Chương 256: Ta muốn cái này thiết quyền để làm gì?
Mộ Dung Triệt đang ở giữa không trung đã mở mồm phun ra một ngụm máu tươi, bay ra mười mấy mét mới té xuống đất, trực tiếp nghiêng đầu ngất đi!
Tất cả mọi người đều lộ vẻ mặt không dám tin!
Vừa rồi Mộ Dung Triệt rất trâu bò a, rất có loại khí thế một người giữ ải vạn binh mã không thể qua, vô cùng bá đạo, làm đám người Trương Nhiên hoảng sợ không dám tiến lên.
Kết quả Lý Phong nói vài câu hung ác, sau đó nhẹ nhàng đánh ra một chưởng, Mộ Dung Triệt liền bay vọt về sau?
Đang đóng hài kịch sao!
Dưới cái nhìn của bọn họ, Lý Phong chỉ là nhẹ nhàng đánh ra một chưởng, nhìn qua rất chậm lại không có lực đạo, một chưởng đó đánh vào cơ thể người căn bản không đau không ngứa.
Nhưng hết lần này tới lần khác Mộ Dung Triệt không kịp phản ứng đã bị đánh bay, hơn nữa còn nôn ra máu tươi ngất đi, tại sao có thể như vậy?
Trong những người tại đây chỉ có Mộ Dung Sơn, Mộ Dung Hải thấy rõ động tác của Lý Phong.
Cũng chính là bởi vì thấy rõ động tác của Lý Phong, hai người mới cảm thấy càng thêm sợ hãi.
Một chưởng kia nhìn như chậm chạp, kì thực cực nhanh, bởi vì một chưởng này của Lý Phong đã để lại chưởng ảnh, thứ đám người phàm phu tục tử nhìn thấy chỉ là cái bóng của nó, khi đó bàn tay của Lý Phong đã đập tới người của Mộ Dung Triệt.
Một chưởng này trực tiếp đánh xuyên qua chân khí hộ thể của Mộ Dung Triệt, đập vào miệng hắn, đánh cho tim phổi cũng bị chấn thương!
Dạng thực lực này, căn bản không giống như lời Mộ Dung Triệt nói là Tông Sư trung kỳ, mà chính là Tông Sư hậu kỳ!
23 tuổi đã là Tông Sư hậu kỳ. . . Lý Phong rốt cuộc là ai?
"Ngay cả một chưởng của ta cũng chịu không nổi, vậy mà còn dám buộc ta tự mình ra tay? Đồ bỏ đi quả nhiên là đồ bỏ đi, mãi mãi không đáng được coi trọng!"
Lý Phong nhìn về phía Mộ Dung Triệt ở chỗ xa nói bằng giọng điệu khinh miệt.
Lần trước hắn đã hạ thủ lưu tình với Mộ Dung Triệt, không nghĩ tới Mộ Dung Triệt không chỉ không tiếp nhận giáo huấn, hôm nay còn dám dẫn người đến đây gây sự, nếu như không hung ác với Mộ Dung Triệt một chút, vậy hắn chẳng phải là tự thẹn với công phu của mình?
"Lý thiếu uy vũ!"
"Lý thiếu trâu bò!"
Đám người Trương Nhiên lúc này mới phản ứng lại, luôn mồm khen hay.
"Im lặng!"
Lý Phong quay đầu hung hăng trừng mắt lườm bọn họ một cái, tiếp theo áy náy nhìn về phía Ngụy Băng Khanh.
Ngụy Băng Khanh cười khổ lắc đầu, nàng cũng muốn mọi người bảo trì vẻ nghiêm túc, chỉ là hiện tại điều đó đã là chuyện không thể nào, vậy cứ để Lý Phong tùy tiện làm theo ý mình đi.
Đánh ra uy phong, làm những người này mở to hai mắt nhìn xem, dù Ngụy gia ít người yếu sức, nhưng cũng không phải loại tôm tép nhãi nhép có thể làm nhục!
"Lý Phong, ngươi đừng quá đáng, chúng ta là người Mộ Dung gia, ngươi đả thương tam đệ của ta chính là muốn đối địch với Mộ Dung gia!"
Mộ Dung Sơn biết rõ mình không phải đối thủ của Lý Phong, giờ phút này cũng nhảy ra.
Tam huynh đệ bọn họ đi lại bên ngoài cũng sẽ đại biểu cho uy nghiêm của Mộ Dung gia, nếu như bị Lý Phong hù sợ như vậy, mặt mũi Mộ Dung gia biết để nơi nào?
