Chương 277: Mở X6 quỷ nghèo?
Lời nói của Tiêu Lăng Phi làm sắc mặt Hứa Mạn kịch biến.
Ngay sau đó nàng cũng không kịp lo được lo mất, tay giữ khăn tắm trên người nhảy xuống giường, che ở trước mặt Lý Phong: "Ngươi không thể giết hắn, giữa các ngươi đã có ước định!"
Cặp lông mày của Tiêu Lăng Phi nhíu lại, nhìn Hứa Mạn từ trên xuống dưới nói: "Ngô. . . Nếu như ta nhớ không lầm ngươi đã 35 tuổi rồi a? Dáng người vẫn còn như thiếu nữ, khó trách làm cho Lý Phong mê luyến đến mức đêm nào cũng cày sâu cuốc bẫm."
Bởi vì Hứa Mạn xuống vội vàng, khăn tắm chưa quấn chặt, cho nên một số bộ phận mấu chốt không thể che đậy tốt.
Loại tình cảnh này cũng không thấy nhiều, dù Tiêu Lăng Phi cũng là nữ nhân, nhưng cũng nhịn không được nhìn nhiều hơn một chút.
Sắc mặt Hứa Mạn đỏ lên, vội vàng sửa sang lại khăn tắm, che khuất xuân quang lộ ra ngoài.
Lý Phong vỗ vỗ bả vai Hứa Mạn, tiến lên che nàng ở phía sau, đối mặt trực tiếp Tiêu Lăng Phi nói: "Ngươi sợ?"
Hai mắt Tiêu Lăng Phi sáng lên, cười lạnh nói: "Sợ? Ta làm sao lại sợ ngươi, ta muốn giết ngươi rất đơn giản."
"Không, ngươi chính là sợ, ngươi sợ một năm sau ta sẽ vượt qua ngươi, cho nên hiện tại muốn giết ta, diệt tuyệt hậu hoạn."
Lý Phong nhìn thẳng vào hai mắt Tiêu Lăng Phi, giọng điệu đùa cợt.
"Ngươi thật sự nghĩ ta không dám giết ngươi sao?"
Tiêu Lăng Phi tiến lên trước một bước, khí tức trên thân thể bắt đầu bùng nổ.
Lý Phong lắc đầu cười một tiếng: "Ngươi đương nhiên dám giết ta, bất quá ngươi giết ta không có bất kỳ ý nghĩa gì, ngược lại sẽ mang tới cho chính mình tai hoạ ngập đầu."
"Ngược lại, chỉ khi ta sống, ngươi mới có thể kiếm về thật nhiều chỗ tốt, mà ngươi dám khẳng định trong một năm cảnh giới của ta sẽ vượt qua ngươi?"
"Cho dù ta thật sự vượt qua ngươi, đến lúc đó cũng có thể bội ước, chẳng lẽ ngươi cho rằng hiện tại giết ta không coi là bội ước?"
"Ngươi nói có chút đạo lý." Tiêu Lăng Phi trầm mặc rất lâu, rốt cục triệt tiêu khí tức toàn thân, rồi quay người nói: "Thời gian không còn sớm, tàn cục nơi này chính ngươi thu thập đi."
Nói xong, nàng liền xoay người rời đi.
Cao Khiết nhìn Lý Phong một cái thật sâu, quay người đuổi theo Tiêu Lăng Phi, hỏi nhỏ vào tai nàng: "Tiểu thư, thật sự muốn buông tha hắn sao?"
"Hừ, ngươi không có lòng tin với ta sao?" Khuôn mặt Tiêu Lăng Phi trầm xuống, lạnh giọng hỏi.
Thân thể Cao Khiết run lên, cúi đầu nói : "Thuộc hạ không dám!"
"Không nên quên, ta cũng là thiên tài võ đạo, trong một năm ta tất đột phá, bước vào Thánh cảnh!"
Giờ khắc này, bá khí Tiêu Lăng Phi ầm ầm lộ ra!
Hai người vừa đi, Lý Phong rốt cục thở phào.
Bà cô Tiêu Lăng Phi này sát khí quá nặng, may mà thuyết phục được nàng, nếu không hậu quả khó mà lường được.
