Chương 272: Sát phạt quyết đoán
"Ta sẽ gọi cho phân bộ Long Hồn ở Sơn Thành trước, để bọn hắn đi xử lý hiện trường, ngươi lưu lại đó không được chạy loạn, chờ ta hỏi ý kiến của Thanh Long Sứ đại nhân."
Tưởng Vận Trúc xoa trán, cúp điện thoại.
Lý Phong nghe ra vẻ bất đắc dĩ trong giọng nói của Tưởng Vận Trúc, không khỏi bĩu môi.
Hắn cũng không muốn giết người, nhưng cứ liên tục có người chán sống thì hắn biết làm sao a?
Đành phải chờ xem Long Hồn có thể giúp hắn chấm dứt việc này không, nếu như không được, hắn chỉ có thể nghĩ biện pháp kéo Tiêu Lăng Phi xuống nước. . .
Kinh Thành, ở nơi nào đó, trong một gian thư phòng phong cách cổ kính.
Thanh Long Sứ Mạc Vấn Thiên nghe xong lời tự thuật của Tưởng Vận Trúc, nhịn không được khóe miệng co giật!
Lý Phong đúng là quá giỏi gây chuyện, mới gia nhập Long Hồn hơn một tháng, thế mà trước diệt Tô gia, sau diệt Dương gia, tiếp theo lại đả thương ba đứa con cháu thiên tài võ đạo của Mộ Dung gia, hiện tại lại còn giết chết con trai của gia chủ Hà Gia Hà Minh Vĩ cùng quản gia Chương Đạt.
Tuy rằng đều là đối phương chủ động trêu chọc, Lý Phong chiếm lý, nhưng mà Lý Phong cũng làm quá nhiều lần rồi!
Hắn nào phải chiêu mộ một quân cờ, mà rõ ràng là chiêu về một đống phiền phức a!
Nếu như không phải Lý Phong còn có tác dụng lớn, Mạc Vấn Thiên thật sự đã nghĩ tới chuyện trục xuất Lý Phong khỏi Long Hồn!
"Hô, nói cho Lý Phong biết, hắn mau rời khỏi Sơn Thành, chuyện này ta sẽ xử lý."
Mạc Vấn Thiên phun ra một ngụm trọc khí, trầm giọng nói.
Kết thúc trò chuyện cùng với Tưởng Vận Trúc, Mạc Vấn Thiên lại bấm một số điện thoại: "Uy, Trầm Anh, ngươi đang ở Sơn Thành đúng không. . . Ân, ngươi đi một chuyến tới Sơn Thành Thực Phủ, giúp ta cảnh cáo Hà Kính một chút. . ."
Còn nửa tháng nữa Vương thành sẽ tham gia thí luyện, Lý Phong nhất định phải đúng lúc xuất hiện tại Vương gia, phá hư Vương Thành thí luyện mới được, nên hiện giờ dù Lý Phong làm bất cứ chuyện gì hắn cũng sẽ không trách tội!
Bất quá Mạc Vấn Thiên sẽ không một mực che chở Lý Phong, đợi việc này xong xuôi, nếu Lý Phong còn tiếp tục gây chuyện khắp nơi, hắn liền trục xuất Lý Phong khỏi Long Hồn, để Lý Phong tự sinh tự diệt!
Lý Phong có thiên tài đến đâu, giờ phút này cũng mới chỉ là Tông Sư mà thôi, thêm hắn không nhiều, thiếu hắn không ít.
Rất nhanh, Tưởng Vận Trúc gọi điện thoại tới.
"Uy, Thanh Long Sứ nói ngươi mau rời khỏi Sơn Thành, còn lại hắn sẽ xử lý."
Tưởng Vận Trúc nói.
"Tốt, ta biết."
Kết thúc trò chuyện, Lý Phong thản nhiên đi trở về phòng.
"Nói chuyện điện thoại xong rồi chứ, đi được chưa?"
Tiêu Lăng Phi buồn bực ngáp một cái, hỏi.
