.

Nhất thời, da thịt khô héo tái nhợt của Phùng Tuấn bị chất lỏng màu nâu đen làm đổi màu, sau giây lát, chất màu nâu đen cấp tốc thẩm thấu vào trong cơ thể Phùng Tuấn.

"Ôi!"

Phùng Tuấn há mồm phát ra một tiếng kêu thảm thiết không giống người!

"Thu Điền tiên sinh, Tuấn nhi hắn không sao chứ?"

Phùng Thụy Niên lộ vẻ mặt lo lắng hỏi.

"Bát Kỳ chi huyết có thể một lần nữa nối liền kinh mạch đứt đoạn của đứa cháu ngươi, quá trình này tự nhiên vô cùng thống khổ."

"Nhưng sau khi phải thừa nhận loại thống khổ này, hắn liền có thể lần nữa khôi phục năng lực hành động."

Thu Điền Chân Nhất cười lạnh một tiếng, lại cho tay vào trong bình sứ, tiếp tục bôi lên thân thể Phùng Tuấn Bát Kỳ chi huyết.

Đợi đến khi toàn thân Phùng Tuấn đã phủ đầy Bát Kỳ chi huyết, lọ sứ to bằng hột đào đã cạn thấy đáy.

Mới đầu, Phùng Tuấn chỉ có thể phát ra mấy tiếng "Ôi ôi" quái dị, mấy phút đồng hồ sau, hắn đã có thể phát ra tiếng gào "Aaaaaaaa" .

Nhìn thấy một màn này, Phùng Thụy Niên chẳng những không có lo lắng, ngược lại mừng rỡ như điên!

Từ khi Phùng Tuấn bị kẻ xấu làm hại, hắn chỉ có thể nằm ở trên giường như người thực vật, từ trên xuống dưới nhà họ Phùng đều bị tâm tình mù mịt bao phủ.

Đây là lần đầu Phùng Tuấn có thể tự chủ hành động sau bao nhiêu ngày, Phùng Thụy Niên làm sao có thể không mừng?

Lại thêm mấy phút trôi qua, Phùng Tuấn đình chỉ nhấp nhô, chậm rãi từ trên giường ngồi dậy, đợi đến khi hắn có thể tự mình đứng trên mặt đất, Phùng Thụy Niên vui đến phát khóc!

"Đa tạ Thu Điền tiên sinh!"

Phùng Thụy Niên quỳ hai gối xuống trước mặt Thu Điền Chân Nhất, trùng điệp khấu đầu xuống đất!

Nếu như có người khác ở đây, chắc chắn sẽ bị hành động của Phùng Thụy Niên làm cho hoảng sợ kêu to một tiếng.

Phùng gia có thể đứng ngang hàng với Ngụy gia ở Minh Châu, địa vị của Phùng Thụy Niên thế nào không cần nói cũng biết, đừng nói là dập đầu quỳ xuống với người khác, số người có thể làm hắn cảm ơn một câu cũng đã rất ít ỏi.

Thế nhưng Thu Điền Chân Nhất có ơn tái tạo với Phùng Tuấn, cái quỳ này, hắn cam tâm tình nguyện!

Phùng Tuấn cũng muốn quỳ xuống nói lời cảm tạ với ân nhân của mình, chỉ là hắn trọng thương mới khỏi, thân thể suy yếu không gì sánh được, vừa quỳ xuống đã đổ sang một bên.

Thu Điền Chân Nhất nhếch miệng cười một tiếng, một tay đỡ lấy Phùng Tuấn, cười nói: "Hiện tại cám ơn ta còn quá sớm,...Chờ ngươi thành hôn cùng Ngụy Băng Khanh rồi dập đầu nói lời cảm tạ ta cũng không muộn."

Phùng Tuấn đầu tiên là sững sờ, tiếp theo vội vàng nói: "Ngụy Phó đáp ứng hôn sự của ta cùng Băng Khanh rồi?"

"Còn chưa."

Lúc này Phùng Thụy Niên từ dưới đất đứng lên, ra vẻ thâm ý sâu sắc nói: "Ngày mai ta dẫn ngươi tới Ngụy gia cầu hôn, Ngụy Phó sẽ đáp ứng!"

Tại biệt thự số 6 tiểu khu Tinh Huy, trước cửa phòng khách.

Động tác bổ nhào về phía trước ôm Lý Phong vào lòng của Ngụy Băng Khanh trực tiếp khiến hắn sững sờ.

Tiểu gia bị tổng giám đốc băng sơn phi lễ?

Tuy rằng Lý Phong cùng Ngụy Băng Khanh đã nhiều lần phát sinh tiếp xúc thân mật, nhưng được tổng giám đốc băng sơn nhào vào trong ngực thì đúng là lần đầu tiên!

