Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 340: CHƯƠNG 340. TA CHÍNH LÀ HÀO MÔN!

Chương 303: Ta chính là hào môn!

Lời nói của Lý Phong giống như sấm sét giữa trời quang, làm cho trong đầu Vương Bác Nam ầm vang không ngừng.

Lý Phong vậy mà cự tuyệt? Hắn có biết gia nhập Vương Tôn gia mang ý nghĩa thế nào không, hắn có biết trở thành thành viên Vương Tôn gia là vinh diệu cỡ nào?

"Ta hiện tại ngày càng bội phục Lý Phong, có cốt khí, đủ cứng!"

"Chính xác, Lý Phong là một hán tử đầu đội trời chân đạp đất, đáng để chúng ta bội phục!"

Một đám khách mời ào ào gật đầu tán thưởng.

Đương nhiên, cũng có một bộ phận khách mời ở trong lòng thầm mắng Lý Phong ngốc, không biết thời thế, cứ như vậy buông tha cơ hội được một bước lên mây.

Vương Tôn Trọng nhíu mày, trong lòng có chút không vui.

Lý Phong cự tuyệt gia nhập Vương Tôn gia không chỉ là đánh mặt Vương Bác Nam, cũng là đánh mặt Vương Tôn gia!

Nếu không phải thiên phú của Lý Phong xác thực yêu nghiệt, chỉ bằng lời vừa rồi của Lý Phong, Vương Tôn Trọng đã muốn hung hăng giáo huấn hắn một trận!

Hai mắt Tiêu Lăng Nhã sáng lên: "Quả là thế!"

Đồng tử Vương Tôn Vũ co rụt lại, có một loại cảm giác bị Lý Phong làm nhục, ngay sau đó liền muốn mở miệng răn dạy Lý Phong, lại bị Vương Tôn Trọng dùng ánh mắt ngăn lại.

Vương Bác Nam cười khổ một tiếng, dùng thanh âm khàn khàn nói: "Lý Phong, ngươi nhất định là đang hờn dỗi gia gia đúng không? Gia gia biết. . ."

"Im miệng, ngươi không phải gia gia ta!" Sắc mặt Lý Phong trầm xuống, cười lạnh nói: "Ta đã nói ta không có chút quan hệ gì với Vương gia, trước kia không có, về sau cũng sẽ không có."

Trước đó nói hắn là nghiệt chủng, vì không ảnh hưởng thí luyện của Vương Thành còn ở trước mặt mọi người nói Vương Thành có thể giết hắn, hiện tại lại mang máu mủ ra tranh thủ tình cảm?

Ngủ mơ chưa tỉnh à!

Sắc mặt Vương Bác Nam cứng lại, cắn răng nói: "Tốt, cho dù ngươi không có quan hệ với ta, nhưng trên người ngươi rốt cục vẫn chảy xuôi huyết dịch Vương Tôn gia, đây là sự thật ngươi vĩnh viễn không cách nào phủ nhận."

"Hài tử, đừng hờn dỗi nữa, một lần nữa trở lại Vương Tôn gia, chỉ cần ngươi trở lại Vương Tôn gia, ngươi sẽ có được nhiều tài nguyên võ đạo hơn hiện tại vô số lần, đồng thời còn có rất nhiều quan hệ nhân mạch."

Vương Tôn Trọng cũng khuyên: "Lý Phong, Vương Tôn gia là hào môn đỉnh phong Hoa Hạ, chỉ cần ngươi trở về, ngươi chính là con cháu nhà giàu."

Lông mày Lý Phong nhướng lên một cái, cười nói: "Đa tạ hảo ý của Vương Tôn tiên sinh, bất quá ta thật sự không có suy nghĩ gia nhập Vương Tôn gia, bởi vì bản thân ta. . . Chính là hào môn!"

Mọi người nhịn không được hít sâu một hơi!

Không gia nhập hào môn, bản thân chính là hào môn!

Cần tự tin cỡ nào mới có thể nói năng hùng hồn như vậy!

"Lý Phong, ngươi quá càn rỡ!"

Vương Tôn Vũ cũng nhịn không được lộ vẻ bất mãn với Lý Phong, mở miệng nói.

Lý Phong trợn mắt, đùa cợt nói: "Người lớn nói chuyện, tiểu hài tử đi sang chỗ khác chơi."

"Ngươi nói cái gì? Ngươi có tin . . ."