Lý Phong trợn mắt nhìn nàng, rồi đi thẳng tới trước mặt Hứa Mạn: "Chúng ta về Nhạc Thành thôi."
"Ừm, tốt." Hứa Mạn hiện tại rất có loại ý tứ phu xướng phụ tùy, nhu thuận đứng dậy đi sau lưng Lý Phong ra khỏi phòng.
(phu xướng phụ tùy: kiểu chồng nói gì vợ làm theo)
"Lâu . . . Tiểu thư, ta cảm thấy Hứa Mạn tiểu thư đã tìm được hạnh phúc của mình."
Nhìn theo bóng lưng dần xa của hai người, Cao Khiết dùng ánh mắt phức tạp nhỏ giọng nói.
"Hi vọng là như thế."
Con mắt Tiêu Lăng Phi lấp lóe ánh sáng, cất bước theo sau.
Khi quản lý nhìn thấy bốn người Lý Phong đi xuống, sắc mặt nhất thời trở nên có chút khó coi.
Hắn dựa theo ý tứ của Hà Minh Vĩ hạ dược trong thức ăn, mà lầu hai truyền ra mấy tiếng vang trầm đục cũng nói lên rằng Lý Phong cùng Hà Minh Vĩ đã phát sinh xung đột.
Hắn vốn cho rằng Hà Minh Vĩ khống chế được cục diện, kết quả là bốn người Lý Phong đi xuống, Hà Minh Vĩ ngược lại không thấy bóng dáng, rốt cục là chuyện gì xảy ra?
"Chuyện hạ dược trong thức ăn ngươi cũng có phần a?"
Lý Phong đi đến trước mặt quản lý, mở ra Đọc Tâm Thuật hỏi.
Tâm thần quản lý kịch chấn, sắc mặt hơi tái đi nói: "Lý tiên sinh, ta không hiểu ngài đang nói cái gì."
"Không sao, ta đã biết hết."
Lý Phong nhếch miệng cười lạnh lùng một cái, vỗ vỗ bả vai của quản lý.
Quản lý chỉ cảm thấy một cỗ điện lưu truyền khắp toàn thân, tiếp theo thì mất đi ý thức té ngã trên đất.
Lý Phong vẫn chưa giết hắn, chỉ là dùng chân khí cắt đứt kinh mạch ở chân hắn, làm hắn nửa đời sau phải sống trên xe lăn.
Kẻ nối giáo cho giặc, Lý Phong xưa nay chưa bao giờ nhân từ.
"A!"
Những nhân viên đang có mặt của nhà hàng phát ra một tiếng thét lớn, tiếp theo bỏ chạy tứ tán.
"Lý Phong?" Hứa Mạn không hiểu gì cả.
"Ngô. . . Đợi chút nữa sẽ giải thích với ngươi sau."
Nói xong Lý Phong lôi kéo Hứa Mạn ra khỏi nhà hàng, lên xe BMW X6 mau chóng rời đi.
"Sát phạt quyết đoán, tuổi nhỏ đã là Tông Sư, kẻ này tương lai bất khả hạn lượng."
Cao Khiết nhịn không được cảm thán.
Nếu để cho Cao Khiết biết Lý Phong giờ phút này đã tiến vào Siêu Phàm cảnh, vậy không biết sẽ có cảm tưởng thế nào.
"Chuyện này cũng phải nhìn xem hắn có thể sống sót bao lâu, cây cao đón gió lớn a."
Tiêu Lăng Phi cảm thán một câu, mang theo Cao Khiết ngồi lên Porsche, đuổi theo Lý Phong.
Lý Phong đi không được bao lâu, Hà Kính đã thu được tin tức Hà Minh Vĩ bỏ mình.
Khi Hà Kính mang theo người Hà gia đằng đằng sát khí đuổi tới Sơn Thành Thực Phủ, liền đúng lúc gặp phải thành viên phân bộ Long Hồn ở Sơn Thành đến đây để dọn dẹp hiện trường.
Ngay sau đó Hà Kính chấn động trong lòng, con ngươi muốn nứt ra, hỏi: "Ngụy Cửu, đừng nói với ta hung thủ chính là người của Long Hồn nhé!"
