Chương 258: Đẩy toàn thân?
Ở biệt thự số 6 tiểu khu Tinh Huy, trong khuê phòng của Ngụy Băng Khanh.
Trong phòng tắm có tiếng nước chảy rào rào truyền ra, làm Lý Phong thấy lòng mình xôn xao không thôi.
Có một câu nói rất hay, thoa dầu thoải mái nhất thời, một mực thoa dầu một mực thoải mái.
Lần trước giúp Ngụy Băng Khanh thoa dầu, Lý Phong đã được trải nghiệm cảm giác Băng Hỏa Lưỡng Trọng Thiên.
Lửa, tự nhiên là thị giác, xúc giác kết hợp mà tạo thành hỏa nhiệt, mà đá lạnh, lại là yêu cầu của nhiệm vụ bắt hắn không được nhân cơ hội làm chuyện xấu với Ngụy Băng Khanh, nên đành cố nhẫn nại dập lửa.
Hiện tại thì tốt rồi, không có nhiệm vụ nữa, hắn chẳng phải là có thể muốn làm gì thì làm?
Ngay tại thời điểm Lý Phong suy nghĩ lung tung, âm thanh "cùm cụp" truyền đến, cửa phòng tắm mở ra.
Lý Phong vội vàng quay đầu nhìn lại, liền thấy được Ngụy Băng Khanh quấn khăn tắm từ trong phòng tắm chậm rãi đi ra.
Không biết là do nhiệt khí trong phòng tắm bốc hơi hay là duyên cớ gì khác, khuôn mặt tuyệt mỹ kia của Ngụy Băng Khanh có chút hồng nhuận phơn phớt.
Tóc dài ướt sũng đặt trên vai, có mấy sợi tóc thừa rũ xuống xương quai xanh tinh xảo, càng thêm mấy phần mị hoặc.
Nhìn xuống dưới, khăn tắm miễn cưỡng che khuất cặp núi cao, có lẽ là do khăn tắm hơi ướt, nên đã phác họa rất rõ ràng hai tảng thịt mềm mại thơm ngon.
Phần bụng dưới thì co vào kinh người, cho người xem một loại cảm giác mỏng như giấy A4, xuống chút nữa, khăn tắm lại đột nhiên phồng to!
Đáy thắt lưng ong cũng chỉ đến thế này mà thôi!
Đôi chân thon dài thẳng tắp có hơn phân nửa bại lộ ra bên ngoài, bóng loáng, trắng nõn, khi đứng im bất động, giữa hai chân gần như kín kẽ, khiến người ta nhìn một cái đã không nhịn được động tâm muốn làm chuyện xấu.
Một đôi bàn chân nhỏ nhắn tiến gần, giẫm lên mặt thảm để lại chút ẩm ướt, chậm rãi đến trước mặt Lý Phong.
"Đồ ngốc, ngươi nhìn chằm chằm ta như vậy làm gì, ta thẹn thùng a."
Ngụy Băng Khanh bị cái nhìn nóng rực của Lý Phong làm cho trái tim loạn nhịp, nhịn không được khẽ gắt lên.
"Lão công nhìn lão bà là chuyện thiên kinh địa nghĩa a."
(thiên kinh địa nghĩa:điều hiển nhiên)
Lý Phong không rời ánh mắt đi, ngược lại cái nhìn càng thêm không kiêng nể gì cả.
"Phi, ai là lão bà của ngươi, đồ ảo tưởng!"
Ngụy Băng Khanh ngừng lại, thẹn thùng oán trách.
"Ha ha, đến cả lão gia tử cũng đã đồng ý, ngươi dám không nhận nợ sao?"
Lý Phong đứng dậy đi đến trước mặt Ngụy Băng Khanh, một tay kéo nàng bế ngang lên không trung, quay người sải bước đến bên giường.
"A! Ngươi. . . Ngươi muốn làm gì?"
Ngụy Băng Khanh hoa dung thất sắc, hiện tại là thời điểm rất vi diệu, nàng thật sự sợ Lý Phong khống chế không nổi bản thân.
"Ôm ngươi lên giường, sau đó thoa dầu một phen, để lão bà được ngủ ngon."
