Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 290: CHƯƠNG 290. GIÓ THỔI BÁO GIÔNG BÃO SẮP ĐẾN

Chương 253: Gió thổi báo giông bão sắp đến

Vệ Dương, Hoàng Bân cùng nhau sững sờ!

Bọn họ vừa rồi còn đang thổi phồng Mộ Dung Triệt giỏi đánh đấm thế nào, kết quả một giây đồng hồ sau Mộ Dung Triệt đã bị Lý Phong đánh bay ra ngoài, con mẹ nó còn phá nát cả cửa!

Đại huynh đệ, con mẹ nó các ngươi thông đồng diễn xuất đúng không? !

Coi như sự thật bày ở trước mắt, Vệ Dương cùng Hoàng Bân cũng có chút không muốn tin tưởng đây là thật.

Bọn họ cảm thấy Mộ Dung Triệt nhất định sẽ chậm rãi đi ra từ trong phòng, sau đó phủi xuống bụi đất trên thân, cho bọn hắn một lời giải thích hợp lý.

Nói thí dụ như. . . Hắn chỉ là muốn biểu diễn cách mà cao thủ tránh né địch nhân công kích?

"Oa, chủ nhân thật đẹp trai!"

Hoa Gian Hội Lý Hương lớn tiếng khen hay.

Trong lòng nàng, thiên tài Mộ Dung gia là cái rắm, cường giả Tông Sư sơ kỳ là cục cứt, ở trước mặt chủ nhân đều là tôm tép nhãi nhép, chủ nhân dùng một chân là có thể dẫm bẹp dí.

Mà sự thật chứng minh nàng đoán không sai, chủ nhân quả nhiên dễ dàng chiến thắng!

Trong phòng, Thành Dũng khóc không ra nước mắt.

Vừa rồi đập vang cửa phòng cũng thôi đi, bây giờ lại trực tiếp phá cửa, làm hắn hoảng sợ muốn đái ra máu.

Cái này rất dễ dàng lưu lại bóng ma tâm lý a, về sau lão tử bất lực thì các ngươi có chịu trách nhiệm được không? !

Chỉ là Thành Dũng dù rằng phẫn nộ, nhưng cũng không dám nói cái gì, gia sản của hắn căn bản không được đám người Vệ Dương để vào mắt.

Một khi trở mặt với Vệ Dương, hắn về sau đừng hòng lăn lộn ở thành phố Minh Châu!

Dưới thân Thành Dũng, nữ tử kia đã bị dọa đến mức run lẩy bẩy: "Thành lão bản, ta sợ quá."

"Ngươi câm miệng cho lão tử, sự tình hôm nay ngươi cứ làm như không nhìn thấy là được, nếu không sau này ngươi chết yểu đầu phố thì cũng đừng trách ta không nhắc nhở sớm!"

Thành Dũng thấp giọng nói một câu, sau đó nằm sấp ở trên người nàng bắt đầu giả chết.

Thật tình hắn không biết, cảm giác chấn kinh trong lòng Mộ Dung Triệt còn mãnh liệt hơn bọn hắn!

Vừa rồi hắn cũng không thấy Lý Phong xuất thủ như thế nào, chỉ cảm thấy một cỗ lực lượng rất mạnh mẽ đánh tới, thân bất do kỷ bay ra ngoài.

Tốc độ, lực lượng của Lý Phong đều vượt xa hắn, cảnh giới của Lý Phong ít nhất là Tông Sư trung kỳ!

Chỉ là cái này sao có thể, Lý Phong chỉ là một tiểu lão bản trong thế tục mà thôi, hắn làm sao lại mạnh như vậy?

"Còn muốn đánh nữa không, không đánh nữa thì tiểu gia trả phòng."

Lý Phong vặn vẹo cổ chân, đùa cợt không thôi.

Thời gian của hắn quý giá cỡ nào, làm sao có thời giờ nghe đám người Vệ Dương nói nhảm?

Mộ Dung Triệt bảo trì tư thế nằm xuống đất không dám động đậy.