"Chúng ta đổi gian phòng trước."
Lý Phong nhìn cửa lớn bị đạp thành phấn vụn, lộ vẻ mặt bất đắc dĩ nói.
May mà hắn cùng Hứa Mạn đã kết thúc chiến đấu, nếu không khi Hà Trùng giết đến, hắn còn đang chiến đấu anh dũng, vậy thì chẳng phải là xấu hổ vô cùng, đấy là còn chưa nói tới lỡ như bị lưu lại bóng ma tâm lý, không cương được nữa thì làm sao bây giờ?
Rất nhanh, hai người mặc quần áo tử tế đi xuống lầu một gặp tiếp tân, sau đó liền thấy mấy người cảnh sát vừa đúng lúc mở cửa vào.
"Người một nhà."
Lý Phong cũng không nói nhảm, móc ra thẻ chứng nhận cục quốc an trước, nói: "Vừa rồi có tên lưu manh xông vào phòng ngủ muốn ám sát ta."
Đối phương tiếp nhận thẻ chứng nhận cẩn thận kiểm tra một phen, xác định là thật liền cúi chào Lý Phong nói: "Vậy xin hỏi Lý cảnh quan, lưu manh đi đâu rồi?"
"Chạy rồi, nhảy khỏi cửa sổ, người này cục quốc an chúng ta sẽ phụ trách đuổi bắt, ngược lại làm phiền các ngươi đi một chuyến không công, vất vả cho các vị đồng nghiệp rồi."
Lý Phong nhún nhún vai, lập lờ nước đôi nói.
Đối phương hai mặt nhìn nhau một hồi, chẳng lẽ tên lưu manh kia là gián điệp nước khác? Nếu đây là thật thì có đuổi theo những cảnh sát bình thường như bọn hắn cũng không thể đối phó a.
Sau một phen hàn huyên, mấy người cảnh sát liền rời khỏi nơi đây.
Lúc này mỹ nữ tiếp tân lộ vẻ mặt nghĩ mà sợ nói: "Lý cảnh quan, là lưu manh ép ta nói ra ngươi ở gian phòng nào, nếu ta không nói chuyện, hắn sẽ giết ta, ô ô."
Nói đến cuối cùng, mỹ nữ tiếp tân liền khóc ồ lên.
Hà Trùng buộc nàng nói ra Lý Phong ở gian phòng nào, sau đó đánh nàng ngất đi, nàng tỉnh lại liền gọi điện thoại báo cảnh sát.
"Ừm, ta biết rồi, không có việc gì nữa đâu, ngươi đừng có áp lực tâm lý."
Lý Phong ôn nhu an ủi vài câu, đợi mỹ nữ tiếp tân khôi phục lại bình tĩnh, hắn đưa ra yêu cầu đổi phòng.
Đối với cái này, mỹ nữ tiếp tân tự nhiên không dám thất lễ, vội vàng giúp Lý Phong làm thủ tục đổi phòng.
Sau khi Lý Phong tiến vào phòng khác, thời gian đã xấp xỉ 3 giờ sáng.
"Lý Phong, ta có một nghi vấn. Nếu ngươi đã biết rõ Tiêu tiểu thư sẽ đổi ý, vì sao còn đánh cược với nàng?"
Trên giường, Hứa Mạn ghé vào ngực Lý Phong, không hiểu ra sao hỏi.
"Rất đơn giản, bởi vì ta ăn chắc nàng." Hai mắt Lý Phong lóe lên một đạo ánh sáng, đầy tự tin nói.
Ngay từ đầu khi hắn lập ước hẹn với Tiêu Lăng Phi, thì đó chỉ là ước hẹn.
Hiện tại nha. . . Ở trong khu mua sắm bằng điểm chinh phục đã có 《 Nô Ấn 》, đến lúc đó Tiêu Lăng Phi mà dám đổi ý, hắn liền biến Tiêu Lăng Phi thành nữ nô của mình, hừ hừ!
Sáng sớm hôm sau, Lý Phong muốn mang Hứa Mạn về Minh Châu, nhưng khi hắn đi vào bãi đỗ xe mới phát hiện chiếc xe Porsche của Tiêu Lăng Phi đã không thấy đâu nữa.