"Mộ Dung gia?" Lý Phong nhíu mày, tiếp theo đùa cợt nói: "Chưa từng nghe nói a, rất lợi hại sao?"
Những khách mời khác cũng đều lộ vẻ mặt nghi hoặc, Minh Châu không có đại gia tộc nào họ Mộ Dung, chẳng lẽ là trên tỉnh hay thành phố khác?
Lúc này Vệ Dương nhảy ra nói: "Chư vị có chỗ không biết, Mộ Dung gia là thế gia cổ võ bậc trung, trong tộc có vô số cao thủ. . ."
Sau khi nghe Vệ Dương giới thiệu, mọi người mới biết hóa ra thế giới này còn tồn tại thế gia cổ võ, hơn nữa năng lực của thế gia cổ võ so với gia tộc thế tục bình thường còn cường đại hơn.
"Khó trách Mộ Dung tiên sinh có uy thế như vậy, thì ra là thế!"
"Đánh nhỏ già sẽ nhảy ra, Lý Phong lần này trêu chọc phải đại họa rồi...!"
"Nào chỉ là Lý Phong a, Ngụy gia cũng sẽ bởi vậy mà gặp nạn. . ."
Một đám khách mời bắt đầu cười trên nỗi đau của người khác xì xào bàn tán.
Một người lợi hại hơn nữa, cũng không thể là đối thủ của cả thế gia, trừ phi thực lực của Lý Phong có thể nghiền ép toàn bộ Mộ Dung gia.
Thế nhưng nghe ngữ khí của Mộ Dung Sơn, Mộ Dung Hải, thực lực của Lý Phong dù có cao nhưng cũng không phải quá khủng bố, đã như vậy, Lý Phong còn đòi phách lối kiểu gì?
Mà Lý Phong ra mặt cho Ngụy Băng Khanh, từ đó mới làm Mộ Dung Triệt thụ thương, Mộ Dung gia tự nhiên sẽ đổ một bộ phận lửa giận lên trên người Ngụy Băng Khanh, đến lúc đó, Ngụy gia vốn đang bấp bênh sợ là sẽ phải ầm vang sụp đổ!
Khuôn mặt Ngụy Băng Khanh cũng hơi biến sắc, nàng quả thật không nghĩ tới sau lưng Mộ Dung Triệt còn có chỗ dựa như vậy.
Chỉ là sự tình đã phát sinh, nàng lo lắng cũng vô dụng, chỉ có thể gửi gắm hi vọng rằng Lý Phong có biện pháp giải trừ hậu hoạn.
Có Vệ Dương giới thiệu giúp, sắc mặt hai huynh đệ Mộ Dung Sơn, Mộ Dung Hải càng thêm ngạo nghễ.
"Hừ, hiện tại ngươi đã biết chúng ta là ai chưa? Quỳ xuống, dập đầu xin lỗi, nói không chừng chúng ta có thể tha thứ cho ngươi lần này."
"Uy nghiêm của Mộ Dung gia không phải bằng ngươi là có thể khinh nhục, muốn sống thì mau xin lỗi chúng ta!"
Hai huynh đệ Mộ Dung Sơn, Mộ Dung Hải dùng ngữ khí không thể phản bác nói.
"Rõ ràng là Mộ Dung Triệt chủ động khiêu khích, tài nghệ không bằng người bị ta dùng một chưởng vỗ bay, giờ lại muốn ta xin lỗi, thiên hạ nào có đạo lý này? Chỉ bởi vì các ngươi là con cháu thế gia cổ võ?"
Trong nội tâm của Lý Phong không có một gợn sóng nào, thậm chí còn có loại cảm giác muốn cười.
"Không sai, chỉ bởi vì chúng ta là con cháu Mộ Dung gia, mà Mộ Dung gia đối với ngươi là quái vật khổng lồ không thể trêu vào!"
Mộ Dung Sơn không có chút xấu hổ, ngược lại mặt mũi tràn đầy tự hào.
Quốc gia lạc hậu hơn sẽ bị quốc gia tiên tiến đè ép bắt nạt, giữa người và người cũng giống như thế!
Bọn họ có Mộ Dung gia làm chỗ dựa sau lưng, đối mặt với người có thế lực sau lưng không bằng mình, bọn họ có thể không kiêng nể gì cả, chính là phách lối như vậy!
"Nếu như ngươi cũng xuất thân từ thế gia cổ võ bậc trung trở lên, chúng ta đương nhiên sẽ không khiêu khích ngươi, càng không dám ép ngươi xin lỗi."