Đánh? Đánh cái rắm a, con mẹ nó đánh nữa sẽ chết người, lão tử giả chết trước, cái khác nói sau!

"Mới vậy đã sợ? Không thú vị." Lý Phong lắc đầu cười một tiếng, tiếp theo liếc mắt đảo qua đám người Vệ Dương một lượt, đùa cợt nói: "Trước khi đi ta tặng các ngươi một câu, nhân vật phản diện chết bởi nói nhiều. Lần sau nếu tìm ta gây phiền phức thì nhớ bớt nói nhảm lại!"

Nói xong, Lý Phong liền nắm tay Hoa Gian Hội Lý Hương đi vào thang máy, rời khỏi nơi đây.

Hắn cũng không phải bởi vì sợ đám người Vệ Dương mới rời khỏi khách sạn, mà là do tiếp tân khách sạn này tùy ý lộ ra thông tin khách hàng, điều này làm cho hắn rất khó chịu!

Vừa rồi dùng một chân đá Mộ Dung Triệt phá vỡ cửa phòng chỉ là một cách thức phát tiết bất mãn của hắn.

Sau khi Lý Phong đi, Mộ Dung Triệt mới bò nhổm dậy.

Chỉ là hắn vốn đã thụ thương, đột nhiên vận động mạnh nhất thời làm một ngụm máu tươi dâng lên cổ họng, sắc mặt đỏ lên không thôi!

Mộ Dung Triệt cũng là một tên hung ác, chỉ thấy hai tay hắn nâng lên sau đó chậm rãi đè ép xuống, trong miệng quát nói: "A.... . . Hô!"

Cứ thế mà nuốt ngược ngụm máu tươi này vào bụng!

Phải biết sau khi người ta chịu nội thương, phun máu là phản ứng tự nhiên, nếu như cứ thế nín ngược về, ngược lại sẽ tăng thêm thương thế.

Thế nhưng Mộ Dung Triệt không muốn mất mặt với mấy người Vệ Dương, Hoàng Bân, chỉ có thể sử dụng hạ sách này.

"Khụ khụ, vừa rồi ta vốn định biểu diễn cho các ngươi xem cách cao thủ tránh né địch nhân công kích, không nghĩ tới diễn quá đà, ngược lại làm mặt chính mình đầy tro bụi, xúi quẩy, ai!"

Mộ Dung Triệt đưa tay phủi phủi tro bụi trên người, long hành hổ bộ đi ra khỏi phòng, lộ vẻ mặt đầy nghiêm túc nói.

Vệ Dương: ". . ."

Hoàng Bân: ". . ."

Chúng ta tin ngươi thì đúng là gặp quỷ!

Nếu Lý Phong còn chưa đi mà Mộ Dung Triệt nói một câu như vậy, tám thành là bọn họ sẽ tin.

Con mẹ nó nhưng Lý Phong đã biến mất không còn bóng dáng, Mộ Dung Triệt lại giải thích như vậy. . .

Tin con mẹ ngươi a!

"Người không có việc gì là tốt rồi."

Căn cứ theo nguyên tắc không bêu rếu khuyết điểm người khác, Vệ Dương gượng cười nói.

"Làm sao bây giờ, hay là chúng ta báo cảnh sát?"

Hoàng Bân ôm lấy bụng dưới, lộ vẻ mặt không cam tâm.

Hắn lớn như vậy còn chưa từng bị người nào đánh, một cước này của Lý Phong tuyệt đối không thể bỏ qua như vậy!

"Báo cảnh sát? Chỉ sợ không thích hợp."

Mộ Dung Triệt lắc đầu, lộ sắc mặt ngưng trọng nói: "Thông qua lần giao thủ vừa rồi, ta có thể kết luận thực lực của Lý Phong tương đương với ta, cường giả như vậy cảnh sát bình thường không thể đối phó được."

Mặc dù biết Mộ Dung Triệt là đang trang bức, nhưng Vệ Dương vẫn phối hợp gật gật đầu, chí ít nửa câu nói sau của người này là chính xác.

Hắn từng thấy Mộ Dung Triệt triển lãm khả năng chống đạn, đây là bản lĩnh thật sự, loại người này không phải dựa vào cảnh sát bình thường là có thể đối phó.