Vừa nói xong, khí tức trên người Hà Kính không bị khống chế bắn ra bốn phía.
Cỗ khí tức này ngưng tụ thành thực chất, làm cho bàn ghế xung quanh vang lên âm thanh kẽo kẹt, nhiều đồ dùng càng là trực tiếp bị thổi bay lên, đụng vào vách tường bốn phía rồi vỡ vụn thành từng mảnh!
Ngụy Cửu, người phụ trách của phân bộ Long Hồn ở Sơn Thành, cường giả Tông Sư trung kỳ, gặp phải cỗ khí tức này liền có một loại cảm giác không thở nổi.
Về phần thuộc hạ của hắn thì khỏi phải nói, do thực lực thấp hơn nên cảm giác áp chế càng mãnh liệt hơn, chỉ có thể hết sức chống đỡ.
"Hà gia chủ không nên kích động, chuyện này đúng là do người Long Hồn chúng ta làm, nhưng bên sai lại là đứa cháu Hà Minh Vĩ của ngươi."
"Nếu như Hà gia chủ khăng khăng muốn trả thù Long Hồn, ta sẽ lập tức bẩm báo với Bạch Long Sứ, để Bạch Long Sứ tự mình nói chuyện với Hà gia chủ!"
Ngụy Cửu dùng hết lực khí toàn thân quát lớn.
Lời này vừa nói ra, sắc mặt Hà Kính đột biến: "Ngụy Cửu, ngươi muốn mang Bạch Long Sứ ra dọa ta à, ta không sợ đâu!"
Miệng nói không sợ, thế nhưng Hà Kính vẫn lặng lẽ thu hồi khí tức, nhất thời, trong nhà ăn rơi vào yên tĩnh.
Hắn chẳng qua là Siêu Phàm hậu kỳ, Bạch Long Sứ lại là đại cao thủ đã vào Thánh cấp, giết hắn đơn giản như giết một con gà vậy.
Huống chi Long Hồn có tứ đại Long Sứ, phía trên còn có một vị Long đầu càng thêm cường đại, cho Hà Kính một trăm cái lá gan cũng không dám cứng rắn chống lại Long Hồn.
Bất quá Hà Kính cũng không có khả năng không nói một câu liền xám xịt rời đi, mối thù giết cháu không đội trời chung, hắn ngược lại muốn nhìn xem là ai to gan như vậy dám giết cháu hắn!
"Hà gia chủ đúng là rất có uy phong a."
Đúng lúc này, một tiếng trào phúng từ ngoài cửa truyền đến.
Mọi người quay đầu nhìn lại, liền thấy một vị trung niên nam tử đi tới.
"Ngươi là. . . Trầm Anh của Trầm gia?" Hà Kính nhận biết đối phương, đồng tử không khỏi co rụt lại, nội tâm sinh ra cảm giác kiêng kỵ.
Trầm gia, cổ võ thế gia loại lớn, thực lực tổng hợp đã vượt xa Hà gia.
Mà Trầm Anh lại là thiên tài trong đám con cháu đời hai của Trầm gia, 40 tuổi đã bước vào cảnh giới Siêu Phàm hậu kỳ.
"Xin chào Trầm tiên sinh." Ngụy Cửu cùng đám thành viên Long Hồn vội vàng ôm quyền chào Trầm Anh.
"Thanh Long Sứ đã nói chuyện này sai ở Hà Minh Vĩ, nếu như Hà gia khăng khăng trả thù, vậy cũng đừng trách Long Hồn vô tình."
Trầm Anh gật đầu với Ngụy Cửu một cái, tiếp theo lạnh giọng nói.
Hai đại Long Sứ liên thủ áp chế, Hà Kính cho dù sát ý ngập trời cũng chỉ có thể tạm thời nhẫn nại!
"Đa tạ Trầm tiên sinh nhắc nhở, ta biết nên làm như thế nào."
Nói xong, Hà Kính mang theo đám người Hà gia rời khỏi Sơn Thành Thực Phủ.