Đang nói chuyện Lý Phong đã đi tới bên giường, muốn đặt Ngụy Băng Khanh xuống.
"Chờ một chút. . ." Ngụy Băng Khanh đột nhiên kêu một tiếng, ngẩng đầu hôn lên đôi môi Lý Phong.
Lý Phong: ". . ."
Tiểu gia còn chưa làm gì, tổng giám đốc băng sơn đã không chịu được chủ động dâng lên nụ hôn? Kích thích như vậy sao!
Không biết qua bao lâu hai người mới rời môi, bốn mắt nhìn nhau.
Ngụy Băng Khanh nhịn xuống thẹn thùng, khẽ mở miệng nói: "Lý Phong, cám ơn ngươi đã vì ta làm hết thảy, ta. . . Rất cảm động."
"Có phải là còn có. . . ?" Lý Phong thấy Ngụy Băng Khanh có chút muốn nói lại thôi, nhịn không được hỏi.
Ngụy Băng Khanh gật gật đầu, mặt hiện vẻ ảm đạm nói: "Bất quá mấy ngày nay là thời kì phi thường, ta không thể cùng ngươi. . . Cùng ngươi. . ."
"Ngươi không cần phải nói nữa, ta đều hiểu." Lý Phong bất đắc dĩ cười khổ.
Tuy rằng Ngụy Băng Khanh chỉ là cháu gái của đám người Ngụy Trường Nghiệp, nhưng nói cho cùng bọn họ hôm nay vừa mới được đưa tang.
Nếu như buổi tối nay hắn đã ăn sạch Ngụy Băng Khanh, truyền ra ngoài thì thật không tốt lắm, chủ yếu nhất hắn không muốn ép buộc Ngụy Băng Khanh làm điều nàng không thích.
"Thật xin lỗi, ta. . . Ta không nên làm ngươi mất hứng."
Ngụy Băng Khanh cảm thấy rất áy náy, nàng có thể nhìn ra Lý Phong đang đầy khát vọng với mình, nhưng nàng thật sự không thể làm vậy.
"Cũng không thể nói là làm ta mất hứng, ngươi đang nằm trong ngực ta, chỉ điều này cũng đã làm ta rất mãn nguyện."
"Không, không đúng, không chỉ mãn nguyện, ngươi giống như là điều quý giá nhất ta từng gặp vậy, ta nguyện ôm ngươi cả đời này."
Lý Phong nửa nghiêm túc nửa nói đùa đáp lời.
"A?" Ngụy Băng Khanh đầu tiên là sững sờ, tiếp theo dụi đầu vào ngực Lý Phong, nội tâm thổn thức, nhưng ngoài miệng khẽ gắt nói: "Cái miệng thật là ngọt, không biết đã lừa dối biết bao nhiêu cô gái rồi!"
"Có thể miệng ta ngọt thật, nhưng chỉ ngọt với cô gái ta thực lòng yêu thương."
Nói đến đây, Lý Phong càng siết chặt cái ôm của mình.
Lúc đầu bầu không khí hơi có vẻ nặng nề, nhưng sau khi Lý Phong nói ra mấy lời thâm tình, nó lần nữa trở nên mập mờ.
Trái tim Ngụy Băng Khanh khẽ run lên, ôm lấy cổ Lý Phong, nhẹ nhàng nói: "Vậy ta đổi chủ ý, tối nay ngươi có thể. . ."
"Thật sự có thể?" Lý Phong đại hỉ.
"Phi, ngươi nghĩ cái gì vậy, ta nói là thấy biểu hiện của ngươi không tệ, nên khen thưởng một lần, tối nay ngươi có thể ngủ chung một giường với ta. . ."
Nói đến đây, Ngụy Băng Khanh thẹn thùng cúi đầu.
Khóe miệng của Lý Phong giật một cái, khóc không ra nước mắt.
Không phải chứ. . . Cái này nào phải khen thưởng a, rõ ràng là trừng phạt có được không?
Tưởng tượng mà xem, ở ngay bên cạnh có đệ nhất mỹ nữ Minh Châu nằm cùng, lại không thể làm ra sự tình mọi nam nhân đều muốn, đây không phải là cố tình tra tấn ta sao? !