Vương Tôn Vũ có chút không dám tin tưởng lỗ tai mình, hắn là thiên tài Vương Tôn gia, đi tới chỗ nào cũng là đối tượng người khác xu nịnh, Lý Phong lại dám nói hắn là tiểu hài tử? Đây là đang nhục nhã hắn!

Lý Phong trực tiếp ngắt ngang lời hắn: "Ngươi cái gì mà ngươi, khi nào ngươi có thể đánh thắng được ta thì hẵng bước ra nói chuyện."

"Tiểu Vũ, chú ý giọng điệu, Lý Phong là đường ca của ngươi." Vương Tôn Trọng cũng nhíu mày nói.

Chỉ cần Lý Phong còn có một tia khả năng gia nhập Vương Tôn gia, bọn họ không thể kết thù với Lý Phong.

Vương Tôn Vũ chỉ cảm thấy một ngụm máu tươi dâng lên cổ họng!

Lời nói của Lý Phong đã khiến hắn khó chịu đủ rồi, không nghĩ tới tam thúc lại còn đâm thêm một đao!

Biệt khuất!

"Phốc phốc "

Tiêu Lăng Nhã bị chọc cho che miệng cười rộ lên.

Nụ cười này của nàng, làm cho không ít khách nam ở đây phải liếc nhìn.

Hai mắt Lý Phong cũng sáng lên, âm thầm nghi ngờ nói: "Cô nàng này có bộ dáng rất giống Tiêu Lăng Phi a. . ."

Đúng lúc này, Tưởng Vận Trúc đột nhiên bước nhanh đến trước mặt Vương Tôn Trọng: "Vương Tôn tiên sinh, ta là thủ hạ dưới trướng Thanh Long Sứ, tên ta là Tưởng Vận Trúc, Thanh Long Sứ đại nhân muốn trò chuyện với ngươi."

"Mạc Vấn Thiên?" Vương Tôn Trọng hơi biến sắc, đưa mắt nhìn Tưởng Vận Trúc một cái thật sâu, sau đó nhận lấy điện thoại: "Xin chào Thanh Long Sứ, ta là Vương Tôn Trọng."

Dù là đối mặt với Mạc Vấn Thiên, Vương Tôn Trọng vẫn như cũ không kiêu ngạo không tự ti, đây chính là lực lượng của cổ võ thế gia đỉnh cấp!

Lý Phong hơi biến sắc, bây giờ Mạc Vấn Thiên đột nhiên muốn trò chuyện với Vương Tôn Trọng, chẳng lẽ là để thương nghị chuyện hắn gia nhập Vương Tôn gia?

Ngay tại thời điểm Lý Phong muốn để tâm nghe Vương Tôn Trọng nói cái gì, Vương Tôn Trọng đột nhiên vung tay lên, thanh âm của hắn trực tiếp biến mất.

"Đây là chiêu thức gì, vậy mà có thể ngăn cách thanh âm?"

Lông mày Lý Phong nhướng lên một cái, lên tiếng kinh hô.

"Cường giả Siêu Phàm cảnh có thể bố trí lớp ngăn bằng chân khí ở xung quanh mình, từ đó ngăn cách thanh âm nói chuyện."

Đúng lúc này, một thanh âm dễ nghe vang lên từ một điểm cách hắn không xa.

Lý Phong quay đầu nhìn lại, liền thấy Tiêu Lăng Nhã đang nhẹ nhàng bước tới, ngay sau đó mặt hắn lộ vẻ nghiêm túc, ôm quyền nói: "Đa tạ chỉ điểm, xin hỏi danh tính cô nương là gì?"

"Ta tên Tiêu Lăng Nhã, năm nay 23 tuổi, rất hân hạnh được biết ngươi."

Tiêu Lăng Nhã đi đến trước mặt Lý Phong, hào phóng vươn tay ra.

Lý Phong: "? ? ?"

Cái tên chỉ khác Tiêu Lăng Phi một chữ, vóc người còn giống nhau tới bốn năm phần, các nàng không phải là tỷ muội chứ?

"Thế nào, Lý đại ca khinh thường bắt tay ta sao?" Lông mày tinh xảo của Tiêu Lăng Nhã hơi nhíu, hờn dỗi nói.

"Không phải không phải. . ." Lý Phong liền vội bắt tay Tiêu Lăng Nhã, tiếp theo mờ mịt nói: "Ngươi gọi ta là cái gì, đại ca?"