"Chỉ tiếc, thế gia cổ võ bậc trung trở lên không có họ Lý, thực lực ngươi xác thực rất mạnh, nhưng Mộ Dung gia chúng ta có người mạnh hơn ngươi!"
"Hôm nay ngươi không xin lỗi cũng được, chúng ta cũng biết bản thân không phải đối thủ của ngươi, bất quá ngươi cũng phải cẩn thận Mộ Dung gia chúng ta trả thù."
Nói xong lời cuối cùng, sắc mặt Mộ Dung Hải liền biến thành hung ác.
"Lý Phong. . ."
Ngụy Băng Khanh đi đến trước mặt Lý Phong, muốn thuyết phục hắn vài câu, nhưng lời đến khóe miệng nàng lại không biết nên mở miệng như thế nào.
Bắt Lý Phong xin lỗi đối phương dù hắn không làm sai cái gì? Đây là chà đạp tôn nghiêm của Lý Phong!
Lý Phong nắm bàn tay nhỏ của Ngụy Băng Khanh, ôn nhu nói: "Yên tâm, hết thảy có ta."
Nói xong hắn liền nhìn về phía Mộ Dung Sơn, Mộ Dung Hải, cười lạnh nói: "Biết ta vì sao không để các ngươi vào mắt không? Bởi vì sau lưng ta cũng có một thế lực, hơn nữa so với Mộ Dung gia các ngươi còn mạnh hơn gấp trăm lần gấp nghìn lần!"
Huynh đệ Mộ Dung đầu tiên là sững sờ, tiếp theo ngửa mặt lên trời cười ha hả.
"Cho dù là thế gia cổ võ đỉnh cấp cũng không dám nói mạnh hơn Mộ Dung gia chúng ta gấp trăm lần gấp nghìn lần!"
"Vốn ta còn có chút lo lắng, nhưng ngươi nói ra câu vừa rồi đã làm ta hết sợ."
Bọn họ cảm thấy Lý Phong đang cố ý lừa bọn họ, bọn họ cũng không phải là trẻ con ba tuổi, sao dễ dàng bị Lý Phong lừa gạt?
"Đợi chút nữa các ngươi sẽ tin."
Lý Phong lắc đầu thở dài, tiếp theo gầm nhẹ một tiếng: "Bạo tẩu!"
"Oanh "
Một cỗ uy thế đã vượt qua cường giả Tông Sư hậu kỳ phát ra từ trên người Lý Phong!
Sắc mặt hai huynh đệ Mộ Dung kịch biến, ngay sau đó muốn thoát khỏi nơi đây.
Chỉ là Lý Phong đã sớm hạ quyết tâm giúp Băng Khanh đánh ra uy phong, sao có thể mặc cho bọn hắn trốn thoát?
"Vô Ảnh Bộ!"
Lý Phong lóe thân hình lên, đi tới sau lưng Mộ Dung Sơn, một chưởng vỗ ra!
"Thiên Anh Chưởng!"
"Phanh "
Chân khí hộ thể của Mộ Dung Sơn trong nháy mắt bị phá nát, giữa lưng đau đớn, bay về phía trước.
Mộ Dung Hải giống như gặp quỷ, sắc mặt trong nháy mắt tái nhợt, tăng thêm tốc độ trốn chạy!
"Vô Ảnh Bộ!"
Lý Phong lại lóe lên, đuổi tới sau lưng Mộ Dung Hải, lại đánh ra một chiêu Thiên Anh Chưởng!
"Phốc "
Mộ Dung Hải cảm thấy giữa lưng kịch liệt đau nhức, miệng phun máu tươi ngã nhào xuống đất!
Từ khi Lý Phong động thủ tới khi kết thúc chỉ có ba giây đồng hồ, huynh đệ Mộ Dung trước đó phách lối cuồng ngạo đã bị hắn đánh ngã xuống đất!
"Lý Phong, ngươi. . . Ngươi vẫn dám động thủ?"
Vệ Dương lộ vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc.
"Lý Phong, ngươi làm vậy là muốn cùng Mộ Dung gia kết thành tử thù a, ngươi chờ chết đi!"
Hoàng Bân nhận định Lý Phong không dám giết mình, ngay sau đó lên tiếng cười như điên.
Lý Phong lạnh lùng nhìn hai người một cái, đùa cợt nói: "Ngu ngốc, vừa rồi ta cũng đã nói, thế lực sau lưng ta so với Mộ Dung gia còn cường đại hơn gấp trăm gấp lần nghìn lần, bởi vì ta là. . . thành viên của Long Hồn!"
Mọi người: "? ? ?"