"Thế nào, ngươi không vui a?"
Ngụy Băng Khanh có chút nổi giận, nàng là một nữ nhân mà cũng cố lấy dũng khí nói ra điều không biết liêm sỉ như vậy, Lý Phong lại không chịu phản ứng chút nào, không để ý lòng tự tôn của nàng sao?
"Vui lòng, đương nhiên vui lòng, bất quá trước lúc đó ta phải kiếm lời một chút. . ."
Lý Phong nháy mắt ra hiệu nói.
"Kiếm lời, kiếm lời cái gì?"
Ngụy Băng Khanh nghe mà không hiểu gì cả.
"Khụ khụ, cái này. . . Tay nghề tổ truyền, tay nghề tổ truyền."
Lý Phong cười ha hả, đẩy Ngụy Băng Khanh nằm xuống giường.
"Vẫn chỉ là thoa phần lưng sao?"
Ngụy Băng Khanh nhích người, nằm úp trên giường sau đó nhỏ giọng hỏi.
Lông mày Lý Phong nhướng lên một cái, trong lòng nói thầm.
"Vẫn" "Chỉ là", hai từ ngữ này mang tới cảm giác không chắc chắn, nói rõ tổng giám đốc băng sơn có thể là đã đồng ý cho hắn làm cái khác, ví dụ như. . . Thoa dầu toàn thân?"
"Nếu thoa dầu toàn thân thì hiệu quả sẽ càng tốt hơn , thế nhưng muốn hiệu quả tốt nhất thì phải phối hợp giường mát xa chuyên nghiệp, đúng rồi, nhà ngươi có loại giường đó không?"
Lý Phong giống như một nhân viên mát xa thực thụ hồi đáp.
Cái gọi là nhân viên thực thụ, cũng là nhờ hắn xem phim JAV nhiều, mặc kệ là nam nhân thoa dầu cho nữ nhân hay là ngược lại, có giường chuyên dụng mới là tốt nhất.
"Không có. . . Hay là. . . Mà thôi đi, chỉ thoa dầu phần lưng cũng được."
Ngụy Băng Khanh dự liệu được thoa dầu toàn thân sẽ là tình cảnh như thế nào, nhất thời trái tim nhảy loạn, khuôn mặt đỏ bừng.
"Khụ khụ, thực ra có giường chuyên dụng hay không cũng không khác biệt lắm, hơn nữa hiện tại trời đang lạnh, sử dụng nó cũng không thoải mái."
Lý Phong đã bất chấp tất cả, vì được thoa dầu toàn thân cho Ngụy Băng Khanh nên sẵn sàng nói dối không chớp mắt.
Ngụy Băng Khanh sao không đoán được tâm tư xấu xa của Lý Phong? Chỉ là nàng vừa mới làm Lý Phong mất hứng một lần, lần này cự tuyệt nữa thì có thể làm Lý Phong thương tâm không?
Sau một hồi cân nhắc tỉ mỉ, Ngụy Băng Khanh dùng âm thanh nhỏ như muỗi kêu nói: "Cái kia. . . Vậy thì cứ thoa dầu toàn thân đi."
"Dù sao những chỗ không nên nhìn cũng đã bị Lý Phong nhìn hết, để hắn nhìn thêm lần nữa. . . Cũng không có gì a?"
Ngụy Băng Khanh ở trong lòng tự an ủi mình.
Lý Phong nhất thời thấy lòng nhảy lên một cái, bụng đã có lửa dục bốc cháy!
Tổng giám đốc băng sơn đáp ứng rồi! Trời ơi, lát nữa sẽ sung sướng tới mức nào đây!
"Cái kia. . . Thoa dầu toàn thân thì phải bỏ khăn tắm xuống, mặt khác. . . Đồ lót cũng phải cởi xuống."
Lý Phong đè xuống xúc động trong lòng, khàn khàn nói.
Thân thể Ngụy Băng Khanh run lên, sau một hồi lâu mới dùng âm thanh nhỏ đến mức với tu vi của Lý Phong cũng khó lòng nghe rõ nói : "Vậy thì. . . Vậy thì cởi ra hết đi."