Cảm thụ hai ngọn núi đôi mềm mại ấm áp trước ngực, Lý Phong chỉ cảm thấy nội tâm ầm ầm rung động, nhưng lại không sinh ra tà niệm gì.

Người ta còn đang khóc lớn, hắn sao có thể sinh ra tâm tư xấu xa a?

"Thật có lỗi, Băng Khanh, tại thời điểm ngươi gặp phải khó khăn ta lại không thể ở bên cạnh ngươi."

"Hiện tại ta trở về rồi, ta sẽ mau chóng giúp ngươi lấy lại hết thảy."

Lý Phong an ủi như vậy không những không thể giúp Ngụy Băng Khanh ngừng thút thít, ngược lại càng khóc to hơn.

"Ô ô, ô ô ô. . . Gia gia. . . Gia gia hắn đã thay đổi, trở nên vô cùng lạ lẫm, ta. . . Trong lòng ta khó chịu."

Ngụy Băng Khanh quan tâm không phải cổ phần, cũng không phải chức vị tổng giám đốc, nàng quan tâm là thái độ của gia gia với nàng!

Nguyên bản gia gia vô cùng sủng ái nàng, giờ đây đột nhiên trở nên lạnh nhạt, đây mới là đả kích lớn nhất với nàng.

"Tin tưởng ta, trong này khẳng định có hiểu lầm gì."

"Có lẽ lão gia tử là bị người khác uy hiếp ép buộc, hoặc là hắn có nỗi khổ tâm không cách nào nói ra miệng, cho ta chút thời gian, ta sẽ giúp ngươi điều tra rõ ràng."

Trong mắt Lý Phong lóe lên một đạo hàn quang, chậm rãi nói.

Lý Phong an ủi đã có tác dụng, dần dần Ngụy Băng Khanh ngừng khóc.

Đợi đến khi tâm tình trấn định lại, Ngụy Băng Khanh liền cảm thấy ngại ngùng.

"Trời ạ, ta. . . Ta vừa rồi vậy mà nhào vào trong ngực Lý Phong? Hắn sẽ không hiểu lầm cái gì chứ?"

Mang theo tâm thần bất định, khuôn mặt Ngụy Băng Khanh ửng đỏ, rời khỏi lồng ngực ấm áp mà rắn chắc của Lý Phong, làm bộ tùy ý nói: "Chức vị bảo tiêu cận thân của ngươi quá mức không đạt tiêu chuẩn, ta muốn. . ."

"Ừm?" Lông mày Lý Phong nhướng lên một cái, không biết tổng giám đốc băng sơn muốn làm cái gì.

"Ta muốn. . . Trừ tiền lương của ngươi!"

Suy nghĩ hồi lâu, Ngụy Băng Khanh mới hung dữ nói ra biện pháp trừng phạt.

Chỉ là sau khi nói xong nàng mới phát hiện cái trừng phạt này giống như không có tác dụng gì, Lý Phong hiện tại cần chút tiền lương đó hay sao?

Lý Phong bị chọc cho cười một tiếng: "Băng Khanh, chẳng lẽ ngươi không biết sao?"

"Biết cái gì?" Ngụy Băng Khanh giả vờ tức giận, vụng trộm nhìn Lý Phong một cái.

"Cho dù ngươi không trả tiền lương, cũng sẽ có vô số nam nhân nguyện ý làm bảo tiêu cận thân của ngươi."

"Cho nên. . . Chỉ cần có thể được ở bên cạnh ngươi, ngươi có trả tiền lương cho ta hay không đều không có vấn đề gì a."

Lý Phong lộ vẻ mặt nghiêm túc nói.

Ngụy Băng Khanh nhất thời đỏ bừng mặt lên, trái tim ngọt ngào như được rót mật, tất cả cảm giác ủy khuất, không cao hứng trước đó đều bay đi theo gió.

"Phi, miệng lưỡi trơn tru!"

Ngụy Băng Khanh hờn dỗi trợn mắt lườm Lý Phong một cái, tiếp theo quay đầu đi vào phòng khách.

Lý Phong lắc đầu cười một tiếng, vội vàng đuổi theo. . .

Trong tầng cao nhất của một khách sạn cách tiểu khu Tinh Huy ba cây số, một nữ tử vóc người nóng bỏng thả xuống ống nhòm quân sự trong tay, sau đó thấp giọng nói thầm một câu: "Lý Phong, ngươi quả nhiên là trở về tìm Ngụy Băng Khanh. . ."

"Lần này ta quay lại Hoa Hạ, nhất định sẽ hoàn trả gấp bội sỉ nhục hôm đó ngươi gây ra cho ta!"

Sau khi nói xong, nữ tử này kéo lên màn cửa, xoay người lại, lộ ra một khuôn mặt tuyệt mỹ.

Chính là người từng bị Lý Phong đánh gục —— Hoa Gian Hội Lý Hương!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!