"Đi không từ giã sao? Có chút ý tứ."
Lý Phong cười cười, lái X6 chở Hứa Mạn về Minh Châu.
Từ tối hôm qua, tin tức Hứa Mạn hủy bỏ hợp đồng cùng quản lý công ty đã truyền khắp internet.
Tin tức này vừa xuất hiện, lập tức leo lên top 1 tìm kiếm trên Micro Blog, đối với việc này, vô số cư dân mạng cũng ào ào suy đoán.
Có người nói Hứa Mạn đã quá tuổi, tiềm lực không còn nhiều, cho nên bị quản lý công ty vứt bỏ.
Cũng có người nói Hứa Mạn bị người ta nắm giữ clip sex, quản lý công ty vội vàng từ bỏ.
Còn có người nói Hứa Mạn bị một siêu cấp phú hào bao nuôi, nên muốn lui khỏi làng giải trí.
Mỗi người nói một kiểu, rất náo nhiệt.
Đối với cái này Hứa Mạn lại không để ý lắm, nàng hiện tại mới khôi phục tự do, từ lâu đã chịu đủ sự ngột ngạt, vừa vặn nhân cơ hội này hảo hảo tự thưởng cho mình một kì nghỉ dài hạn, đợi nghỉ ngơi đầy đủ rồi mới quyết định có tái xuất hay không.
Đối với quyết định của Hứa Mạn, Lý Phong tự nhiên là giơ hai tay đồng ý.
Trên đường trở về, hắn đã cùng Hứa Mạn thương lượng một chút, chuẩn bị mua lại một biệt thự ở Minh Châu làm “sào huyệt” ân ái cho hai người.
Giờ phút này, Lý Phong lái X6 đi vào phía nam Minh Châu, tiến tới văn phòng bán cao ốc Nhất Phẩm Giang Nam.
Sau khi đậu xe xong, Lý Phong nắm tay Hứa Mạn đã ngụy trang đầy đủ đi vào chỗ bán cao ốc, nhưng vượt qua dự đoán của hắn là, cả văn phòng bán cao ốc to như vậy mà không có mấy khách hàng, mấy người cố vấn bất động sản đều đang tốp năm tốp ba tụ tập nói chuyện riêng, mà không một người nào tới chiêu đãi hắn.
"Hừ, lái X6 cũng dám đến Nhất Phẩm Giang Nam xem phòng? Thật khôi hài."
"Một căn nhà ở đây cũng đã đủ mua mấy chiếc X6, người anh em này không phải là không biết giá phòng chứ?"
Đám cố vấn bất động sản ở đây đều là cáo thành tinh, sớm đã thấy Lý Phong đi xe gì.
Căn rẻ nhất trong Nhất Phẩm Giang Nam cũng phải 200 triệu trở lên, khách hàng chân chính muốn mua không lái siêu xe thì cũng là Bentley, Rolls-Royce.
Lái X6? Bọn họ lười chiêu đãi.
Đúng lúc này, một nữ nhân viên bán hàng chừng hai mươi tuổi thấy vậy, ngay sau đó liền muốn tới chiêu đãi Lý Phong.
"Uy, Tôn Hiểu, ngươi không có bệnh chứ, tâm sự với chúng ta tốt bao nhiêu, tại sao phải đi bắt chuyện với một tên quỷ nghèo a?"
"Đúng vậy, chiêu đãi loại khách hàng này chỉ là lãng phí thời gian, để hắn ở đó tự xem đi."
Hai cố vấn có quan hệ không tệ với nàng mở miệng khuyên.
Tôn Hiểu lắc đầu, cười nói: "Vào cửa là khách, cho dù hắn mua không nổi, ta tự luyện khả năng ăn nói cũng đã không tệ."
Nói xong nàng không để ý tới ánh mắt của đồng nghiệp, đi về phía Lý Phong.
Tôn Hiểu không biết là, tuy các nàng cố ý hạ giọng, nhưng vẫn bị Lý Phong nghe thấy không trượt chữ nào.