"Nhưng không thể bỏ qua như vậy a, dù sao ta cũng nuốt không trôi cục tức này!"

Hai mắt Hoàng Bân phun trào lửa giận, giọng căm hận nói.

Vệ Dương gật gật đầu, tính cả hôm nay, hắn đã bị Lý Phong đánh mặt ba lần, người làm bằng bùn cũng phải tức điên, huống chi là hắn?

"Đương nhiên không thể bỏ qua như vậy."

Hai mắt Mộ Dung Triệt sáng lên, ngoắc ngoắc ngón tay với hai người, sau đó nói nhỏ: "Ta có hai người ca ca là cường giả Tông Sư trung kỳ, đợi chút nữa ta sẽ gọi điện thoại cho bọn hắn, để bọn hắn tới Minh Châu giúp đỡ."

"Các ngươi chỉ cần tìm được Lý Phong ở đâu, chúng ta liền cùng nhau tìm tới cửa, cam đoan có thể làm hắn phải quỳ xuống cầu xin tha thứ!"

Hai mắt Vệ Dương, Hoàng Bân sáng lên, liếc nhau sau đó cùng kêu lên: "Tốt, cứ làm như thế!"

Nửa giờ sau, Lý Phong dẫn Hoa Gian Hội Lý Hương vào khách sạn Crowne Plaza.

Bởi vì bị ba người Hoàng Bân quấy rầy, Lý Phong không còn tâm tư muốn làm gì khác, thu xếp cho Hoa Gian Hội Lý Hương xong liền rời khỏi khách sạn.

Trên đường, Lý Phong thử để hệ thống tra tìm xem trước đó Hoa Gian Hội Lý Hương ở khách sạn nào, sau khi tiêu phí 100 điểm tích lũy, Lý Phong lấy được tin tức cần tìm.

"Hóa ra nàng ở ngay khách sạn đối diện tiểu khu Tinh Huy, khó trách nắm rõ hành tung của ta trong lòng bàn tay. . ."

Lý Phong âm thầm cảm thán một câu, sau đó rẽ một cái, ẩn thân tiến vào khách sạn kia, thu hết đồ vật của Hoa Gian Hội Lý Hương vào ba lô hệ thống, rồi mới đi về phía nhà Ngụy gia.

Mấy ngày kế tiếp, xã hội thượng lưu Minh Châu tựa như sự yên tĩnh trước cơn bão táp, một số tập đoàn lớn, đại gia tộc đều đang đợi tới ngày thứ 7 đám người Ngụy Trường Nghiệp chết đi.

Vệ Dương, Hoàng Bân cũng đang đợi, căn cứ theo tin tức đáng tin, mấy ngày nay Lý Phong một mực ở Ngụy gia giúp đỡ xử lý hậu sự.

Một khi cái chết của đám người Ngụy Trường Nghiệp tròn bảy ngày, rất nhiều đại nhân vật Minh Châu đều sẽ đến phúng viếng, ở trong trường hợp này thu thập Lý Phong không phải là rất thoải mái sao?

Khi cái chết của đám người Ngụy Trường Nghiệp tròn bảy ngày, sáng sớm hôm đó, Ngụy Phó mặc một thân đồ đen nhìn lên sắc trời u ám, âm thầm nói một câu: "Xem ra giông bão sắp đến a. . ."

Ngụy Phó biết, số khách mời đến hôm nay có một bộ phận rất lớn là mang tâm tình xem náo nhiệt, thậm chí còn có thể có người không có hảo ý muốn quấy rối.

Nếu như tùy ý để những người này giương oai, uy thế của Ngụy gia sẽ sụp đổ, tiếp tục bảo trì địa vị ở thành phố Minh Châu cũng biến thành chuyện viển vông!

"Chỉ có thể đặt hi vọng lên người Lý Phong. . ."

Ngụy Phó đưa mắt nhìn Băng Khanh cùng Lý Phong đang ngồi trên ghế ở phòng khách, nội tâm hơi bình tĩnh lại.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!