"Đúng a, Tiêu gia cùng Vương Tôn gia là thế giao lâu năm,, ngươi lại hẳn là lớn hơn ta, ta gọi ngươi một tiếng đại ca có vấn đề gì sao?"

Tiêu Lăng Nhã cười nói tự nhiên hỏi.

Lý Phong suy nghĩ một chút liền nói: "Có vấn đề, ta không phải người của Vương Tôn gia."

"Hình như lời ngươi nói có chút đạo lý a, bất quá ta thích gọi ngươi là đại ca, ngươi sẽ không để tâm chứ?"

Tròng mắt Tiêu Lăng Nhã xoay động, nói.

Lý Phong: ". . . Không ngại."

Người ta là một nữ nhân cũng đã nói như vậy, hắn còn có thể làm sao?

"Ừm, vậy thì Lý đại ca. . . Ngươi có thể buông tay tiểu muội ra không. . ."

Nói đến đây, khuôn mặt Tiêu Lăng Nhã ửng đỏ, e thẹn cúi đầu.

Lý Phong lúc này mới nhớ tới hắn vẫn còn đang nắm tay Tiêu Lăng Nhã, ngay sau đó mặt mo đỏ ửng vội vàng buông ra.

Nơi xa, Vương Tôn Vũ nhìn thấy cảnh này mà hai mắt như muốn phun lửa!

Đúng lúc này, Vương Tôn Trọng trả lại điện thoại di động cho Tưởng Vận Trúc, hơi chút trầm ngâm rồi nói: "Lý Phong, nếu ngươi hiện tại không đồng ý, vậy ta cũng không khuyên nữa, chừng nào nghĩ thông suốt thì cứ liên lạc với ta, Vương Tôn gia chúng ta tùy thời hoan nghênh ngươi trở về!"

Lông mày Lý Phong nhướng lên một cái, Mạc Vấn Thiên đến cùng là nói gì trong điện thoại, vậy mà để Vương Tôn Trọng từ bỏ thuyết phục hắn?

Tiếp theo Vương Tôn Trọng nhìn về phía Vương Bác Nam: "Vương gia chủ, ta thu hồi lời nói trước đó, ngươi tạm thời không có tư cách quay về gia phả Vương Tôn gia, cáo từ!"

Sau khi nói xong, Vương Tôn Trọng xoay người rời đi.

Thân thể Vương Bác Nam chấn động, sắc mặt nhất thời trắng bệch như tuyết!

Mấy người Trình Nhã Thục, Vương Tu, Vương Khiếu cũng đều như bị sét đánh, sững sờ tại chỗ.

"Lý đại ca, ta muốn về Kinh Thành a, đây là danh thiếp của ta, hoan nghênh ngươi đến Kinh Thành tìm ta chơi nha."

Tiêu Lăng Nhã lấy ra một tấm danh thiếp đưa tới trước mặt Lý Phong, nhìn Lý Phong nháy mắt mấy cái sau đó quay người chạy như bay.

Nhìn danh thiếp trong tay, Lý Phong lộ ra thần sắc quái dị.

Tiêu Lăng Nhã. . . Nàng và Tiêu Lăng Phi đến cùng là có quan hệ như thế nào?

"Ai, không đành lòng nhìn."

"Việc vui biến thành bi kịch, Vương gia. . . Thảm a!"

"Bỏ đi, chào hỏi với Vương gia chủ một tiếng, chúng ta cũng nên trở về rồi."

Một đám khách mời tuy cười trên nỗi đau của người khác, nhưng gốc rễ Vương gia vẫn còn đó, bọn họ cũng không dám không chào mà đi.

Nhưng vào lúc này, lại có sáu chiếc xe từ đằng xa đi tới.

"A, cái này tựa như là xe của ban kiểm tra kỷ luật tỉnh a."

"Đằng sau là xe ban thuế vụ."

"Xe công an tỉnh cũng tới? !"

"Mấy người bọn họ tới để làm gì, chúc mừng Vương gia?"

Trong lúc nhất thời, một đám khách mời đều nổi lên hứng thú, tự nhiên không còn ý nghĩ rời đi.

Còn hai huynh đệ Vương Hiền, Vương Tu, sau khi nhìn thấy sáu chiếc xe này, chẳng biết tại sao đáy lòng dâng lên một loại cảm giác không ổn!

Một bên khác, hai mắt Lý Phong sáng lên, âm thầm nói một câu: "Ngô. . . Rốt cục tới rồi sao, Uyển Quân quả nhiên không khiến ta thất vọng!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!